Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 269
Đánh bọc sườn ban đêm (2)

❊ ❊ ❊

Sau một hồi thẩm vấn, làm rõ được rất nhiều điều, có người bỏ vợ bỏ con chạy trốn, có người thì ở chỗ xa hơn.

Triệu Hãn vội vàng hạ lệnh bắt người, đến nơi ở của những người thợ lò nung khác, lại bắt được hơn một trăm hộ, trong đó có rất nhiều chỉ là thợ lò nung bình thường.

Cuối cùng, Triệu Hãn hỏi: “Ai từng luyện cung? Giơ tay lên.”

“Ta từng luyện.” Hùng Diệu giơ tay.

Đúng vào lúc này, một con thuyền nhỏ dừng trấn Bân Giang.

Sau khi quan sai rời thuyền, vừa chạy như điên vừa hô to: “Phủ tôn tập hợp binh, Phủ tôn tập hợp binh. Nhất định phải trước chính ngọ mùng 4 Tết chạy tới quân doanh ngoài phủ thành! Phủ tôn tập hợp binh, phủ tôn tập hợp binh…”

Quan sai này chạy quá nhanh, cư dân ở trong trấn không kịp ngăn lại, lính gác cũng không kịp phản ứng, trong nháy mắt đã chạy ra khỏi trấn.

“Phủ tôn tập… ôi trời, phản tặc!”

Quan sai sợ tới mức quay người bỏ chạy, nhanh như chớp quay trở lại trấn thì bị vài tên lính gác bắt được.

Tên này được áp giải đến trước mặt Triệu Hãn, nhất thời hắn quỳ xuống hô to: “Tướng quân tha mạng, tướng quân tha mạng!”

Triệu Hãn cười hỏi: “Điền Tri phủ muốn tụ binh?”

Quan sai không ngừng trả lời: “Huyện Phần Nghi mất rồi, Phủ tôn muốn tụ binh vào mùng 4 Tết.”

“Điền Tri phủ đúng là rất chăm sóc binh lính, lại còn có thể chờ tới năm sau,” Triệu Hãn trào phúng một câu, lại hỏi, “Phủ thành có bao nhiêu người thủ thành?”

Quan sai dứt khoát trả lời: “Phủ tôn nghe nói huyện Phần Nghi bị… chiếm rồi, tối hôm qua đã bị tập hợp mấy trăm binh lính để thủ thành.”

Tình hình đã sáng tỏ, Điền Hữu Niên vô cùng căng thẳng, cũng không coi Triệu Hãn là phản tặc bình thường.

Vậy mấy trăm binh lính thủ thành, quá nửa là ở xung quanh phủ thành, những người lính thủ thành ai oán dậy đất.

Triệu Hãn đi đến trước mặt Hùng Diệu: “Người là thập trưởng binh cung tiễn?”

“Đúng.” Hùng Diệu nói.

Triệu Hãn hỏi: “Thợ lò nung có bao nhiêu người luyện binh?”

“Chỉ có hơn trăm người.” Hùng Diệu nói.

“Cung binh khác ở đâu?” Triệu Hãn lại hỏi.

Hùng Diệu nói: “Phân tán ở các xã.”

Có xã ở khá xa, tập hợp bình vào mùng 4 đầu năm, cũng đã cân nhắc chuyện đi đường, trong thời gian năm ngày hoàn thành tập kết đã rất lợi hại rồi.

Tri phủ Điền Hữu Niên này đánh trận có lợi hại hay không thì khó mà nói, nhưng luyện binh nhất định có phương pháp.

Triệu Hãn không hỏi chuyện quân sự mà dẫn theo thân vệ, đi xem xét lò nung.

Quan quân dưới trướng tổ chức cho những tù binh này thu dọn gia sản chuẩn bị cũng dẫn đi. Không cần biết có từng làm binh hay không, tất cả đều phải dẫn về phủ Cát An, địa bàn của Triệu Hãn cũng có đất cao lanh, vừa lúc thiếu rất nhiều thợ lò nung để chế tạo đồ sứ.

Đi vào lò nung, ông chủ và quản sự đều chạy hết, Triệu Hãn cầm đồ sư lên xem xét, phát hiện chất lượng sản phẩm không được tốt lắm.

Liếc mắt một cái có thể nhìn ra ưu khuyết điểm, hoàn toàn không thể so sánh với đồ sứ của trấn Cảnh Đức.

“Thứ này được bán đi đâu?” Triệu Hãn hỏi.

Một quản sự chưa kịp chạy trốn nói: “Có thương nhân đến thu mua, rồi vận chuyển đến vùng Mân Quảng, nghe nói là muốn bán đi hải ngoại.”

Thì ra là sản phẩm xuất khẩu, vậy thì lại đồ sứ kém chất lượng này, vận chuyển đến Châu u cũng có thể bán được giá tốt.

Triệu Hãn tiếp tục đi lên mười mấy bước, chỉ vào một hầm trú ẩn đã mọc cỏ nói: “Sao cái này lại phế rồi?”

Quản sự vội vàng chạy đến hầm trú ẩn, lấy ra một cục gạch màu trắng: “Thái tổ Hoàng Đế xây dựng thành Nam Kinh còn lại đó, xếp đống ở đấy hai trăm năm rồi cũng không có quan phủ nào dám dùng.”

“Loại gạch này còn bao nhiêu?” Triệu Hãn hỏi.

Quản sự trả lời: “Ở gần đâu có năm sáu mươi lò gạch như thế này, trong hầm trú ẩn đều chất đống gạch. Không dám vứt, cũng không dám dùng nên cứ chất đống ở đó.”

Loại gạch trắng này đã được nung thành sứ, dùng để xây công sự sẽ vô cùng chắc chắn, Triệu Hãn quyết định năm nào đó xây công sự thì sẽ dùng nó.

Ba nghìn quân sĩ thay phiên nhau ngủ, giữa trưa tìm đến nhà giàu trong trấn ở kho lấy lương, nghỉ ngơi đến tận ngày hôm sau (ba mươi Tết), cuối cùng Triệu Hãn cũng dẫn theo thợ lò nung và người nhà tổng cộng gần bốn nghìn người, nghênh ngang rời khỏi trấn Bân Giang.

“Về huyện thành mừng năm mới!”

Triệu Hãn hô to với các binh lính, mọi người cười vui hát vang, còn những thợ lò nung ở đây thì chau mày sầu khổ.

Đi được mấy dặm, đột nhiên Triệu Hãn chia binh vào núi.

Hắn dặn dò năm trăm binh lính áp giải thợ lò nung và người nhà của họ đi huyện thành Phần Nghi, còn mình thì dẫn hai nghìn năm trăm binh đi đánh bọc sườn.

Ba người thợ lò từng làm binh có người nhà nhiều nhất bị Triệu Hãn giữ lại làm người dẫn đường.

Ba mươi Tết, Triệu Hãn vượt núi băng rừng.

Giữa trưa ăn mạch và dưa muối, Triệu Hãn một đường ôm quyền đi đến trước mặt binh lính, không ngừng nói: “Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới!”

“Tống trấn, chúc mừng năm mới!” Các binh lính đều đáp lại.

Năm mới chạy vào trong núi, trong lòng binh lính khó tránh khỏi oán hận. Nhưng Triệu Hãn lại ân cần hỏi thăm chúc mừng năm mới từng người một, đoán chừng nói mừng năm mới với hơn một nghìn người, lập tức khiến cho cảm xúc của các binh lính dâng trào.

Ban ngày không dám hành quan, tìm kiếm cành khô cỏ khô, phủ lên trên mặt đất làm đệm làm chăn để ngủ.

Ban đêm gió lạnh thổi thì phải đi, cảm lạnh, phát sốt cũng phải đuổi kịp. Dọc đường đi là vùng rìa núi Võ Công, thuộc loại địa hình đồi núi, tuyết tan đến mắt cá chân, hành quân đã rất dễ dàng rồi.

Hùng Diệu là một trong ba người dẫn đường, bọn họ cũng không dám làm xằng bậy.

Triệu Hãn nói, lần này một khi binh bại thì sẽ giết sạch người nhà bọn họ ở huyện thành.

“Tướng quân, phía trước chính là núi Nguyệt Công, nơi luyện binh của Tri phủ ở dưới núi.” Hùng Diệu chỉ vào phía trước nói.

Đi không ngừng suốt đêm, hơn nữa đi đi dừng dừng, khi Triệu Hãn đi đến địa điểm tập hợp binh thì mới là buổi chiều mùng 2 Tết, Điền Tri phủ còn chưa tập hợp binh xong.

Phái binh lính đóng giả tiều phu đi xuống núi, đi ra ngoài thành bán củi rồi lại vòng trở về.

Triệu Hãn bước đầu biết được quân tình, quân thủ thành phủ Viên Châu đã có hơn một nghìn, nhưng giáp trường núi Nguyệt Công và quân doanh lại không có người nào, toàn bộ binh đều bị Điền Hữu Niên điều vào ở trong thành.

Triệu Hãn chỉ có thể tiếp tục nghỉ tạm ở trong núi, thuận tiện cho việc làm đuốc hành động tập kích ban đêm.

Các binh sĩ tháo dây buộc ở chân, để vào trong ngực. Đợi đến lúc trước khi hành động thì buộc vào gậy để làm đuốc, khi rời khỏi trấn Bân Giang, mang theo rất nhiều dầu cải, cũng dùng cho việc làm vật đốt lửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »