Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1322
Bách phế đãi hưng (1)

❊ ❊ ❊

“Chờ tuần tra xong rồi hồi kinh, năm nay sẽ có một số cung nữ trở về quê hương lập gia đình.” Triệu Hãn nói với Lý Hương Quân: “Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi, đã lập gia đình rồi chứ?”

Lý Hương Quân trả lời: “Hồi bẩm bệ hạ, năm nay thần hai mươi ba rồi. Thần không có họ hàng thân thích ở quê hương, chỉ mong được ở bên cạnh phụng dưỡng bệ hạ, cũng không có ý định muốn xuất cung lập gia đình.”

Triệu Hãn không nói gì nữa, trong lòng Lý Hương Quân cũng cảm thấy có chút kinh hoàng, cho rằng Hoàng Đế muốn nạp nàng vào hậu cung, nếu không tại sao lại đột nhiên nhắc tới chuyện này?

Lý Hương Quân đi theo bên cạnh hắn đã nhiều năm, Triệu Hãn đúng là dùng rất thuận tay.

Có một vài chuyện, Triệu Hãn cũng không cần mở miệng, chỉ cần bộc lộ ý đồ, Lý Hương Quân sẽ chủ động đi làm.

Giờ phút này Triệu Hãn cũng đang suy nghĩ, khó trách các đời Hoàng Đế trước không dùng nữ quan mà lại dùng thái giám.

Nếu là một nữ quan xinh đẹp, làm việc cho Hoàng Đế trong một khoảng thời gian dài, ở chung sớm chiều như vậy chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm. Chờ ngày nào đó không nhịn được, có lẽ sẽ nạp vào hậu cung. Không những thế còn dùng rất thuận tay, rất có thể sau khi sắc phong phi tử xong sẽ tiếp tục để nàng ấy làm việc, hoặc là hỏi ý kiến của nàng ấy. Như vậy, chẳng phải sẽ trở thành hậu cung tham gia vào chính sự sao?

Nếu tiếp tục dùng nữ quan, con cháu đời sau chắc chắn sẽ có người nào làm Hoàng Đế và làm như vậy. Cũng không đến mức xuất hiện thêm một Võ Tắc Thiên, nhưng xuất hiện một Từ Hi thì lại là một chuyện rất bình thường.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, lại cảm thấy có thể phòng ngừa, đưa ra chế độ, phòng ngừa họ ngoại lên mặt là được.

Không có nhà ngoại giúp, không có thế lực của nhà mẹ đẻ, cho dù phi tử có thủ đoạn thế nào, cũng không có khả năng trở thành Từ Hi.

So với Dương Châu giàu có và đông đúc chật chội, Sơn Đông thật sự tàn tạ hơn nhiều.

Triệu Hãn đi thuyền lên phía bắc, phát hiện thành thị Sơn Đông ở hai bên bờ sông kênh đào còn chẳng phồn hoa bằng những nơi mà hắn đã đi ngang lúc chạy nạn trước kia. Như này đã là kết quả của việc kiên trì di dân mỗi năm, nếu không, thành thị Sơn Đông đã còn rách nát hơn cả nông thôn.

Bốn nhân tố lớn đều hội tụ, thiên tai, chiến loạn, nạn đói, ôn dịch, dân cư giảm mạnh.

Đặc biệt là dịch bệnh, mỗi khi xuất hiện là chết một con phố, mỗi khi xuất hiện là chết cả một nửa tòa thành. Vậy nhưng vẫn còn rất nhiều dân chúng đã chạy vào đại sơn nhằm tránh né chiến loạn, những năm gần đây đã lục tục xuống núi để nhập hộ khẩu chia ruộng, vậy nên dân số của Sơn Đông chắc chắn không chỉ bằng những gì đã thống kê.

Hôm nay toàn quốc về cơ bản đã thống nhất, là thời điểm để đi điều tra tổng dân cư thêm một lần nữa.

Lúc đi ngang qua Lâm Thanh, Triệu Hãn gọi Tri châu tới, sau một phen hỏi thăm, biết được trong ngoài thành Lâm Thanh đang có hơn tám vạn dân cư thường trú. Con số này cũng không hề sai, nhưng để so với những năm Sùng Trinh đầu thì hoàn toàn không đáng xem.

Tuy Lâm Thanh trông có vẻ không bắt mắt nhưng nhờ có các thương nhân thường xuyên lui tới, cộng thêm các tào công thường xuyên tụ tập, mỗi khi bận rộn số dân cư có thể lên tới gần trăm vạn, đây là thành thị Sơn Đông có nhiều dân cư nhất ở đời Minh.

Nhà truyền giáo Matteo Ricci từng đánh giá rằng: “Lâm Thanh là một thành thị lớn, rất ít có thành thị khác có thể vượt qua nó về mặt buôn bán. Không chỉ có hàng hóa bản địa mà còn có một lượng lớn hàng hóa đến từ cả nước được trao đổi ở đây, vậy nên nơi này thường xuyên có rất nhiều lữ khách ghé thăm.”

Vào thời nhà Minh, cả nước có tám thẻ thuế quy mô lớn, Lâm Thanh là nơi lớn nhất, thậm chí còn vượt qua Dương Châu, Hàng Châu, Hoài An và Cửu Giang… Tức: Trong số tám tờ tiền có giá trị lớn, Lâm Thanh cầm đầu.

Sau này, Lâm Thanh chắc chắn đã không còn rầm rộ như trước, bởi vì Bắc Kinh không phải thủ đô, thủy vận cũng đã hoàn toàn bị hủy bỏ

Đi nhanh đi chậm, rốt cuộc cũng đến Thiên Tân

Năm nay Hà Bắc chính thức được lập tỉnh, khu hành chính cũng xảy ra những thay đổi lớn

Thuận Thiên phủ sửa thành Bắc Bình phủ, nha phủ được thiết lập tại Bắc Kinh, khu trực thuộc cũng bị thu nhỏ lại.

Chẳng hạn như Bảo Định huyện, Văn An huyện, đều được tách ra từ Bắc Bình phủ, sau đó được chuyển sang cho Hà Gian phủ quản lý. Hơn nữa, vì để phòng ngừa Bảo Định phủ và Bảo Định huyện lẫn lộn với nhau, Bảo Định huyện đã được sửa thành Đắc Thắng huyện, đặt tên theo hồ Đắc Thắng ở phía Đông Nam.

Loại đổi tên thế này không chỉ diễn ra ở một nơi.

Thông Châu bên cạnh Bắc Kinh vẫn được gọi là Thông Châu. Nhưng Thông Châu bên cạnh Trường Giang đã được sửa thành Nam Thông.

Bắc Bình phủ và Kim Lăng phủ giống nhau, đều trực thuộc trung ương, phẩm chất tri phủ cũng rất cao. Lần này sau khi bị giảm mất địa vị thủ đô, địa khu Hà Bắc nhanh chóng suy sụp, đồng thời cũng tăng mạnh mục đích muốn khống chế thảo nguyên.

Các địa khu như Bảo An châu (Trác Lộc, Hoài Lai), Duyên Khánh châu, tất cả đều được đặt dưới sự quản lý của Bắc Bình phủ.

Tuyên Phủ trấn, một trong chính biên giới của Đại Minh, sau này cũng được sửa lại thành Tuyên Hóa phủ, nha phủ được đặt tại Tuyên Hóa. Từ đó, Trương Bắc huyện, Xích Thành huyện và các huyện khác ở phía Bắc Trường Thành đều phải được đặt dưới sự quản lý của Tuyên Hóa phủ, nhằm khống chế địa khu thảo nguyên tốt hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »