Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1929
Nhà toán học thái giám (1)

❊ ❊ ❊

Bộ binh.

Tả đô đốc hải quân Cổ Kiếm Sơn cầm danh sách bến cảng Bồ Đào Nha gửi, mở bản đồ ra dò tìm các vị trí tương ứng trên bản đồ: “Bồ Đào Nha kém thật đấy, các cảng biển thực dân ở bờ đông Ấn Độ đều đã bị Hà Lan cướp sạch hết rồi. Hồi đầu, còn có ba bến cảng ở Sri Lanka, hai năm trước đã bị Hà Lan nuốt sạch mất rồi. Giờ ở bên bờ đông của Ấn Độ, Bồ Đào Nha chỉ còn một bến cảng duy nhất, vậy mà vẫn không chịu lấy ra làm sính lễ.”

Lư Tượng Thăng nói: “Bến cảng bên bờ Tây Ấn chúng ta kiên quyết không thể nhận được. Thứ nhất, khoảng cách quá xa, khó quản lý. Thứ hai, dựa theo thông tin mà đoàn sứ giả mang về, tình hình bên bờ tây hết sức phức tạp, nếu không cẩn thận, sẽ rất dễ bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành lãnh thổ giữa nhiều nước.”

“Nơi này thì sao?” Cổ Kiếm Sơn chỉ vào Chattogram.

Lư Tượng Thăng nói: “Nơi này không có trong danh sách sính lễ, hơn nữa hình như nó cũng không phải thuộc địa của Bồ Đào Nha.”

Cổ Kiếm Sơn giải thích: “Sự thống trị của Bồ Đào Nha ở Chattogram cũng tương tự như ở Macao trước đây vậy. Nơi đó được thuê từ nước Rakhine (Arakan), Bồ Đào Nha chỉ có thể quản lý một khu vực trong thành phố. Bên ngoài thành phố, toàn bộ đều là thiên hạ của hải tặc Arakan, ngay cả vua nước Rakhine cũng không thể kiểm soát được. Thậm chí phần lớn thuyền và thủy thủ của Bồ Đào Nha đều bị Arakan chiêu mộ trở thành hải tặc.”

Lư Tượng Thăng cẩn thận ngẫm nghĩ: “Lần này triều đình chinh phạt Miến Điện, vua của Rakhine lại dám cử quân tiếp viện giúp vua Miến Điện. Mặc dù chưa hề bắn phát đạn nào đã bỏ chạy nhưng cũng cần phải trừng trị bọn chúng. Chi bằng thế này, chúng ta hãy điều động sứ giả tới Rakhine, ra lệnh ép buộc nhà vua phải nhượng lại Chattogram. Sau đó, trả lời người Bồ Đào Nha, bảo bọn họ giao thành phố ra làm sính lễ.”

“Vẫn cần phải cử hải quân đi dọn dẹp bọn hải tặc ở Chattogram mới được.” Cổ Kiếm Sơn nói.

Tình hình chính trị ở Chattogram rất phức tạp, chủ quyền nằm trong tay nhà vua, quyền kiểm soát thành phố nằm trong tay Bồ Đào Nha, còn địa bàn bến cảng và vùng lân cận lại do hải tặc kiểm soát trên thực tế.

Nếu như được hoàng đế Trung Quốc khoan hồng, chắc chắn vua của Rakhine sẽ sẵn lòng cắt đất, vốn ông ta cũng không thể kiểm soát nổi Chattogram. Người Bồ Đào Nha cũng sẽ đồng ý thôi, bởi vì bến cảng của bọn họ ở bên bờ Đông Ấn đều đã bị cướp sạch, thực lực của bọn họ ở Chattogram rất yếu ớt, hầu như phải thường xuyên bắt tay với bọn hải tặc.

Chỉ có bọn hải tặc Arakan là sẽ vị thiệt hại. Nếu như Trung Quốc lấy được Chattogram, chuyện đầu tiên cần làm chính là tiêu diệt bọn hải tặc này.

Tuy nhiên, cũng không thể thẳng tay tiêu diệt toàn bộ, bởi vì những hải tặc này có nguồn gốc là các ngư dân ven biển. Trừ phi giết sạch ngư dân quanh bến cảng, nếu không, mãi mãi không thể nào tiêu diệt hết hải tặc.

Nếu kiểm soát được Chattogram thì chẳng khác nào kiểm soát được vịnh Bangladesh – trạm tiền tiêu của thực dân Ấn Độ sau này.

Nền nông nghiệp ở vịnh Bangladesh rất phát triển, cho nên có thể có được nguồn lương thực liên tục. Sau này, một nơi không thể tự cấp tự túc như Malacca cũng không cần phải lấy lương thực ở Cự Cảng nữa, chỉ cẩn vận chuyển từ Chattogram tới là thoải mái dùng. Ngoài ra, vải bông do Trung Quốc sản xuất cũng có thể phân phối hàng hóa ở Chattogram, bông vải do Ấn Độ trồng cũng có thể thu gom được ở Chattogram.

Đô đốc phủ hải quân và bộ binh thương thảo với nhau, quyết định ngay lập tức báo với bộ Lễ, giao chuyện thảo luận với sứ giả của Bồ Đào Nha lại cho Hồng Lư Tự.

“Trung Quốc muốn lấy Chattogram?” Antonius bất ngờ nhưng cũng rất vui vẻ, cái chỗ chết tiệt đó quá phiền phức, Trung Quốc thích thì cứ việc lấy.

Hữu thiếu khanh Hồng Lư Tự Vương Đoan Nghi nói: “Sau khi bàn giao Chattogram lại cho nước chúng tôi, người Bồ Đào Nha ở nơi đó có quyền tự do chọn lựa quốc tịch. Đồng thời, giáo sĩ truyền giáo ở đó không được phép tự do truyền giáo nữa, chỉ được giữ lại một giáo đường duy nhất trong thành phố. Tất cả mọi hoạt động truyền giáo đều chỉ được phép tổ chức ở trong giáo đường.”

“Đương nhiên là được.” Antonius không quan tâm những chuyện này, hắn chỉ cần hoàn thành được nhiệm vụ là được.

Ngay sau đó, bộ Lễ lấy được ngày sinh tháng đẻ của công chúa Bồ Đào Nha.

Cô công chúa này tên là Catarina, trong lịch sử, người này là vợ của vua Charles. Năm nay Catarina mười bảy tuổi, tuổi tác hơi lớn một chút, tới khi tới Trung Quốc thành hôn, chắc chắn đã ngoài hai mươi tuổi.

Trong lòng Triệu Hãn có một dự định, lợi dụng con cháu của vị công chúa này để can thiệp vào chuyện ngai vàng của Bồ Đào Nha. Tuy nhiên, dự định này chắc chắn không thể thành sự thực vì Catarina không sinh được con. Sau này, Charles có tới mười mấy người con ngoài giá thú nhưng lại không có con chung với Catarina cho dù tình cảm của họ cũng khá tốt.

Đương nhiên, cũng có thể bày mưu để mạo danh là xong!

Dù sao tòa thánh ở Ý cũng đã cắt đứt quan hệ với Bồ Đào Nha, quốc vương Bồ Đào Nha có thể trực tiếp xin phép Jesus để lên ngôi, Giáo hoàng không thể nào can thiệp được vào chuyện thay đổi trong hoàng tộc Bồ Đào Nha.

“Bệ hạ, đây là những gì thần phiên dịch được trên đường về nước. Do vấn đề tôn giáo nên cuốn sách này không được xuất bản ở Pháp.” Lý Tư Hiếu trình lên quyển “Luận văn về cân bằng chất lỏng và trọng lượng không khí” của Pascal.

Triệu Hãn nhìn tên tác giả, “Pascal” bị dịch thành “Bảo Tư Khoa”, chỉ nhìn tên tiếng Trung thì không thể biết tác giả là ai.

Tuy nhiên, nội dung của quyển sách này không khỏi khiến Triệu Hãn giật mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »