Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 528
Bàn Thất Muội (1)

❊ ❊ ❊

Hải quân trăm năm, nguyên liệu chế tạo thuyền cũng phải một trăm năm.

Gỗ sồi và gỗ tếch, đều là nguyên liệu chế tạo thuyền tốt nhất, nhưng rất hiếm gặp ở vùng duyên hải Trung Quốc. Có lẽ mấy trăm năm sau rất thông thường, nhưng đó là phần lớn đều là nhập vào từ nước ngoài, Trung Quốc cuối thời nhà Minh rất khó tìm.

Ngược lại bán đảo Trung Nam có rất nhiều gỗ tếch, đời sau phân bố một mảnh cho Miến Điện, Thái Lan, Lào.

Hơn nữa, dùng gỗ tếch chế tạo quân hạm, so với quân hạm bằng gỗ sồi có chất lượng tốt hơn nhiều.

Trận hải chiến này, đã hoàn toàn đánh tỉnh Vạn Bang Ngạn, hắn tổn thất một con thuyền mới, may mắn là bắt được ba chiến hạm tù binh Hà Lan.

Sau khi Triệu Hãn nhận được thư, lập tức hạ lệnh đốn gỗ sồi, trèo đèo lội suối vận chuyển sang bên Quảng Châu để tạo thuyền.

Đây là một loại gỗ sồi của bản thổ Trung Quốc, hơn nữa chất lượng gỗ rất tốt. Nhưng muốn dùng để chế tạo thuyền, thì ít nhất phải có số tuổi bảy tám mươi năm, cơ bản chỉ có thể tìm kiếm ở thâm sơn rừng già, chi phí vận chuyển tăng rất cao.

Về phần trận chiến công phòng Macao, không có gì để nhớ cả.

Một khi đánh hải chiến, binh lính Hà Lan đổ bộ tác chiến, một đám đều choáng váng. Thuyền của bọn họ đang rút lui, mà bọn họ… lão tử còn chưa có lên thuyền đó!

Vốn dĩ một nghìn binh lính Hà Lan, Nhật Bản, Mã Lai đang chuẩn bị tấn công pháo đài. Nhìn thấy hải chiến khai hỏa, hơn nữa thân pháo càng lúc càng xa, quan chỉ huy lập tức hạ lệnh rút lui về phía sau.

"Rầm rầm oành!"

Dưới màn tấn công của pháo đài, thủ quân truy kích, binh lính rút lui rất nhanh đã tan tác.

Đừng trông cậy vào sĩ khí của những người này, một đám lục quân Hà Lan không đủ tiền lương để nuôi mình, một đám Ronin Nhật bản được thuê đến để cướp bóc, một đám dân bản xứ Mã Lai bán nô lệ. Rèn luyện chiến đấu hàng ngày của bọn họ, so với quan binh Đại Minh không biết đã chạy đi đâu mất rồi.

Mười sáu năm trước, binh lính Hà Lan bị thủ quân Macao bắt làm tù binh, vì mạng sống, thế mà đã khẩn cầu đổi tín ngưỡng Thiên Chúa giáo.

Thiên Chúa giáo, Tân giáo, đều bị coi là mê tín dị đoan, vì cầu mạng sống cũng đã liều rồi. Lục quân Hà Lan chẳng những chiến đấu phải lo lắng, mà tín ngưỡng của bọn họ cũng rất có vấn đề.

Đương nhiên, người Bồ Đào Nha cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Bởi vì quốc vương Bồ Đào Nha bóc lột quá đáng, rất nhiều người Bồ Đào Nha ở Ấn Độ, trực tiếp đổi Tín Lục giáo thành Ấn Độ giáo…

“Chỗ này còn có một người!”

Người phát hiện ra New Zealand, Abel Tasman 35 tuổi, thuyền thám hiểm đó của hắn bị đánh chìm. Vất vả lắm mới bơi được lên bờ, nghênh đón lại là một đám thủ quân Macao lao đến.

Abel Tasman là giáo đồ Tân giáo Hà Lan, dứt khoát giơ hai tay lên, dùng tiếng Bồ Đào Nha hô to: “Ta là giáo đồ Thiên Chúa giáo, đừng giết ta!”

Người Hà Lan luôn rất tự tin, vẫn luôn ở Châu Á chủ động khởi xướng tấn công.

Ví dụ như trong lịch sử tám trăm năm sau, 18 chiến hạm, 800 binh lính, thế mà chia ba đường muốn nuốt trôi toàn bộ Philippines.

Bọn họ ở trên biển cướp bóc thương thuyền Trung Quốc, chặn thuyền vận chuyển châu báu của Tây Ban Nha ở Châu Mỹ, dọc đường lên bờ không ngừng kích động dân bản xứ Philippines tạo phản, cuối cùng dẫn theo dân bản xứ phản quân chạy tới Manila quyết chiến với Tây Ban Nha.

Trận chiến này đánh liên tục tám tháng, thủ quân Tây Ban Nha thương vong mấy chục người.

Mà công ty Hà Lan Đông Ấn Độ, phân bộ ở Viễn Đông, tài chính trực tiếp sụp đổ, từ đó về sau không thể nào mở rộng ở khu vực Viễn Đông nữa.

Hành vi mê hoặc như thế, không biết là có phải do hình thức đầu tư cổ phần gây ra hay không. Đưa ra thị trường công ty dễ bị ép giá cổ phiếu, công ty Hà Lan Đông Ấn Độ nóng lòng mở rộng, có thể là vì để thể hiện công trạng của mình với các cổ đông đi.

Lần này tấn công Macao, cũng khiến người khác không hiểu được.

Cho dù Hà Lan đánh chiếm được Macao, cái nơi rách nát này có thể chiếm lĩnh trong thời gian dài sao? Càng đừng nói đến chuyện bức Triệu Hãn thông thương!

“Cái kia, có thể” Hoàng Vân Tiêu muốn nói lại thôi.

Sau khi Phí Như Hạc bị cắt quân chức, chỉ có thể ở Macao luyện binh, tạm thời không có quyền chỉ huy, lần này chiến trường thủ ngự của Macao hắn hoàn toàn đứng ngoài xem náo nhiệt.

“Có chuyện thì nói, có rắm thì thả, đừng có dông dài.” Phí Như Hạc tức giận nói.

Hoàng Vân Tiêu gãi gãi đầu: “Người Bồ Đào Nha ở Macao, tuy không phải người nước ta, nhưng cũng làm hộ khẩu tạm thời. Có thể thông hôn không?”

“Con gái nhà ai?” Phí Như Hạc hỏi.

Hoàng Vân Tiêu có chút xấu hổ: “Chính là nhà bị người Hà Lan tấn công, con gái của Cavallino. Tên cũng khá hay, tên là Elizabeth.”

“Có thể, đánh một trận, mà đã lấy được thê tử rồi.” Phí Như Hạc chế nhạo nói.

Hoàng Vân Tiêu chỉ ngây ngô cười.

Tên này chỉ huy chiến đấu sắc bén, đánh cho người Hà Lan chạy khắp nói, Elizabeth là một tiểu cô nương, ở biệt thự của nhà mình chứng kiến toàn bộ quá trình cuộc chiến, nhất thời bị đối phương mê hoặc.

Người Bồ Đào Nha ở Macao, đã định cư mấy chục năm, không thể tránh khỏi thông hôn với người Trung Quốc. Cavallino thân là nghị viên Macao, cũng vui vẻ liên hôn với tư lệnh gác bờ biển Macao, vì thế sau trận chiến mới chủ động chạy đến cầu hôn.

Lần này, Phí Như Hạc sau khi bị đánh đến, tính cách trở nên cẩn thận hơn, hắn nói: “Tình hình của ngươi rất phức tạp, ta phải viết thư hỏi Tổng trấn, từ từ đợi đã.”

Sau khi Hoàng Vân Tiêu rời khỏi, Abel Tasmen đi đến đây.

Abel Tasmen trực tiếp quỳ xuống cầu xin: “Tướng quân Trung Quốc vĩ đại, xin ngươi tha cho ta một mạng, đừng giao ta cho người Bồ Đào Nha.”

“Hắn nói cái gì?” Phí Như Hạc hỏi.

Phiên dịch trả lời: “Người Hà Lan và người Bồ Đào Nha có thù truyền kiếp, hắn thỉnh cầu tướng quân đừng giao hắn cho người Bồ Đào Nha.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »