Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 904
Xử lý đối với Khổng gia (1)

❊ ❊ ❊

Khi Triệu Hãn trở lại Nam Kinh, các lộ đại quân ở tiền tuyến, báo cáo công văn do quan chỉ huy, quân pháp quan, cùng nhau chế định rốt cuộc đã được toàn bộ đưa đến.

Sau khi binh Bộ thảo luận quyết định như sau -

Tiêu diệt đại quân của Đa Đạc, để định chiến cuộc Sơn Đông, bộ của Trương Thiết Ngưu nên được ghi công đầu.

Tập kích Sơn Đông, liên tiếp phá mấy thành, đánh đến bên ngoài thành Trầm Dương, cướp đi mấy vạn dân cư của Thát Tử, công lao của bộ Hồ Định Quý xếp thứ hai.

Chiếm đóng hơn nửa Tứ Xuyên, bộ Hoàng Yêu bắt Ngụy Đế (Thục Vương) làm tù binh, quân công có thể xếp thứ ba.

Thời điểm Triệu Hãn xưng đế, cũng không phong thưởng bốn phía, hôm nay có như thế nào cũng phải thể hiện một chút.

Trương Thiết Ngưu phong Nghi Châu Hầu, Hồ Định Quý phong Hải Châu Hầu, Phí Như Hạc phong Tể Trữ Hầu, Hoàng Yêu phong Thành Đô Hầu, tất cả đều lấy địa điểm đánh trận lập công, để bán tước vị phong hào.

Sư trưởng các sư đoàn còn lại, đã đảm nhiệm sư trưởng trên hai năm toàn bộ đều phong Hầu, đảm nhiệm sư trưởng hai năm trở xuống toàn bộ được phong Bá.

Tước vị này, đều thuộc loại cha truyền con nối giảm dần.

Ngoài ra, bốn người Phí Như Hạc, Trương Thiết Ngưu, Hồ Định Quý, Hoàng Yêu, mỗi người thưởng năm mươi mẫu ruộng. Điền sản của cả nhà mỗi người này, giới hạn tăng cao thêm hai mươi mẫu, dùng thượng điền làm tiêu chuẩn, dùng mười người làm giới hạn.

Triệu Hãn từ sớm đã chế định giới hạn điền sản, mỗi người nhiều nhất chỉ có thể có một trăm thượng điền, đổi thành hạ điền chính là năm trăm mẫu.

Dùng Phí Như Hạc để nêu ví dụ, nếu như nhà hắn có hộ khẩu mười người, tổng ngạch giới hạn điền sản là 1200 mẫu (thượng điền)!

Lúc này, giới hạn điền sản không có tác dụng gì, nhưng mấy chục năm sau sẽ có tác dụng rồi.

Lập công có thể không ngừng thưởng, sớm hay muộn cũng xuất hiện tình huống trong nhà có mấy trăm đến hơn một ngàn mẫu. Quan phủ sẽ xem xét tình hình cụ thể chuyển một ít nông dân bản địa đi, đất đai dư ra sẽ giao cho hộ được thưởng. Nông dân bị chuyển đi, cũng nhất định được bồi thường, đi phương bắc sẽ có nhiều đất để chia hơn, đồng thời còn có thể tặng cùng trâu cày – tình huồng bình thường sẽ là cho mượn trâu cày.

Hắc hắc, chính là không dễ chiêu mộ điền hộ, bởi vì nông dân đều có ruộng.

Đoạn thời gian thời tiết ngày mùa, nông dân ngoại trừ trồng ruộng đất nhà mình, không dư quá nhiều sức đi trồng ruộng cho nhà khác. Đến lúc đó, ruộng được thưởng lại nhiều, cũng phải thương lượng cho tốt với điền hộ, địa tô thu cao thì ai muốn làm?

Mâu thuẫn đất đai và nhân khẩu, ít nhất mười năm sau mới xuất hiện, bởi vì phương Bắc cần di chuyển một lượng lớn dân cư đến đó!

Hôm nay, nhân khẩu của huyện nào quá cao, quan phủ sẽ tổ chức di chuyển dân chúng ra ngoài. Các huyện các trấn các thôn, đã làm được nhà nhà có ruộng, người người có ruộng, tá điền đơn thuần hoàn toàn biến mất ở phía nam.

Hai tỉnh Quảng Châu, Phúc Kiến, địa điểm di dân chủ yếu, lần lượt là Quỳnh Châu (Hải Nam) và Đài Loan.

Tội phạm được chuyển đến đất hoang để khai thác, lương dân được chuyển đến đất đã khai hoang để trồng trọt. Cái gọi là đất đã khai hoang, chính là đất đai bên cạnh Thục Phiên, nơi đó trình độ hán hóa dân bản xứ rất cao, khí hậu hoàn cảnh cũng không phải quá ác liệt.

Mấy năm nau, khu vực đại lục Quảng Đông, dân chúng di chuyển đến Quỳnh Châu có hơn mười vạn, trình độ khai thác của đảo Hải Nam cũng càng ngày càng cao.

Về phần Đài Loan, địa điểm chủ yếu di dân là bắc bộ đảo Đài Loan. Trịnh Chi Long chuyển mấy vạn người đến đó, Triệu Hãn lại chuyển hơn vạn dân chúng, hơn một ngàn lưu khấu đến đó. Người Tây Ban Nha ở Kê Lung (Cơ Long) đã rất ít, bước tiếp theo chính là tiến hành di dân đến Kê Lung.

Người Tây Ban Nha ở Đài Loan, không cần dùng vũ lực đuổi đi, mà là Tây Ban Nha đang co lại thuộc địa của mình.

Bồ Đào Nha thành công rút khỏi Tây Ban Nha để thành lập quốc gia độc lập, hơn nữa Hà Lan khí thế bức người, Tây Ban Nha bị ép đến không thở nổi. Trong lịch sử, bởi vì người Tây Ban Nha bỏ chạy quá nhiều, qua mấy năm nữa sẽ bị Hà Lan cướp lấy Kê Lung.

Ngoại trừ sư trưởng các sư đoàn được phong thưởng, các tướng sĩ còn lại cũng đều được ban thưởng.

Đặc biệt là tướng sĩ chết trận, bao gồm cả ôn dịch mà chết, có thể lấy được một số tiền trợ cấp tử tuất, rồi mỗi người được truy tặng năm mẫu đất. Con cái được hưởng thụ đãi ngộ khi đi thi, sau này bổ nhiệm quan lại cũng ưu tiên suy xét con cái liệt sĩ.

Hàng tướng lập công, nghĩa quân, cũng được ban cho đất đai, đồng thời có thể chia ruộng theo thường lệ, nhưng những đất đai này đều là cướp ở Sơn Đông và Hà Nam.

Quan văn cũng có hai người được phong Hầu, Bàng Xuân Lai phong làm Nghiêm Trữ Hầu, bởi vì quê nhà của ông ở Nghiễm Trữ Vệ Liêu Đông. Lý Bang Hoa được phong làm Cát Thủy Hầu, cũng là lấy quê nhà làm phong hào.

Từ Dĩnh bố trí mật thám lập công lớn, phong Duyên Sơn Bá.

Phí Thuần gom góp điều vận lương thảo, cũng là công lao vất vả, phong Quảng Tín Bá.

Toàn bộ triều đình Đại Đồng, tạm thời không có tước Công, càng không có tước Vương gì cả. Thiên hạ còn chưa thống nhất đó, từ từ phong thưởng lên trên, một lần tính đến đỉnh sau này còn phong thưởng như thế nào?

Hệ thống quân đội Đại Đồng, nhân dịp phong thưởng lần này, cũng tiến hành tế hóa chế độ.

Binh sĩ chia làm ba cấp bậc: Hạ tốt, trung tốt, thượng tốt.

Quan tướng chia làm bốn cấp bậc, từng cấp bậc cũng chia thành ba cấp thượng trung hạ: Sĩ, úy, giáo, tướng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »