Lang binh Quảng Tây rất tàn nhẫn, giết Nam Cống đến mười phòng chín trống!
Cho dù là thánh hiền như Vương Dương Minh, khi tiễu phỉ cũng dùng tội liên đới. Một hộ theo tặc, mười hộ phải chịu theo, giết đến đầu người khắp nơi, giết cho bách tính tố cáo hàng xóm.
Phí Như Hạc đuổi quan binh vào trong núi, cũng không phải núi lớn trùng điệp liên miên gì.
Rất nhanh, dân binh bản địa cũng đến hội hợp. Dưới sự liên kết của quân tuyên giáo và nông hội, địa chủ thân sĩ tác oai tác quái, điền hộ nông dân chịu đủ áp bức liên minh chặt chẽ với nhau cùng vây giết quan binh Phúc Kiến!
Trần Đình Đối đứng ở trên núi, dùng thiên lý kính quan sát quân tình dưới núi.
Cho đến bây giờ đầu óc hắn còn rất mơ hồ, địa chủ và nông dân lại cùng nhau theo tặc sao?
Triều đình phát lương không đủ, thưởng bạc thì kéo dài không cấp, các tướng sĩ phải tự mình cướp bóc phát tài, đây là đạo lý bình thường. Hắn cũng không làm quá quá đáng, phía bắc bao vây tiêu diệt tặc, phần lớn quan binh đều là như thế, nếu không thì đã sớm không đánh nổi nữa.
Đến ngay cả tân nhậm Tuần phủ Thiểm Tây Tôn Truyền Đình, bởi vì triều đình luôn phát lương không đủ, nên từ lâu đã thả lỏng khống chế với thuộc cấp.
Không có cách nào cả, không cướp lương tiền thì không thể nuôi quân.
Mà một khi thả lỏng khống chế, quân kỷ sẽ như nước vỡ đê, đó là muốn thu cũng không thu lại được. Tiêu binh của Tôn Truyền Đình có lẽ tốt hơn một chút, nhưng cũng chỉ là hơn một chút, từ khi hắn bắt đầu thống lĩnh binh ở Thiểm Tây thì vẫn luôn bị buộc tội là quân kỷ bại hoại.
Bộ chúng phóng hỏa cướp của giết người bách tính, Tôn Truyền Đình giả bộ như không nhìn thấy, không cổ vũ, cũng không trừng phạt.
Tôn Truyền Đình còn có thể quản thế nào?
Thời gian hắn xuất hiện quá muộn, khi chuyển làm Tuần phủ thống lĩnh binh thì tài chính của triều đình đã lam vào sụp đổ. Nếu không ngầm đồng ý cho bộ chúng cướp bóc thì quan binh tướng lĩnh thủ hạ này sẽ dám khiến cho hắn thấy cái gì gọi là binh biến náo loạn!
Toàn bộ Đốc sư cuối thời kỳ nhà Minh chỉ có Lô Tượng Thăng đối xử tử tế với bách tính, hơn nữa quân kỷ rất nghiêm khắc. Quân Thiên Hùng từng cạn lương thực ba ngày, không sụp đổ, không ồn ào, không cướp bóc, cuối cùng cũng lấy được chiến đấu thắng lợi. Lúc ấy Lô Tượng Thăng lấy phần lương thực cuối cùng ra chia, hắn làm chủ soái cũng cùng tướng sĩ đói bụng ba ngày.
Cho nên Trần Đình Đối cảm thấy rất khó hiểu, khắp nơi cả nước đều làm như vậy, vì sao chỉ có hắn đá phải bảng sắt?
Bởi vì có người liên kết!
Quan tuyên giáo xuất thân sĩ tử bần hàn, chạy tới liên kết địa chủ thân sĩ. Tuyên giáo quan xuất thân nghèo khổ và nòng cốt nông hội, chạy tới liên kết trung nông bản địa và điền hộ.
Chỉ cần có người đi đầu liên kết, lại có Phí Như Hạc dẫn binh làm hậu thuẫn, vậy thì còn sợ cái gì? Chỉ ngắn ngủi vài ngày, đã xuất hiện một mũi quân đội địa chủ và nông dân.
“Thái Sơn đại nhân,” Hoàng Hán Lương bỏ thiên lý kính xuống, “Quân ta ở trên cao nhìn xuống, có thể lệnh chủ lực đánh tan dân binh bản địa. Tất cả những người này đều là đám ô hợp, ngay cả trận hình cũng không có, đông một đám, tây một mảnh, súng bắn ra nhất định sẽ khiến họ chạy tán loạn. Một khi những người này tan tác rất có khả năng dẫn đến lão tặc Lư Lăng cũng tan tác, đến lúc đó quân ta có thể thừa thắng xông lên.”
