Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1933
Nông thôn Trung Quốc trong mắt sứ giả nước Pháp (1)

❊ ❊ ❊

Mệnh xấu khắc chồng?

Ông đây là thái giám, đã khắc sụp đổ cả triều Đại Minh rồi, chẳng phải ta vẫn sống tốt đó sao, còn ai có thể mệnh xấu hơn ta được nữa?

Hắn móc ra mấy chục văn làm tiền thưởng, đích thân tiễn bà mối ra về, tâm trạng hết sức vui vẻ. Hắn không khỏi ưỡn thẳng sống lưng lên. Hắn từng phải khúm núm quá lâu nên lưng hơi còng, giờ thì đến cả bả vai cũng rộng mở, hắn cười nói một mình: “Tân triều thật là tuyệt, vạn tuế gia cũng là một hoàng đế tốt, chúng ta cũng có thể đường hoàng làm người.”

Nhà của Pascal khá gần nhà hắn, Vương Trung coi người Tây này là bạn bè, hào hứng chạy sang bên đó chia sẻ niềm vui.

“Vương học sĩ tới rồi, mời vào nhanh đi ạ!” Người hầu mở cửa là một thái giám khác.

Tiền Minh để lại không ít thái giám, rất nhiều người đang làm việc vặt cho nha môn xem như là miếng cơm mà tân triều để lại cho bọn họ.

Vương Trung nhận ra người này, chắp tay nói: “Trương huynh đệ.”

“Không dám, không dám.” Thái giám họ Trương khom lưng xuống, ánh mắt ngập tràn hâm mộ và sùng bái.

Người này từng đi mua báo về đọc xem vì sao Vương Trung lại được phong chức. Thế nhưng, ngoại trừ nội dung tin tức ra, những nội dung khác đều cực kỳ khó hiểu, hắn không hiểu nổi chữ nào, thành thử đến cả ghen tị cũng không thể ghen tị nổi.

Pascal mời Vương Trung vào nhà ngồi, trên bàn không bày quyển “Triết học và luân lý của Trung Quốc” nữa mà thay vào đó là một quyển “Tam Tự Kinh” cộng thêm một quyển “Từ điển Đại Đồng”.

“Bảo huynh đệ, ta sắp cưới thê tử rồi.” Vương Trung vui vẻ nói.

Pascal hỏi: “Thê tử là gì?”

Vương Trung giải thích: “Trượng phu là chồng, thê tử là vợ.”

“Ồ.” Pascal sực hiểu ra, cười nói: “Chúc mừng ngươi.”

Vương Trung hỏi: “Ngươi không cưới vợ sao?”

Pascal trả lời: “Phụ nữ rất phiền phức, lãng phí thời gian của ta.”

Vương Trung lập tức không còn gì để nói.

Pascal đột nhiên hỏi: “Vương, ta không có nhiều bạn bè ở Trung Quốc, ta có thể thỉnh giáo ngươi một vài vấn đề không?”

“Ngươi hỏi đi.” Vương Trung nói.

“Ở châu u, thế giới do thần sáng tạo nên, đàn ông được nặn nên từ cát bụi. Ở Trung Quốc có truyền thuyết kiểu như vậy không?” Pascal hỏi.

Vương Trung cười nói: “Hai năm trước, bệ hạ ra lệnh cho Hàn Lâm viện phát hành một quyển tên là “Tổng hợp thần thoại Hoa Hạ”, Bảo huynh đệ có thể mua nó về đọc. Ở chỗ bọn ta, ban đầu trời đất là hỗn độn, hình dáng giống một trái trứng gà. Hỗn độn thai nghén nên thần Bàn Cổ, Bàn Cổ có một chiếc búa có thể bổ trời đất tách rời…”

Vương Trung kể liên tiếp mấy truyện thần thoại, Pascal nghe say sưa, so sánh nó với thần thoại phương tây.

Đại Vũ trị thủy? Thuyền Noah?

Vì sao thần thoại của cả phương đông và phương tây đều có nhắc tới một cơn đại hồng thủy?

Pascal rất nhạy cảm, hắn nhận ra châu u và Trung Quốc có sự khác biệt về bản chất. Người phương Tây gặp phải lũ lụt bèn ngồi thuyền bỏ chạy sang nơi khác ở. Còn người Trung Quốc gặp phải lũ lụt lại đồng tâm hiệp lực chế ngự nó.

Người nơi này không có nguyên tội nên không cần rửa tội.

“Các ngươi thật sự tin tưởng vào bầu trời và tổ tiên sao?” Pascal nói ra thắc mắc của mình.

Trong cuốn “Triết học và luân lý của Trung Quốc” của Giulio Alenio, ông ấy nói tín ngưỡng Đạo giáo hay Phật giáo của người Trung Quốc đều là giả. Tín ngưỡng chân chính của người Trung Quốc chỉ có bầu trời và tổ tiên. Bầu trời ở đây không phải là bầu trời ngửa mặt lên là nhìn thấy, bầu trời ở đây là nơi thai nghén nên vạn vật, kiểm soát vạn vật, chẳng khác gì thần linh. Tuy tương tự với thần linh nhưng lại không phải là thần linh mà là một vũ trụ có ý thức.

Vương Trung cười nói: “Ông trời và ông tổ thì nhất định phải tin rồi.”

Pascal như có điều suy nghĩ.

Hắn vốn là nhà toán học kiêm nhà vật lý học nhưng sau khi tới Trung Quốc, dường như hắn lại dốc hết tâm trí để nghiên cứu triết học, nếu Triệu Hãn biết chuyện này, e là sẽ nôn ra máu.

Khi các nhà văn và nghệ thuật gia đến từ Pháp đang nán lại thưởng thức hội họa, kiến trúc, âm nhạc và hí khúc của Trung Quốc thì sứ thần nước Pháp, Khoa Nhĩ Bối Nhĩ, đang cố gắng giải mã bí mật về phân.

Suốt chặng đường từ Quảng Châu đến Nam Kinh, Khoa Nhĩ Bối Nhĩ ngạc nhiên khi phát hiện tất cả những thành thị ở đây đều rất sạch sẽ, không thấy cảnh phân bốc mùi nồng nặc.

Khoa Nhĩ Bối Nhĩ nhiều lần hỏi sứ thần Trung Quốc, nhưng người Trung Quốc lại cứ cười mà không nói gì.

Hôm nay, Khoa Nhĩ Bối Nhĩ dậy rất sớm, cuối cùng cũng gặp được người thu phân.

"Tùng tùng tùng ~ "

Canh năm ba điểm, tức bốn giờ mười hai phút sáng, tháp trống bắt đầu đánh trống.

Những binh lính canh giữ ở tường thành, đã chuyển từ tuần cảnh sang tuần tra. Sau khi nghe thấy tiếng trống, lính gác cổng bắt đầu thức dậy rửa mặt. Mà rất nhiều người dân muốn vào thành, đã đợi sẵn ngoài cổng thành.

"Coong coong coong~ "

Cũng không biết qua bao lâu, tiếng chuông buổi sáng lại vang lên, tất cả cổng thành mở ra đúng giờ, lúc này sắc trời chỉ mới tờ mờ sáng.

Các thiết bị đo thời gian trong tháp chuông và tháp trống đều được đổi thành đồng hồ ở tân triều Đại Đồng. Mỗi thành thị đều có một đồng hồ nhật quỹ, có thể dùng để điều chỉnh sai số của đồng hồ thông qua đồng hồ nhật quỹ vào ngày nắng.

Dân chúng xếp hàng vào thành, tuy không thu thuế vào thành, nhưng vẫn phải tra xét theo thông lệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »