Từ Niệm Tổ nói: "Thạch Trụ cũng không thể ngoại lệ. Sau này đất đai thuộc về ngài, thiết lập huyện Thạch Trụ, phu nhân có thể làm Tri huyện Thạch Trụ. Nếu như Mã huynh muốn đánh trận, Bạch Can binh có thể trở binh đoàn độc lập, binh ngạch hai ngàn người, nhất định phải có quan tuyên giáo đi theo quân, quân lương quân hưởng sẽ do bên ta cung cấp.”
“”Tuyên giáo quan là chức vụ gì?” Mã Tường Lân hỏi
Từ Niệm Tổ giải thích: “Khoảng một trăm binh lính sắp xếp một tuyên giáo viên. Tuyên giáo viên không được nhúng tay vào việc chỉ huy, hàng ngày dạy binh lính đọc sách viết chữ, dạy binh lính đạo lý làm người làm binh. Cũng giúp binh sĩ viết thư nhà, giúp binh lính giải quyết vấn đề khó khăn.”
Tần Lương Ngọc cười nói: "Chuyện này thật là mới mẻ."
Mã Tường Lân nói: "Điền sản nhà ta, vì sao phải mạnh mẽ chia ra?"
Từ Niệm Tổ nói: "Tần phu nhân đã đọc “Đại Đồng tập”, đương nhiên biết đạo lý chia ruộng. Việc này hoàn toàn không có chuyện vì tình riêng mà làm điều không hợp lý, cho dù là nhà hai vị phu nhân của Đô đốc, cũng đều đã muốn hoàn thành chia ruộng. Phí phu nhân là Duyên Sơn đại tộc, trong nhà có mấy vạn mẫu ruộng tốt, cũng là nói chia là chia.”
Tần Lương Ngọc từ chối cho ý kiến, mà lại nói: "Ta muốn đi Nam Kinh, gặp mặt hoàng tử hoàng nữ."
"Được, " Từ Niệm Tổ biết không thể giấu, liền nói, "Tuy bệ hạ sắc phong Ngô Vương, nhưng Đô Đốc không tiếp nhận, hắn muốn tự lập làm Ngô Vương."
“Có thể như vậy?
“Các ngươi coi thường Đại Minh sao?”
Tần Lương Ngọc cùng Mã Tường Lân mạnh mẽ đứng dậy, vẻ mặt phẫn nộ nhìn Từ Niệm Tổ.
Từ Niệm Tổ hỏi: "Tần phu nhân đã đọc ba chương “nguyên quân”, “nguyên thần”, “nguyên dân chưa”?”
"Đọc rồi." Tần Lương Ngọc gật đầu.
Từ Niệm Tổ hỏi lại: "Vị trí Quân vương từ đâu mà tới?"
Tần Lương Ngọc lập tức hiểu ý, thở dài nói: "Ta rõ rồi."
Từ Niệm Tổ còn nói: "Tuy không nhận phong Ngô Vương, nhưng Đô Đốc sẽ không khắc nghiệt với hoàng tử hoàng nữ."
Tần Lương Ngọc nói: "Ta vẫn là muốn đi Nam Kinh."
Từ Niệm Tổ mỉm cười nói: "Lúc nào cũng đợi đại giá."
Cách vách Thạch Trụ là phủ Thi Châu, nơi đó đã chia ruộng xong, Hoàng Yêu đang đang thành lập sư đoàn rừng núi. Tuy đường núi khó đi, nhưng lúc nào cũng có thể tấn công Thạch Trụ, bên phía Tần Lương Ngọc là không an toàn.
Ngoài ra, Trương Hiến Trung đã đang đánh Quỳ Châu, rất nhanh đãđánh tới bờ bên kia Thạch Trụ.
Khắp nơi Tứ Xuyên đều có quân khởi nghĩa, sau khi mất liên hệ với triều đình, quan lại địa phương và thân sĩ các đại tộc lại kiên cường hẳn lên, thành lập đoàn luyện chiến đấu qua lại với quân nông dân.
Chiến sự ở khắp mọi nơi, Thạch Trụ không thể chỉ lo thân mình, bắt buộc phải một nhà để quy thuận.
“Mẫu thân thật sự muốn đi Nam Kinh?" Mã Tường Lân hỏi.
Tần Lương Ngọc nói: "Giang sơn Đại Minh, có lẽ thật sự mất rồi. Con và ta đều có lòng trung thành dũng cảm, nhưng cũng phải quan tâm đến hơn hai mươi vạn bách tính Thạch Trụ. Nếu không xem xét thời thế, sợ rằng bách tính khủng sẽ gặp phải tai ương binh đao. Ta đi Nam Kinh một chuyến, xem Triệu Hãn kia có thực sự thực hiện “Đại Đồng Tập” không. Nếu hắn thật sự có thể làm được…”
"Vậy thì đầu nhập vào hắn?" Mã Tường Lân hỏi.
Tần Lương Ngọc lắc đầu: "Đại Minh một ngày chưa vong, Tuyên úy ti Thạch Trụ chính là quốc thổ Đại Minh, chuyện này ta sẽ nói rõ ràng với Triệu Hãn. Nhưng có thể dựa vào Nam Kinh, giúp Nam Kinh đánh trận, đợi sau khi diệt Đại Minh quốc, rồi mới công nhận triều đình Nam Kinh. Đến lúc đó, hắn muốn chia ruộng thì chia ruộng, ai có thể ngăn cản được?”
“Thật sự chia ruộng ra?” Mã Tường Lân hỏi.
Tần Lương Ngọc chất vấn nói: “Con sợ chết sao?”
Mã Tường Lân nói: “Không sợ.”
“Chết còn không sợ, vậy thì còn để ý mấy mẫu đất kia?” Tần Lương Ngọc trách nói.
Mã Tường Lân giải thích: “Nếu như chết có ý nghĩa, đại trượng phu chết thì chết. Nhưng đó là điền sản tổ tông để lại, sao có thể để bị mất ở trong tay con?”
Tần Lương Ngọc quát lón nói: “Hay cho nam nhi đại trượng phu, lẽ nào chỉ bảo vệ điền sản của tổ tông, mà không đi lập nên một cơ nghiệp cho bản thân mình sao?”
Mã Tường Lân vội vàng cúi đầu: “Mẫu thân dạy bảo đúng.”
Tần Lương Ngọc nói: “Sau khi ta đi Nam Kinh, La Hán binh cũng do con chỉ huy. Nếu như sau đầu xuân phát binh, con tự đi đánh trận là được.”
La Hán binh chỉ có năm trăm người, đó là thân binh của Tần Lương Ngọc, người cầm binh là bốn hòa thượng, thuộc hàng trưởng lão của bốn ngôi chùa miếu.
“Vâng.” Mã Tường lân rất nghe lời.
Tần Lương Ngọc nói thêm: “Vạn Niên cũng theo ta đi Nam Kinh, người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi, nên đi ra ngoài gặp nhiều việc đời một chút.”
Mã Tường Lân lo lắng nói: “Họ Triệu kia sẽ không giam mẫu thân lại chứ?”
Tần Lương Ngọc cười nói: “Có thể trong mấy năm chiếm được mấy tỉnh, có thể in “Đại Đồng tập” ban hành thiên hạ, còn có thể để cho nữ nhân đi đánh trận, thủ đoạn của loại người này sẽ không vớ vẩn như thế.”
…
Tần Lương làm việc nhanh chóng, không đợi qua Tết, đã dẫn theo cháu trai cùng đi Nam Kinh.
Đến thì ngược dòng đến, hoàn toàn dựa vào mái chèo để đi.
Đi thì thuận dòng đi xuống, đương nhiên tốc độ nhanh đến mức một ngày đi ngàn dặm Giang Lăng.
Đi thuyền đến địa giới phủ Kinh Châu, lại nhìn thấy trên một bãi hoang vắng, có mấy khối trúc được buộc lại, cả nhà ngồi bè qua sông.
“Có lẽ những người này là bách tính ở bờ bắc?” Tần Lương Ngọc hỏi.