Những thổ binh đó vui mừng khôn xiết, đánh thua trận, vậy mà còn có thể lĩnh lương thực?
Bọn họ không hề nghi ngờ việc đăng ký hộ khẩu chia ruộng, những quan Hán này đều là người tốt, lương thực đều bằng lòng cho rồi, khẳng định sẽ không tùy tiện lừa bọn họ.
Ngoại trừ 1.500 thổ binh cường tráng được giữ lại làm phụ binh, những thổ binh còn lại đều vui mừng hớn hở về nhà. Trước khi rời đi, còn đọc thuộc lòng chính sách Đại Đồng, người người bình đẳng, không có nô lệ, không trưng thu lao dịch, không thu thuế nặng, người người có ruộng cày, người người có áo mặc, người người có cơm ăn......
Trong phạm vi hơn trăm dặm, tin tức nhanh chóng truyền đi, bất luận là người Hán hay dân tộc thiểu số, đều bán tín bán nghi nhưng cũng rất phấn khởi chờ đợi chia ruộng.
Nếu có thổ ty nào muốn tụ tập binh lính ngoan cố chống lại lần nữa, căn bản không chiêu mộ được quân đội, trừ phi quân Đại Đồng không thực hiện những cam kết này.
An Như Bàn quỳ dưới đất nói: “Phí tướng quân, tại hạ cử đi mấy tên hầu cận, các bộ Thủy Tây liền có thể truyền hịch nhi định*. Nếu có thể không đánh mà thắng, giúp Phí tướng quân thu phục Thủy Tây, mong tướng quân ghi công cho tại hạ, cho thêm một ngàn lượng bạc đi Luzon.”
*Ý chỉ không cần xuất binh, chỉ cần một tờ văn thư đã có thể hàng phục phe địch, an định thế cục.
Phí Ánh Củng cười nói: “Nếu thật sự có thể lập tức lấy được Thủy Tây, nhất định sẽ ghi công cho ngươi.”
Tất Tiết, Xích Thủy, Đại Phương, Chức Kim, Kim Sa......đây đều là địa phận quản hạt của Thủy Tây, là sào huyệt của An Như Bàn, bách tính địa phương chủ yếu là tộc Di.
Hiện giờ, Tây lộ quân do Hoàng Yêu thống soái, đang cố gắng tiến đánh Thủy Tây, đường ở đó còn khó đi hơn Kiềm Bắc!
Mục tiêu đầu tiên của Hoàng Yêu, là Đỗ Ngôn, chỉ huy sứ của Đại Minh Xích Thủy Vệ.
Con hàng này sau khi biết được Đại Minh bị tiêu diệt, đã lập tức khởi binh ở Xích Thủy Vệ, thiên hộ sở của Phổ Thị, Ma Ni, Bạch Tát, A Lạc Mật, nhao nhao bày tỏ tiếp tục đi theo Đỗ chỉ huy sứ. Tiếp đó, Đỗ Ngôn lại xuất binh Tất Tiết, đoạt lấy Tất Tiết Vệ và Thất Tinh Quan.
Chính vào Đỗ Ngôn tiến binh về Hóa Dịch, bị thổ binh của An Như Bàn đánh trở về, từ đó chỉ có thể chiếm cứ tại Tất Tiết và Xích Thủy. Lại đánh với An Như Bàn mấy trận nữa, đôi bên bắt tay giảng hòa, Đỗ Ngôn trên danh nghĩa quy thuận An Như Bàn, đồng thời tự phong làm chiêu thảo sứ của Kiềm Tây.
Hoàng Yêu dẫn binh nam hạ, đánh bất ngờ bắt được thiên hộ sở của Phổ Thị, Đỗ Ngôn lập tức phái sứ giả đàm phán.
Còn về nội dung đàm phán ấy mà, không ngoài cái bài là sau khi đầu hàng, giữ lại đất đai và tài sản, nhân tiện đòi thêm một chức quan nhỏ của triều đình Đại Đồng.
Đỗ Ngôn cảm thấy, yêu cầu của bản thân hợp tình hợp lý, không cho lợi ích con mẹ nó ai chịu đầu hàng chứ?
Ai biết được Hoàng Yêu trực tiếp dẫn binh giết tới, trong thời gian nửa ngày hạ được thiên hộ sở Ma Ni.
Đỗ Ngôn sợ đến tè ra quần, không dám giữ vững Xích Thủy nữa, dẫn theo quân đội hỏa tốc chuồn về Tất Tiết. Nửa đường, thiên hộ của thiên hộ sở A Lạc Mật, không muốn rời khỏi chỗ ở đời đời của mình, kéo theo hơn ngàn sĩ tốt muốn tách khỏi Đỗ Ngôn.
Sau một hồi va chạm nhỏ, đôi bên mỗi người mỗi ngả, thiên hộ A Lạc Mật đầu hàng quân Đại Đồng vô điều kiện.
Đỗ Ngôn tự mình một đường rút về Tất Tiết, giữ lại 800 binh đóng giữ Tầng Đài Quan.
Thiên hộ A Lạc Mật giữ vai trò dẫn đường, dẫn theo Hoàng Yêu nhanh chóng giết tới Tầng Đài, 800 sĩ tốt giữ quan nhanh lẹ lựa chọn đầu hàng. Mắt thấy đại quân Hoàng Yêu sắp tới gần, Đỗ Ngôn lại dẫn binh chạy trốn, đi về phía tây ra khỏi Thất Tinh Quan thẳng tiến đến Ô Tát Phủ (khu tự trị Di Hồi Miêu Uy Ninh), đi nương nhờ thổ ty tộc Di ở đó —— nơi này thuộc về biên giới Tứ Xuyên vẫn chưa bị quân Đại Đồng chiếm lĩnh.
Dễ dàng lấy được hai nơi Xích Thủy, Tất Tiết, Hoàng Yêu mới chỉ huy đi về phía đông, tiến đánh sào huyệt của An thị ở Thủy Tây.
Sau đó, bước tiến khó khăn!
“Tướng quân, trong rừng lại có thổ tặc bắn tên, đội dò núi tìm đường một chết năm bị thương.”
“Bắt được tặc khấu chưa?”
“Thổ tặc chạy nhanh quá, chỉ bắt được một tên.”
“Đưa tới đây!”
Một hán tử tộc Di bị giải tới trước mặt Hoàng Yêu, liến thoắng chửi ầm lên.
Hoàng Yêu cau mày hỏi người dẫn đường: “Hắn nói gì?”
Người dẫn đường tộc Di ấp úng nói: “Hắn nói......hắn nói......”
“Nói nhanh!” Hoàng Yêu quát.
Người dẫn đường tộc Di tự động lọc ra mấy câu chửi bậy, nói rằng: “Hắn nói Thiên thần, Địa thần, Thủy thần, Sơn thần, Thạch thần, Hỏa thần, sáu vị thần này sẽ giáng trừng phạt xuống. Hắn......đang nguyền rủa tướng quân.”
Hoàng Yêu quét mắt nhìn người Di này một cái, cau mày nói: “Ta thấy ngươi cũng không giống quý nhân tộc Di, mà là thường dân bách tính, quân Đại Đồng chính là đến giải cứu các người. Cho dù các ngươi không biết tình hình thực tế, quân Đại Đồng cũng vẫn chưa tiến đánh trại của tộc Di, tại sao lại tới liều chết đánh lén?”
Người dẫn đường tộc Di bắt đầu trao đổi với người đó.
Nói chuyện cả nửa ngày trời, người dẫn đường tộc Di nói: “Tướng quân, mục khôi địa phương đi khắp nơi nói xấu về quân Đại Đồng. Nói quân Đại Đồng đến rồi, muốn giết sạch nam tử tộc Di, cướp sạch nữ tử tộc Di, mang hết trẻ con tộc Di đi làm nô lệ.”
Hoàng Yêu nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn thổ ty khốn khiếp này, lại giở trò cũ lừa gạt bách tính ra!”