“Cút!”
Triệu Hãn tức giận nói: “Lão tử không làm bạn với yêu đạo.”
Ngay lúc bọn họ đang nói chyện, tổng đàn Mật Mật giáo đã mất rồi, giáo chủ Trương Phổ Vi dẫn tàn quân trốn vào núi lớn.
Tri phủ Trương Ứng Cáo hơn 50 tuổi, sau khi nhận chức lập tức mộ binh tiêu diệt tặc. Hơn nữa, chỉnh đốn lại trị, trấn áp tham quan ô lại, bão bỏ chính sách cống giấy phủ Quảng Tín, đạt được sự tôn dùng của ngành sản xuất giấy.
Bao gồm cả Phí thị Duyên Sơn, các đại tộc đều ủng hộ Trương Ứng Cáo.
Tiếp đó, Trương Ứng Cao lại hủy bỏ sưu cao thuế nặng, giảm bớt gánh nặng cho nông dân, vì vậy thu phục được lòng tiểu dân.
Dưới sự ủng hộ của thân sĩ và bách tính, Trương Ứng Cáo chiêu mộ hơn 4.000 binh, thao luyện gần hai tháng đã đoạt lại được trấn Thượng Lô, hôm nay lại đoạt được huyện thành Duyên Sơn.
Phản tặc huyện Duyên Sớn, cứ như thế biến mất.
Hơn nữa, Trương Ứng Cáo đang liên lạc Tuần phủ Lý Mậu Phương, nói lần sau đánh trận hắn có thể đến hỗ trợ, đến lúc đó dẫn theo năm nghìn tinh binh giết chết Lư Lăng Triệu tặc!
Ài, phản tặc Giang Tây nổi dậy như ong, người làm chức vụ có năng lực cũng không ngừng xuất hiện.
…
Phủ Tổng binh.
Trần Mậu Sinh dâng lên một tấm bái thiếp, Triệu Hãn còn tưởng là công văn, vừa xem thì thấy là thiệp mời kết hôn.
Cái này khiến cho Triệu Hãn rất bất ngờ, cười hỏi: “Tân nương là ai?”
“Tổng trấn cũng quen biết, nàng tên là Dương Xuân Nga,” Trần Mậu Sinh trả lời.
Triệu Hãn có chút kinh ngạc: “Chính là vị Dương đồng chí tuyên giáo kia?”
“Đúng vậy.” Trần Mậu Sinh gật đầu nói.
Dương Xuân Nga chính là người bị hại ở vụ án cưỡng gian ngày trước, Triệu Hãn thật sự không ngờ được Trần Mậu Sinh sẽ kết hôn với nàng.
Trần Mậu Sinh giải thích nói: “Tổng trấn cũng biết quá khứ của ta, theo cách nhìn của ta, trinh tiết là ở trong lòng. Một người, chẳng phân biệt nam nữ, chỉ cần thật lòng muốn hoàn lương thì chính là người lương thiện chân chính, thậm chí một vài người trong đoàn tuyên giáo, tuy miệng bọn họ không nói nhưng trong lòng cũng khinh rẻ Xuân Nga. Ta cho rằng như vậy là không đúng, ta hy vọng sau khi ta thành thân với Xuân Nga, có thể thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của bọn họ.
Triệu Hãn muốn nói lại thôi, đột nhiên hắn không biết nên nói cái gì.
Trần Mậu Sinh tiếp tục nói: “Không chỉ một mình ta, rất nhiều đồng chí trong đoàn tuyên giáo đều tình nguyện thành hôn với nữ đồng chí từng là kỹ nữ. Chúng ta muốn cho thế nhân thấy, để cho thế nhân biết thế nào lương tiện.”
“Ta không bằng các ngươi.” Triệu Hãn thở dài nói.
Chủ trương đại đồng này là Triệu Hãn đề xuất, tuy trong lòng hắn tán đồng nhưng đây cũng là một công vụ và thủ đoạn làm việc.
Đặc biệt là hơn một năm nay, Triệu Hãn bận quân chính sự vụ, có chút thoát ly khỏi tầng dưới chót chân chính, hắn đã không còn thuần túy như trước.
Ngược lại là những người Trần Mậu Sinh này, những thành viên đại đồng xuất thân tiện tịch vẫn còn tuân thủ nghiêm ngặt lời thề gia nhập đại đồng. Bọn họ là con hát, là gia nô, là khuân vác, là quy công, là kỹ nữ, là quân hộ, bọn họ thật sự đang nỗ lực thi hành nhân cách bình đẳng.
Đối với chuyện này, trong lòng Triệu Hãn cảm thấy xấu hổ, cảm giác như mình giống như người phản bội.
Đột nhiên, Triệu Hãn hỏi: “Tiểu Hồng và Tiểu Thúy đâu?”
Vẻ mặt Trần Mậu Sinh cổ quái nói: “Các nàng… không có ý định lập gia đình.”
Triệu Hãn cũng không hiểu nên giải quyết như thế nào, lập tức chuyển chủ đề nói: “Ta không có ý tứ kỳ thị gì, chỉ là các ngươi có từng nghĩ tới, có một vài nữ đồng chí không có khả năng sinh sản không.”
Rất nhiều kỹ nữ, sẽ dùng thuốc tránh thai và sẩy thai, vì thể nên để lại di chứng không thể sinh sản.
Trần Mậu Sinh gật đầu nói: “Đã nghĩ rồi, nếu như không thể sinh sản, thì sẽ nhận nuôi một đứa nhỏ ở Tể dưỡng viện.”
Nhóm người này mới là người cách mạng chân chính.
Đáng tiếc Triệu Hãn không thể lãnh đạo cách mạng chân chính, điều hắn có thể làm chỉ là hủy bỏ chế độ lương tiện, đả kích các hiện tượng bất bình đẳng, tận lực khiến cho người trong thiên hạ có cuộc sống tốt hơn. Quốc gia này quá lớn, văn hóa truyền thống cũng thâm căn cố đế, phủ định tất cả tất sẽ khiến cho sự hỗn loạn càng lớn hơn.
Triệu Hãn thở dài nói: “Ta sẽ đích thân đi làm chủ hôn cho các ngươi.”
Nửa tháng sau, hôn lễ tập thể.
Đây là một chuyện mới mẻ, dẫn đến sự hiếu kỳ của rất nhiều người, đồng thời đều nghị luận riêng, cho rằng bọn họ đang làm bại hoại đức hạnh.
Nhiều đại quan của tuyên giáo đoàn, thế mà lại cưới kỹ nữ làm vợ, không phải bại hoại đạo đức thì là cái gì? Nếu không bại hoại đạo đức thì cũng là làm tổ tông mất mặt!
Thậm chí còn có lời đồn nói, bên trong đoàn tuyên giáo, bình thường đều có việc khinh bỉ, nếu không thì chiêu mộ nhiều kỹ nữ hoàn lương như vậy làm cái gì?
Thật ra lần kết hôn này không nhiều lắm, tổng cộng cũng chỉ có 9 đôi tân nhân.
Có một tân lang có vẻ đặc thù, tên là Tiêu Nguyên Khôi, không những là con cháu đại tộc mà còn là tú tài có công danh. Trước kia hắn từng cưới thê tử, nhưng vì khó sinh mà chết, từ đế về sau không gần nữ sắc, đừng nói là tái giá, đến ngay cả tiểu thiếp cũng không nạp, chỉ nói rằng mình một lòng với khoa cử.
Đầu tiên, Tiêu Nguyên Khôi ở trong quân của Triệu Hãn làm văn lại, rồi được điều đi huyện nha Lư Lăng làm văn lại, sau đó lại tới huyện An Phúc làm trưởng trấn, cũng cùng làm công tác chia ruộng với đoàn tuyên giáo.
Có một vị nữ tuyên giáo viên, chẳng những giống với thê tử đã chết của hắn mà còn có thể ngân thơ xướng khúc.
Hai người làm việc cùng nhau, hai bên bàn luận thơ từ khúc nghệ. Cho dù nữ tuyên giáo viên bị điều đi, bọn họ vẫn duy trì thư tín, từ lúc bắt đầu lấy khúc nghệ làm chủ, dần dần chuyển sang tán gẫu chút việc vặt trong cuộc sống.
Hôm nay, chín tân lang quan mặc áo Trạng Nguyên đẹp đẽ (áo cưới), cưỡi ngựa đi khách trạm nghênh đón tân nương.
Số lượng ngựa trong tay Triệu Hãn đã tăng lên đến mười một con, là thời gian đánh trận trước đó thu được.
Hôm nay, vô cùng hào phóng đưa cho tân lang làm ngựa đi dón tân nương.
Trong đội ngũ đón dâu, tất cả đều là binh hiệu lệnh trong quân. Một đường thổi kèn, thổi đồng la, bầu không khí vui mừng rất náo nhiệt.
Khắp nơi ven đường đều có bách tinh vây xem, có người thì vui vẻ, có người thì chỉ trỏ.
Đột nhiên, hơn mười người lao ra đường, nam nữ già trẻ đều có, ngăn đội ngũ đón dâu lại hô to: “Khôi Nhi, con không thể như vậy, mặt mũi của liệt tổ liệt tông đều bị con làm mất hết rồi!”
Trần Mậu Sinh xoay người nhìn Tiêu Nguyên Khôi, Tiêu Nguyên Khôi không biết cưỡi ngựa lắm, dứt khoát cưỡi ngựa đi, chạy thẳng đến ngõ nhỏ bên cạnh.