Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2019
Lại thêm một cái bẫy (2)

❊ ❊ ❊

"Không thể tự thú, " Tạ Tam Tân mặt mày ủ dột, "Chúng ta đã hối lộ quan Thị Bạc Ty (hải quan), chắc chắn sẽ bị thu hồi giấy phép thương mại hàng hải. - Giấy phép thương mại hàng hải chính là một núi bạc trắng, chúng ta có tiền án, sau này đừng hòng lại lấy được giấy phép." Nghe xong lời này, Từ Phàm lại trở nên do dự, hắn thực sự luyến tiếc số bạc đó.

Tiền Nhũ Di lại nói: "Các ngươi đã quên, mấy năm trước thanh lọc điền chính cả nước cả nước, có biết bao nhiêu quan lại, hào cường ác bá bị chém đầu và lưu đày. Đương kim Hoàng đế không chấp nhật để sót một hạt cát nào, Thị Bạc Ty Thượng Hải chắc chắn sẽ bị điều tra rõ ràng, đến lúc đó sao chúng ta có thể chạy thoát."

Tạ Tam Tân còn ôm tâm lý may mắn: "Thương nhân hàng hải nào mà không trốn thuế, thương nhân hàng hải nào mà không hối lộ quan viên. Nếu tất cả đều bị điều tra và xử lý theo điều lệ, tất cả đều bị tịch thu và huỷ bỏ giấy phép, về sau thương mại hàng hải còn tiếp tục được không. Không có thu nhập từ thuế thương mại hàng hải, triều đình sẽ tổn thất hàng ngàn hàng vạn lượng bạc hàng năm. Vậy nên, cho dù Hoàng đế muốn điều tra triệt để, cũng sẽ chỉ xử trí những quan viên kia. Chúng ta là thương nhân hàng hải, cùng lắm thì chấp nhận chịu phạt mà thôi." "Đúng là như vậy." Từ Phàm gật đầu.

Tiền Nhũ Di nói: "Nếu đều phải chấp nhận chịu phạt, vì sao không chủ động tự thú để còn có thể giảm nhẹ hình phạt."

Tạ Tam Tân lắc đầu: "Cây to đón gió, chúng ta mà nhảy ra đầu tiên, sẽ bị xem như ví dụ điển hình mà phạt nặng. Hơn nữa, liên quan tới nhiều thương nhân hàng hải như vậy, không hẳn là sẽ điều tra ra chúng ta. Nếu may mắn không bị tra ra, vậy không phải là tiết kiệm được rất nhiều tiền phạt sao?" "Cũng có lý." Từ Phàm bị thuyết phục, ngay cả tiền phạt cũng không muốn giao ra.

Tạ Tam Tân là người lão làng, đối mặt với chính quyền thì to gan lớn mật, đối mặt với quân địch lại nhát như thỏ đế.

Trước kia hắn là Thái Bộc tự khanh của triều đình Đại Minh, trong thời kỳ Sùng Trinh bị điều đi làm quan ở Sơn Đông. Đúng lúc gặp phải Bạch Liên Giáo khởi nghĩa, tên này một mực trốn ở trong thành, chờ quân đội bạn thắng trận, mới lao ra chém giết rồi đoạt thành quả chiến đấu, kiếm được trăm vạn lượng bạc nhờ vào việc tiện tay đàn áp Bạch Liên Giáo.

Trong lịch sử, khi quân Mãn Thanh xuống phía nam, Thương Trình, cựu thần của Đại Minh thành lập một đội nghĩa quân. Bởi vì Tạ Tam Tân từng tiêu diệt Bạch Liên Giáo ở Sơn Đông, chắc chắn hiểu biết đánh trận hơn học trò bình thường, vì thế hắn đề cử Tạ Tam Tân đảm nhiệm chức tướng soái nghĩa quân. Tạ Tam Tân từ chối ngay: "Khí thế áp đảo, nếu vãn bối không sợ chết." (Quân Thanh đánh nghĩa quân tựa như đạp trứng gà, các ngươi không sợ chết sao)

Loại người này, chỉ có kề đao vào cổ, hắn mới có thể thật sự nhận tội và phục pháp.

Tạ Tam Tân và Từ Phàm nhanh chóng đạt thành nhận thức chung, trong thời kỳ triều đình điều tra hải quan, bọn họ nộp thuế thuế theo điều lệ và thành thật buôn bán. Nếu bị tra ra thì chấp nhận chịu phạt, không tra được thì thoát được một kiếp. Còn sau này thế nào thì gặp một bước đi một bước, tra xét nghiêm ngặt thì kinh doanh hợp pháp, còn tra xét lỏng lẻo thì tiếp tục trốn thuế. Tiền Nhũ Di về quê ở Thường Thục, càng nghĩ càng sợ hãi, trằn trọc không ngủ được, cứ cảm thấy sẽ xảy ra chuyển lớn.

Hôm sau thức dậy, tên này mang gọi con trai tới nói: "m thầm chuẩn bị thuyền, vi phụ muốn đi Nam Kinh. Nếu có ai tới thăm thì nói ta mắc bệnh hiểm nghèo không tiện gặp khách." Tiền Nhũ Di đi thuyền thẳng đến Nam Kinh, gặp được Tiền Khiêm Ích liền giải thích rõ tình huống.

Tiền Khiêm Ích kinh hãi không thôi: "Ta ở Nam Kinh cũng không nhận được tin tức, sao Tạ Tam Tân lại biết cơ quan giám sát sắp đi điều tra sổ sách?" "Con không rõ lắm, có thể là nhà họ Tạ có người trong triều đình." Tiền Nhũ Di nói.

"Hắn có người trong triều cái rắm. " Tiền Khiêm Ích sợ run người: "Tạ Tam Tân có thể sớm nhận được tin tức, e là rất nhiều quan thương ở Thượng Hải đều đã biết, lần này Hoàng đế chắc chắn rất tức giận, việc này còn nghiêm trọng hơn việc thương nhân hàng hải lén trốn thuế nữa!' Tiền Nhũ Di càng thêm sợ hãi "Vậy... vậy thì phải làm sao bây giờ?"

"Ta đã nói rồi. Đương kim Hoàng đế người thế nào, bảo các ngươi nhất định phải kinh doanh hợp pháp, cớ sao phải tham lam vài đồng thuế quan." Tiền Khiêm Ích chất vấn. Tiền Nhũ Di nói: "Phụ thân, không chỉ là một chút thuế quan. Việc buôn bán của nhà chúng ta càng ngày càng phát triển, hàng năm có thể tiết kiệm bốn năm ngàn lượng bạc."

"Bốn năm ngàn lượng?" Tiền Khiêm Ích sắp tức điên rồi, vớ lấy cây gậy đánh tới tấp: "Chỉ vì bốn năm ngàn lượng, còn chia cho ba nhà, mỗi nhà được chia chưa tới hai ngàn lượng. Chỉ vì hai ngàn lượng bạc mỗi năm mà ngươi không quan tâm đến chức quan của cha ruột người sao. Ta đánh chết ngươi cái tên nghiệt súc này." "Cha, cha, đừng đánh..." Tiền Nhũ Di chạy trối chết, vừa chạy vừa nói: "Cha mau nghĩ cách đi, có đánh cũng không kịp nữa rồi!

Tiền Khiêm Ích chưa đánh đau con mình, bản thân đã mệt đến hoa mắt chóng mặt, hắn vịn cái bàn nghỉ ngơi một lát: "Đi, lập tức theo ta vào cung, tự thú trước mặt Hoàng đế, nói hết những gì ngươi biết."

Tiền Nhũ Di hỏi: "Có cần thông báo cho Tạ Tam Tân và Từ Phàm không?" Tiền Khiêm Ích nổi giận: "Ta thông báo tổ tông nhà hắn, kêu bọn chúng đi chết đi" Tử Cấm thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »