Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1228
Cuối cùng vẫn không thể chạy thoát (1)

❊ ❊ ❊

Lô Tượng Thăng nói: “Vậy giữ lại hai ngàn người giúp đỡ nông dân khởi nghĩa. Đội quân còn lại đi đánh chiếm Liêu Tây. Đánh từ Hải Châu đến Sơn Hải Quan, nếu như đại quân của Hào Cách chưa bị tiêu diệt, nói không chừng còn có thể chặn bọn chúng lại. Nhưng lại phải phái thêm một đội kỵ binh đến thảo nguyên Tây Bắc Liêu Ninh đe dọa, khơi dậy phản loạn ở các bộ lạc Mông Cổ kia.”

“Kế này rất hay.” Lý Chính gật đầu đồng ý.

“Ta dẫn ngươi đi thảo nguyên!” Vương Đình Thần ngay lập tức xung phong.

Tận dụng thời tiết hiếm hoi, quân Đại Đồng bắt đầu chia tách binh lực.

Một vạn người ở lại An Sơn, một vạn người ở lại trại Uy Ninh, từ hai mặt Đông Tây quan sát Liêu Dương, phối hợp với nông dân chiếm lĩnh hai thôn trấn của Liêu Dương.

Ở những chỗ khác có lẽ còn có địa chủ tốt.

Nhưng ở Liêu Đông nơi người Thát Tử cai trị, có giết hết địa chủ cũng không oan uổng, chỉ cần buông tay để nông dân tự nổi dậy là được.

Tiêu Tông Hiển và Hồ Định Quý dẫn quân trước tới Liêu Tây, Tây Trữ Bảo, Tây Bình Bảo, Trấn Ninh Bảo, Bình Dương Kiều Bảo...Một đường giết thẳng đến tận Ích Châu, những thành trì và lô cốt ở nơi này đều trống không. Lũ Thát Tử bỏ rơi người Hán và nông nô, mang theo hàng hóa vượt qua Trường Thành, toàn bộ di chuyển đến Trầm Dương.

Hồ Định Quý đi thẳng đến sông Đại Tiểu Lăng, hai tòa thành đều không có ai, chỉ còn sót lại một nhóm dân Hán bị cướp sạch tài sản.

Hai người gặp nhau ở bên ngoài thành Cẩm Châu, Tiêu Tông Hiển nói: “Nội trong Trường Thành người Thát Tử đã chạy hết rồi. Ta hỏi một người Hán ven đường, người Thát Tử băng qua Trường Thành mà đi, có lẽ là từ thảo nguyên phía Bắc đến Thẩm Dương.

“Nơi này của ta cũng gần như vậy, hoàn toàn không nhìn thấy người Thát Tử.” Hồ Định Quý nói.

Hàng lang Liêu Tây bị Thát Tử vứt bỏ rồi!

Hải Châu thất thủ đồng nghĩa với việc Liêu Tây bị chặt đứt, Thát Tử không thể chiếm giữ nơi đó lâu dài nên lựa chọn rút lui càng sớm càng tốt. Bọn họ chỉ dẫn theo Bao Y, thậm chí còn lười bắt người Hán cướp của, bởi vì lương thực không nuôi nổi nhiều người như vậy.

Thành Mãn Châu, nơi đã từng nhiều lần bị giành giật trong mấy chục năm, hiện giờ mở rộng cửa cho quân Đại Đồng.

Hồ Định Quý cưỡi ngựa tiến vào, có ảo giác như đang bước vào quỷ thành. Trên mặt đường một đống hỗn độn, hoàn toàn nhìn không thấy bóng người. Chỉ có số ít người Hán trốn ở trong phòng lén lút quan sát, bọn họ bị Thát Tử cướp một lần, sợ lại bị quân Đại Đồng cướp sạch lần nữa.

Tiêu Tông Hiển dẫn quân lao thẳng tới Ninh Viễn, tình hình cũng như thế, người Thát Tử trong thành chạy hết rồi.

Ngay khi hai người đang buồn bực, Vương Đình Thần dẫn kỵ binh đến thảo nguyên giống như là trúng sổ xố độc đắc.

Người Thát Tử ở hành lang Liêu Tây sau khi vượt qua Trường Thành, dọc theo rìa thảo nguyên đến Thẩm Dương. Mà sư đoàn kỵ binh của Vương Đình Thần cũng chần chừ ở rìa thảo nguyên, hầu như ngày nào cũng trông thấy lũ Thát Tử kết thành đoàn.

“Tướng quân, phía trước lại có người Thát Tử!”

“ Qua đó giết chết!”

Sư đoàn kỵ binh chia làm hai, lang thang ở rìa thảo nguyên, giờ phút này có hơn bốn ngàn người xông ra tấn công.

Nhưng người Thát Tử ở trước mặt lại đến từ Nghĩa Châu. Bát Kỳ quân chính quy chỉ có năm mươi người mà thôi, cộng với một ngàn quân Kì Đinh, phần còn lại là thường dân Thát Tử.

“Chạy mau, đám man di giết tới rồi!”

Người Thát Tử hoàng mang lo sợ, không chạy lên phía Bắc vì nơi đó toàn là thảo nguyên, hoàn toàn không thể chạy lại kỵ binh. Bọn họ vứt bỏ của cải, chạy vào trong núi Đại Sơn phía Nam, có lẽ còn có một con đường sống.

“Xin tha mạng, xin hãy tha mạng!”

Bao Y người Hán không bỏ chạy, từng người một quỳ xuống đất xin tha chết.

Kỵ binh Đại Đồng lê đao chạy băng băng, dọc đường thu hoạch một loạt sinh mệnh, mãi cho đến khi không còn người Thát Tử nào chạy trốn nữa mới ngừng lại.

“Sư trưởng, bắt hơn 1800 tù binh, có mấy trăm người là Bao Y.” Quan chấp pháp chạy đến nói.

Vương Đình Thần nói: “Chọn một trăm tên tù nhân Thát Tử, để bọn Bao Y đâm hai đao, sau đó sai bọn hắn mang theo quân nhu cướp được băng qua Trường Thành đến thế chấp với thành Nghĩa Châu.”

Sư đoàn kỵ binh này của Vương Đình Thần chạy đến thảo nguyên tản bộ, vốn dĩ không được tiếp viện hậu cần, nhưng người Thát Tử từ Liêu Tây dời đến ngược lại trở thành đội tiếp tế của bọn họ.

Đội tiếp tế như thế này một đường có không ít, đang đợi Vương Đình Thần đến nhận.

...

Sau khi Hào Cách và Mãn Đạt Hải vượt qua Trường Thành, dọc đường đi đoạt được áo giáp và vũ khí của các bộ lạc nhỏ, thậm chí giết cả người để cướp lương thực và gia súc.

Nếu tin tức Mãn Thanh đại bại truyền tới, mấy bộ lạc nhỏ này sớm muộn gì cũng sẽ nổi dậy, không bằng để đám Thát Tử ra tay trước.

Trong các khe suối của Yến Sơn Dư Mạch, chủ lực Thát Tử liên tục cướp bóc, rất nhanh đã đến được lãnh thổ cánh trái Khách Lạt Thấm của Mông Cổ.

Bọn họ vẫn còn muốn đánh cướp nơi này, ai ngờ vậy mà tốn cống vô ích. Sau khi Cố Lỗ Tư Kỳ Bố giết chết thúc thúc, đã mang cả bộ lạc đến thảo nguyên ở mãi phía Bắc, tiện thể tập kích vài bộ lạc nhỏ.

Lại thừa dịp thủ lĩnh Mông Cổ Khoa Nhĩ Thấm đang chinh phạt bộ lạc Ba Đạt Lễ, Cố Lỗ Tư Kỳ Bố dẫn binh xâm lược thảo nguyên của Khoa Nhĩ Thấm, bắt làm tù binh hàng loạt dân cư và súc vật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »