Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1140
Lại thêm một con cá lớn (3)

❊ ❊ ❊

“Ngươi nghe ngóng được chuyện riêng tư này ở đâu vậy?” Mai Trúc Hữu hỏi.

Phùng Nhạc cười nói: “Nghe Hoàng Tri Phủ nói, nàng để Lưu An Vĩnh điều tra về đê điều, Lưu An Vĩnh lại giấu giếm chuyện đê điều ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu. Mấy ngày nay, ta vẫn theo dõi Lưu An Vĩnh, phát hiện ra cứ cách hai ngày, hắn lại tới một tòa nhà. Ta giả vờ muốn thuê một căn phòng ở nơi đó, đã hỏi thăm hàng xóm. Sau đó nghe được những thông tin này từ trong miệng nha hoàn của vợ bé Lưu Vĩnh An.

Đái Văn Mạnh nắm tay nói: “Có thể bắt được người này!”

Đối với quan viên nạp thiếp, cũng giống như thân sĩ nạp thiếp vậy, chỉ cần không gây ra chuyện ầm ĩ gì. Lại Bộ cũng lười đi điều tra và xử phạt.

Mà Lưu An Vĩnh lại rất cẩn thận, cũng không nạp thiếp, chỉ nuôi vợ bé.

Tên này rõ ràng là không dám, bởi vì quan viên nạp thiếp ở nơi nhậm chức, đừng nói là triều đình Đại Đồng, ngay cả triều đình Đại Minh cũng bị cấm tiệt.

Triều đình Đại Minh có văn bản quy định rõ ràng, sau khi quan viên nhậm chức, không được cưới vợ nạp thiếp và xây nhà ở nơi nhậm chức. Như vậy là để phòng ngừa quan địa phương cấu kết với thân sĩ.

Tân triều Đại Đồng cũng giống như vậy, nếu quan lại nạp thiếp, triều đình cũng chỉ nhắm một con mắt mở một con mắt. Nếu dám nạp thiếp hoặc nuôi vợ bé ở nơi nhậm chức, một khi phát hiện ra, nhẹ thì mất chức, nặng thì bị điều tra gay gắt.

Mai Trúc Hữu nói: “Khó trách giới quan lại ở Cù Châu lại thối nát như vậy. Thì ra Lưu An Vĩnh phủ Đồng Tri mới là nhân vật mấu chốt. Lưu An Vĩnh là em trai có họ hàng với Hộ Bộ Thượng Thư Lưu An Phong, lại nạp cháu gái vợ lẽ của Trịnh Hồng Nghĩa làm vợ bé. Trịnh Hồng Nghĩa có một đứa con trai là Hộ Bộ Lang Trung, một đứa lại cưới cháu gái của Lý Các Lão. Hộ Bộ Thượng Thư Lưu An Phong lại là bạn tốt của Lễ Bộ Thượng Thư Trần Mậu Sinh. Chúng ta đều biết Trần Thượng Thư là ai mà, hắn chính là phụ tá đắc lực của bệ hạ đó!”

Đái Văn Mạnh hỏi: “Tòa nhà mà Lưu An Vĩnh nuôi vợ bé có lớn không?”

Phùng Nhạc lắc đầu nói: “Không phải quá lớn, chỉ là nhà dân bình thường. Dựa theo suy đoán của ta, Lưu An Vĩnh cẩn thận như vậy, có khả năng tòa nhà này cũng chưa được sang tên.”

“Tiếp tục điều tra tên Lưu An Vĩnh này!” Đái Văn Mạnh lên tiếng dặn dò.

Hoàng Phi dùng thân phận Tri Phủ, đột nhiên muốn kiểm tra tình hình nơi ở trong thành, đích thân đi truy xuất hồ sơ nơi ở toàn thành. Để tránh đánh rắn động đỏ, chỉ nói là muốn làm dự án nhà ở, học theo hoàng đế từng thực hiện ở Nam Kinh – xây dựng nhà trọ giá rẻ cho những người dân không có phòng ở.

Rất nhanh đã điều tra ra được thông tin của tòa nhà kia, chủ sở hữu tên là Lưu Kỳ. Trên hồ sơ ghi là người địa phương, nhưng lại không hề điều tra ra chút thông tin nào trên hộ tịch.

Sau đó lại điều tra ra thêm một chuyện, Lưu An Vĩnh và người vợ bé kia đã sinh ra một đứa con trai.

Mọi người tiếp tục quan sát, nửa tháng sau mới phát hiện ra manh mối mới.

Một tên người làm là thân tín của nhà họ Trịnh lặng lẽ đi tới tòa nhà này, ngực phình to giống như đang giấu thứ gì đó.

Phùng Nhạc cố tình giả vờ say rượu, thất tha thất thểu va phải người nọ, có thể cảm nhận được thứ mà tên người làm đang giấu ở trước ngực chính là đồng bạc.

Lại điều tra tên người làm kia, hắn đến từ một thương xã.

Thương xã này có giấy phép khai thác quặng sắt, vốn là thứ Triệu Hãn thưởng cho người sẵn sàng góp sức lập công. Nhưng khi quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị tới quặng sắt kiểm tra, phát hiện thương xã này khai thác vượt mức, thậm chí còn chiếm đoạt đất đai của dân chúng sống trong núi.

“Liên quan tới chính sách đất đai, đây là một vấn đề lớn đó!” Đái Văn Mạnh sợ hãi nói.

Mai Trúc Hữu bèn nói: “Đám người này điên rồi à?”

Đái Văn Mạnh nói: “Trên núi cũng không trồng được bao nhiêu lương thực, khai thác quặng sắt lại kiếm được nhiều tiền hơn. Sau khi nhà họ Trịnh chiếm lấy đất đai của người dân miền núi, đã nhờ người dân miền núi giúp bọn họ khai thác quặng sắt. Người dân miền núi vừa có thể lấy được tiền công, lại còn nhận được phần lương thực bồi thường của nhà họ Trịnh. Về phần gặp tai nạn khi đào quặng, thì cũng chỉ có thể trách bản thân xui xẻo. Với cách làm này, cũng sẽ không có dân chúng đến phủ thành kêu oan.”

“Tên người làm đưa tiền cho Lưu An Vĩnh là chuyện như thế nào?” Mai Trúc Hữu hỏi với vẻ nghi hoặc.

Đái Văn Mạnh nói: “Ta đoán là tiền hoa hồng của khu mỏ. Tên Lưu An Vĩnh này rất cẩn thận, ngay cả nhà họ Trịnh hắn còn không tin tưởng. Tiền hoa hồng được chia mỗi tháng không dám để ở cửa hàng đổi tiền nhà họ Trịnh, cũng không dám để ở ngân hàng Đại Đồng, để nhà họ Trịnh trực tiếp đưa bạc tới nhà của vợ bé. Có lẽ nửa năm hoặc một năm gì đó, hắn sẽ phái thân tín âm thầm chuyển bạc về nhà cũ ở Giang Tây.”

Mai Trúc Hữu nói: “Liên quan đến chính sách đất đai, lại còn dính dáng đến nhiều đại lão trong triều như vậy. Ta đề nghị nói cho bệ hạ biết chuyện này.”

Đái Văn Mạnh nói: “Ta sẽ viết một phong thư, ngươi tự mang về Nam Kinh đi.”

Nam Kinh, Tử Cấm Thành, điện Ứng Dân.

Mai Trúc Hữu thấp thỏm bất an, thỉnh thoảng nhìn về phía hoàng đế, nhưng lại không hề thấy hoàng đế tức giận.

Sau khi hoàng đế đọc xong báo cáo điều tra của bọn họ, không hề nói một câu gì, mà ngẩn người nhìn ra bên ngoài điện. Rất bình tĩnh, không có một chút tiếng động nào, giống như đêm trước cơn bão vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »