Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 258
Mật thám Từ Dĩnh (1)

❊ ❊ ❊

Trương Phược Dực cảm giác đươc Ôn Thể Nhân mất hứng, lập tức nói sang chuyện khác: “Bệ hạ, có cần thiết lập Tổng binh Giang Tây không?”

Sùng Trinh cẩn thận suy nghĩ, đột nhiên nói: “Cẩm Y Vệ chỉ huy Thiêm sự Lý Nhược Viễn, có thể làm Tổng binh Giang Tây.”

Lần bổ nhiệm này khiến cho các đại thần rất muốn trào phúng nhưng đều nhịn xuống không mở miệng.

Tuy Sùng Trinh làm một đống việc hồ đồ nhưng lại có một việc làm đúng, đó là tổ chức thêm võ khoa thi đình.

Võ khoa trước kia, chỉ có võ tiến sĩ, do quan văn đến giám thị. Từ triều Sùng Trinh, mới có võ Trạng nguyên, những người này cũng có thể làm môn sinh của Thiên tử.

Võ tiến sĩ đối với chuyện này cảm động rơi nước mắt, lập tức xuất hiện rất nhiều người huyết chiến tuẫn quốc.

Ví dụ như Lý Nhược Liễn này đối mặt với cuộc tấn công của Lý Tự Thành ở Bắc Kinh đã chiến đấu đến một khắc cuối cùng.

Chính vì thế, cuối cùng triều đình cũng đã nhìn thẳng vào Triệu Hãn, Tổng đốc hai tỉnh Quảng, Tuần phủ Phúc Kiến, Tuần phủ Giang Tây, Tổng binh Giang Tây, tất cả đều lấy việc chinh phạt Triệu Hãn làm mục tiêu.

Bàn xong chuyện Giang Tây, quân thần lại bắt đầu thương nghị chuyện giặc cỏ.

Tổng đốc Năm tỉnh Trầm Do Long, tên xui xẻo này nhất định xong đời rồi. Thua to như vậy, không chết thì cũng bị lột da, kết cục tốt nhất đó là sung quân đến biên cương.

Sùng Trinh và các đại thần cãi cọ liên tục vài ngày, cuối cùng xác định được Tổng đốc năm tỉnh tân nhậm —— Hồng Thừa Trù!

Từ Dĩnh dẫn theo bảy người đến Nam Xương, lần lượt là: Quan tuyên giáo Lý Úy Sinh, Thập trưởng nô nhi quân Lưu Huệ, Ngũ trưởng Nô nhi quân Tiêu Chí Trung, Văn thư phủ Tổng binh Đặng Diễn, chưởng quầy khách trạm trấn Vũ Hưng Hoàng Đại Lượng, đầu bếp khách trạm trấn Vũ Hưng Hoàng Quý, giúp việc đầu bếp trấn Vũ Hưng Hoàng Phú.

Muốn ở trong thành Nam Xương tìm kiếm chỗ ở thì còn có, có điều tiền thuê nhà rất đắt.

Tìm mặt tiền cửa hàng lại càng khó khăn, chỗ tốt thì căn bản không còn chỗ trống.

Từ Dĩnh vất vả cả nửa thành, chạy khắp một vòng trong ngoài thành Nam Xương, cuối cùng ở ngoài cửa Tiến Hiến thuê được một tòa nhà dân.

Cửa Tiến Hiền còn được gọi là cổng Phủ Châu, nằm ở mặt chính nam của Nam Xương, ngoài thành khắp nơi đều là đất trồng rau và nghĩa trang. Bán đồ ăn từ nơi này vào thành, phát tang từ nơi này ra khỏi thành, bởi vậy nên có câu “gánh thùng bán rau cửa Phủ Châu”, “khóc lóc sướt mướt cửa Tiến Hiền.”

Thuê nhà ở ngoài cửa Tiến Hiền, một là tiền thuê nhà rẻ, hai là mua đồ ăn rất tiện, ba là nếu chuyện bại lộ thì dễ chạy trốn.

Đi về phía tây là cửa Huệ Dân, tứ là biên giới phía nam thành Nam Xương, ở đó có phố chùa Phổ Hiền và kho lương. Người đến thắp hương bái phật rất nhiều, vận lương cũng rất nhiều, còn có rất nhiều người buôn bán đồ ăn cũng tới đây mua thức ăn.

Đi về phía tây nữa là cửa Nghiễm Nhuận, đây là phía tây nam Nam Xương, đã gần tới bến tàu ở bờ sông. Chỗ này cửa tụ tập nhiều cửa hàng, vô cùng náo nhiệt, chỗ này mới là nơi tốt được chọn để mở khách trạm!

Từ Dĩnh dẫn theo người đi hỏi thăm vài ngày, mặt tiền cửa hàng ở chỗ phồn hoa vô cùng đắt, hơn nữa không có người nào đồng ý cho thuê loại hoặc chuyển nhượng.

Không có cách nào khác, chỉ có thể ở một đoạn không náo nhiệt lắm giữa cửa Huệ Dân và cửa Nghiễm Nhuận thuê một mặt tiền cửa hàng. Mặt tiền cửa hàng này cũng không lớn, ngoại trừ phòng bếp thì chỉ có thể bày mấy cái bàn.

Còn phải tặng lễ cho phường trưởng, sau đó đi quan phủ báo cáo, thuế cửa hàng nhất định sẽ phải nộp.

Ngày đầu tiên khai trương, một người khách cũng không có, nhưng đả hành lưu manh thì lại có.

“Khách quan, mau mời vào, ngài muốn ăn cái gì?” Thập trường Lưu Huệ vào vai tiểu nhị, trước kia hắn vốn là người hầu bàn của khách trạm.

Vài tên lưu manh hùng hổ vào khách trạm, đầu tiên đặt gây gộc lên tên bàn: “Các người ở đây mở khách trạm, đã đi bái kiến Tiêu tứ gia chưa?”

Từ Dĩnh vội vàng đi tới, chắp tay nói: “Còn chưa kịp đi bái kiến.”

“Không cần đi, chúng ta đến cũng giống nhau,” Tên lưu manh cầm đầu đập bàn nói, “Mặt tiền cửa hàng này của các ngươi cũng không lớn, một tháng nộp một nửa lượng bạc, cam đoan không có ai dám đến đây gây chuyện.”

Từ Dĩnh lập tức nộp tiền: “Đương nhiên là phải tuân thủ quy củ. Nửa lượng bạc xin nộp đủ, còn lại mấy văn tiền, mời các vị ca ca dùng trà.”

Nhóm lưu manh vô cùng cao hứng, tuy ngoại trừ phí bảo hộ ra thì mỗi người cũng chỉ có thể chia nhau mười mấy văn tiền, nhưng mà tầm nhìn của Từ Dĩnh đúng là rất khó có được

Tên lưu manh cầm đầu lại hỏi: “Chỗ này của ngươi bán cái gì?”

“Hôm nay mới khai trương, chuẩn bị có chút không đủ,” Từ Dĩnh hô lên, “Hoàng Quý, mang sáu bát mỳ dầu cay lên đây!”

Hai đầu bếp này đều được Triệu Hãn tự mình huấn luyện, truyền thụ hơn mười món ăn ngon.

“Hic, cay quá!”

“Cay quá sảng khoái.”

“Mỳ này thật sự rất ngon.”

“…”

Sáu tên lưu manh vừa kêu cay lại vừa nói ngon, quả nhiên người Giang Tây rất có thể ăn cay.

Từ Dĩnh nhân cơ hội nói lời khách sáo: “Tiểu đệ mới đến, không biết quy củ của bản địa. Những người có mặt mũi ở gần đây, thì phải cần thận hầu hạ những cái gì?”

Tên lưu manh cầm đầu cười nói: “Nhân vật đứng đầu, đương nhiên là Tiêu tứ gia của chúng ta, trâu ngựa (lưu manh) từ thành tây đến thành nam đều là hắn quản. Bên ngoài chùa Phổ Hiền có Chu lão gia, cũng coi như là nhân vật đứng đầu, con gái của hắn là tiểu thiếp thứ sáu của Đô Ti lão gia. Còn có Lưu lão gia ở cửa Quảng Nguyên…”

Một hồi hỏi thăm đã lộ ra không ít tin tức, có điều đều là tình hình phố phường ngoài thành.

Ăn xong một bát mỳ, nhóm lưu manh nháo chưa no, Từ Dĩnh vội vàng gọi người hầu bàn bưng mỳ lên tiếp. Sau khi đám người kia ăn no, cũng không tình nguyện trả tiền, chỉ cười nói: “Chưởng quầy, mỳ của ngươi ăn rất ngon, lần sau huynh đệ chúng ta sẽ còn đến, hôm nay nợ trước.”

Nợ cái quỷ gì, rõ ràng là không trả tiền.

Từ Dĩnh cười nói: “Đâu có, đâu có, các vị ca ca đi thong thả.”

Đảo mắt đã mở khách trạm được nửa tháng, khách dần dần nhiều lên, hơn nữa còn có rất nhiều khách quen, sáu cái bàn mà đã ngồi đầy bốn bàn.

Cùng lúc đó, bản thân Từ Dĩnh thường xuyên vào thành, đi lại giữa phủ học và huyện học. Nói với bên ngoài mình tên là Hoàng Dĩnh, là tú tài huyên Lư Lăng, cha mẹ huynh đệ đều bị phản tặc giết, hắn chỉ dẫn theo mấy gia nô chạy ra ngoài, vất vả đi vào Nam Xương kiếm sống.

Vốn dĩ Từ Dĩnh đã có rất nhiều tài hoa, thường xuyên qua lại, cũng kết giao được mấy người bằng hữu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »