Marvell cười nói: "Nhiệm vụ đi sứ lần này là thuyết phục Trung Quốc khai chiến với Hà Lan, làm giảm sức mạnh của Hà Lan ở châu Á yếu đi, khiến Bộ tổng tư lệnh Hà Lan cử thêm quân hạm chi viện cho châu Á. Nhiệm vụ này, chưa làm mà đã hoàn thành, Trung Quốc và Hà Lan đã đánh hai trận, sức mạnh của Hà Lan ở Viễn Đông đã yếu lắm rồi. Hai người chúng ta chỉ cần gặp mặt Hoàng đế Trung Quốc là được, rồi dồn tâm trí vào việc thưởng thức cảnh đẹp nơi đất lạ."
Milton lắc đầu: "Sức mạnh hải quân nước ta vẫn còn yếu, tốt nhất là có thể khơi mào chiến tranh giữa Trung Quốc và Hà Lan thêm lần nữa."
“Sợ là không là được.” Marvell nói: "Trung Quốc và Hà Lan vừa mới ký kết hiệp ước đình chiến trong mười năm, bên đó sẽ không mạo hiểm phá vỡ hiệp ước này đâu."
"Cứ thử xem sao." Milton là người cuồng công việc, nếu hắn không bị phái đi sứ Trung Quốc thì năm sau sẽ bị mù vì làm việc bất kể ngày đêm.
Thủy quân sông Trường Giang đưa sứ đoàn Anh quốc đến bến tàu, có người vào thành báo cho Hồng Lư Tự, quan viên của Hồng Lư Tự sẽ đến đón sứ thần nước ngoài vào thành.
Khi quan viên Hồng Lư Tự chưa đến, nhóm Milton đứng đợi ở bến tàu.
Hơn mười xe cần cẩu đang hoạt động trong bến tàu, công nhân kéo ròng rọc trượt, kéo vật nặng lên thuyền. Phía sau còn có rất nhiều gã bốc vác bến tàu đang chuyển từng thùng hàng hóa lên thuyền, đâu đâu cũng rất bận rộn.
"Các vị hãy tham quan trong lúc đợi, đừng chỉ đứng ở bên tàu." Phiên dịch viên hải quân nói.
Vậy nên mọi người đi tiếp, nơi này có rất nhiều cáng tre. Thật ra đó là" Xe taxi", nhóm "tài xế" tụm lại đợi khách, đang khoe mẽ gì đó,
thỉnh thoảng còn cười to.
Có người đang vác cáng tre chở khách từ trong thành bến tàu.
Người khách bước xuống trả tiền, đi thẳng đến bờ sông đợi tàu. Hai người giơ cáng tre lên trời đó cũng tụ họp với các "tài xế" khác. Vì không gian chật hẹp nên bọn họ chỉ có thể ở đó chờ khách, đón khách ở ven đường sẽ bị phạt tiền.
"Tiểu tú tài tới rồi, mau đọc báo cho bọn ta nghe đi nào!"
Một trong hai người giơ cáng tre khi nãy là một cậu thiếu niên hơn mười tuổi, hắn lập tức trở thành tiêu điểm của đám đông.
Thiếu niên lôi tờ báo trong ngực ra, họ thuê đấy, một văn tiền một ngày. Cẩn thận giở tờ báo ra, thiếu niên bắt đầu rung đùi đắc ý đọc to: "Số báo kỳ này có một tin tức lớn, ban ngày Dương nhị thiếu gia xã Xuân Lan khăng khăng đòi cưới đệ tử đán giác Tiểu Hồng Đào của xã. Không chịu nạp làm thiếp, chỉ muốn cưới làm vợ cả. Dĩ nhiên Dương lão gia không vui rồi, Dương Nhị thiếu gia liền dẫn Tiểu Hồng Đào bỏ trốn. Hai người đã bỏ trốn gần một tháng, bây giờ mới có tin tức, hiện giờ mọi người vẫn chưa tìm được."
Rõ ràng thiếu niên này chỉ học đến tiểu học, là kiểu học sinh không chịu học hành tử tế, đọc báo thôi cũng phải đoán già đoán non. Nếu không thì học sinh tốt nghiệp tiểu học đâu cần phải vác cáng tre kiếm sống.
Đám "Tài xế xe taxi" nghe được tin này thì lập tức bàn tán:
"Dương lão gia là người tai to mặt lớn, con trai và con hát hí bỏ trốn rồi, giờ mất hết cả mặt mũi."
"Ha, Dương Nhị thiếu gia kia cũng chung tình quá."
"Ta đã nghe Tiểu Hồng Đào hí rồi. Năm trước Lý viên ngoại làm đại thọ, mời Tiểu Hồng Đào diễn hí khúc. Ta và Lưu Nhị đưa Trương lão gia đến Lý phủ, được nghe ké một lúc, giọng hát đó khiến lòng người tê tái. Nếu vang lên trên giường, nghe xong sẽ khiến nam nhân như mất hồn. Không giống vợ của ta, rên như heo kêu vậy."
" Ha ha, Chu đại ca, ngươi dám nói thế cho đại tẩu nghe không?"
"Có gì mà không dám? Trong nhà, lời nói của ta có trọng lượng nhất!"
"Hai ngày trước mặt ngươi bị sao thế?"
" Mèo cào đấy."
"Ha ha ha ha…"
Milton hỏi phiên dịch viên hải quân: "Bọn họ làm nghề gì?"
Phiên dịch viên nói: "Chiếc ghế làm bằng tre này có thể chở khách đi bộ. Xét quãng đường đi được rồi khách sẽ trả tiền.."
Milton rất kinh ngạc, quay đầu nhìn Marvell.
Không phải họ kinh ngạc vì cáng tre, mà vì người mang cáng treo vốn thuộc giai cấp dưới đáy xã hội, nhưng vẫn biết chữ, đọc được báo.
Milton chỉ vào thiếu niên kia, hỏi tiếp: "Nếu hắn biết chữ, tại sao lại phải làm công việc này?"
Phiên dịch viên cười khẩy: "Nhìn là biết không học hành tử tế, tốt nghiệp tiểu học đàng hoàng thì rất dễ kiếm được việc làm. Dù sao cũng có thể đi học việc, rất nhiều thương gia muốn tuyển học sinh tiểu học làm người học việc."
Phiên dịch viên này nói tiếng Latin, không biết dịch "Tiểu học" như thế nào nên nói tiếng Trung luôn.
Milton chỉ đành hỏi kỹ, mới biết được Trung Quốc chia ra các cấp tiểu học, trung học, đại học. Vừa đến độ tuổi chỉ định, dù là nam hay nữ đều phải đến trường học tập, nhưng không thu học phí. Nếu muốn thi lên nhân viên công vụ cấp huyện thì trình độ học vấn thấp nhất là phải tốt nghiệp tiểu học.
"Cho tất cả trẻ em học miễn phí, vậy chẳng phải thu nhập giáo dục hằng năm của Trung Quốc sẽ rất ít sao?" Milton cực kỳ kinh ngạc.
Trên thực tế, tỉ lệ tốt nghiệp tiểu học rất thấp.
Rất nhiều trẻ nhỏ không học nổi, thường hay học một, hai năm rồi nghỉ, học như thế không đọc được cả báo giấy. Tỉ lệ bé gái nghỉ học rất rất cao, nhiều cha mẹ không cho học tiếp, cảm thấy con gái có thể viết được tên của bản thân là đủ rồi. Đối với tình trạng này, quan phủ vui như trẩy hội, lượng người bỏ học càng nhiều, càng có thể giảm bớt áp lực kinh phí giáo dục.