Trần Đình Đối thở dài nói: “Cũng chỉ có thể như thế.”
Thật sự là liên tục chiến đấu, đều có vẻ rất cổ quái, những chuyện này hoàn toàn vượt qua phạm vi nhận thức của Trần Đình Đối.
Hắn mạo hiểm vượt sông mai phục, cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ, bởi vì phản tặc ở ngoài thành tổ chức nông hội, luyện tập nông binh. Thời gian kéo dài càng lâu, thực lực của phản tăc sẽ càng mạnh, Trần Đình Đối nhất định phải hành động mạo hiểm.
Lúc này, Trần Đình Đối yếu ớt phòng bị Phí Như Hạc, hắn phái ra tinh nhuệ bất ngờ trực tiếp tấn công liên minh địa chủ nông dân.
"Phành phành phành!"
Súng quan binh đồng loạt bắn, nháy mắt khiến cho hơn ba nghìn dân binh chạy tán loạn.
Một vài tướng lĩnh Phúc Kiến nhân cơ hội đánh lén, thế mà khiến cho gần một vạn dân binh hoàn toàn sụp đổ. Phần lớn chạy về bốn phía, một bộ phận ít chạy về phía chủ lực Phí Như Hạc.
Khi hữu quân bên kia truyền đến tiếng súng, có nghĩa là quan binh tinh nhuệ không ở trước mắt, lập tức Phí Như Hạc hạ lệnh toàn quân xuất kích.
Loại chiến thật này, là Phí Như Hạc học được của Triệu Hãn.
Ngươi đánh của ngươi, ta đánh của ta.
Phí Như Hạc lười đi cứu viện hữu quân này, đến ngay cả dội dự bị cũng không giữ lại, được ăn cả ngã về không lao về phía soái kỳ quan binh.
Hơn năm nghìn quân Đại Đồng, bắt đầu phòng về phía trên núi.
Phí Như Hạc trước đây vẫn là trí tướng, bây giờ đã hóa thân làm mãnh tướng, dẫn theo thân binh xông lên đầu tiên.
"Vù vù vù!"
Quan binh còn cất giấu quân đội cung tiễn, Phí Như Hạc lao lên được một nửa thì trên người đã bị bắn sáu mũi tên. Có một vài mũi tên rơi xuống đất, có vài mũi tên thì cắm trên người hắn, nhưng những thứ này đều không ngăn được Phí Như Hạc xung phong. Dù sao trên người hắn mặc miên giáp, đầu đội nón trúc có khảm thiết phiến, chỉ cần không bắn trúng bộ phận mặt và cổ là được.
Chủ tướng xung phong ở phía trước, sĩ khí toàn quân dâng cao.
Quân binh tinh nhuệ đều được phái đi đánh liên quân địa chủ nông dân, ở lại phòng thủ tương đối yếu, mà thời cơ Phí Như Hạc tấn công vào lại vừa đúng.
Nếu chần chờ một chút, hữu quân sẽ chạy trốn gần như không còn, Phí Như Hạc sẽ bị hai mặt giáp công.
Phí Như Hạc dẫn quân tấn công lên núi, trong nháy mắt hai bên giáp mặt, quan binh yếu ớt lập tức mở ra một khe hở.
“Đi theo ta lấp vào!”
Trần Đình Đối không hổ là võ Trạng Nguyên, hoàn toàn không biết cái gì gọi là sợ hãi.
Nhìn thấy trận tuyến bên mình xuất hiện lỗ hổng, hắn lập tức tự mình dẫn quân đi lên bổ sung.
Chủ soái đánh với chủ soái!
“Oành!”
Đột nhiên Trần Đình Đối chém một đao xuống, mượn lực rồi lại vung từ dưới lên, muốn chém chết Phí Như Hạc tại chỗ.
“Đang!”
Phí Như Hạc vội đưa đao đón đỡ, tay bị chấn động đến phát tê, thậm chí cánh tay đều tê rần.
Tên này có khí lực rất lớn!
Trần Đình Đối được thế không buông tha, lại bổ tiếp một đao tới, Phí Như Hạc không thể biến chiêu, chỉ có thể bị động đón đỡ.
“Đang!”
Chiến đao trong tay Phí Như Hạc lại trực tiếp bị Trần Đình Đối đánh rơi. Hắn cũng không cần thể diện, vội vàng lợi dụng đà rơi xuống, sau đó vội vàng chạy về trong trận.
Lăn lộn chạy về theo ý nghĩa vật lý như thế, Phí Như Hạc chưa bao giờ chật vật như vậy.