Triệu Trinh Phương trưởng công chúa điện hạ của đế quốc, nối tiếng là nữ học giả lúc này đang ở Ấn Độ
Nói đúng hơn là theo chồng đi đến Mạch Gia Lạp nhận chức
Trịnh Sâm tuổi còn trẻ đã làm Bố Chính Sử, sau đó lại điều tới đầu mối, hắn thân là phò mã đã tiếp xúc với Thiên Hoa Bản. Đi theo hoàng tử và hoàng nữ lập gia đinh sinh còn cái, số lượng tông thất ngày càng nhiều, Trịnh Sâm liền được phong tước vị trí quản lí Tông Nhân Phủ.
Tông Nhân Phủ có cái gì tốt đẹp mà quản lí?
Thật sự cảm thấy không có gì thú vị. Trịnh Sâm xin được điều đến hải ngoại
Tổng đốc Bắc Đại Niên Hòa và Mã Lục Giáp liên tục dành được không ít công lao to lớn .
Đầu tiên là khu vực duyên hải phía tây bắc của Mã Lục Giáp, nơi thuộc về lãnh thổ tranh chấp của hai nước Bành Lưỡng và Tô Đan. Vì tranh dành địa bàn nên hai nước thường xuyên xảy ra giao chiến, bên đánh thua, dù sao cũng phải khiển sứ đi Nam Kinh cáo trạng, mà triều đình Nam Kinh lại để cho Tổng đốc Mã Lục Giáp phụ trách phối hợp.
Trước có mấy vị Tổng đốc Mã Lục Giáp chủ yếu hết sức cho khai phá và di dân
Lúc Trịnh Sâm tiếp nhận, Mã Lục Giáp đã có tám vạn người Hán ( bao gồm cả hậu duệ máu lai ). Hắn âm tầm châm ngòi cho chiến tranh của hai nước, sau đó bản thân đứng ra hòa giải. Tiếp theo lại đem các khu vực tranh chấp chia cho mỗi nước một khu vực, khu vực còn lại thuộc về Mã Lục Giáp, diện tích khu vực của Tổng đốc Mã Lục Giáp cứ vậy mà tăng lên gấp hai lần.
Trịnh Sâm lập tức điều đến Bắc Đại nhận chức Tổng đốc, địa bàn ở đây nhỏ hơn nhiều chỉ có một bến cảng thành thị xung quanh là nông thôn.
Nữ vương Bắc Đại Niên không có con cái, khi trước bị bắt lưu vong đến Gia Thành, là Tổng đốc Gia Thành giúp đỡ nàng phục quốc. Thậm trí nàng ở trong nước không có người thân cận, nhìn về tất cả những người chống đối, nhất định phải dựa vào Trung Quốc đống quân duy trì thống trị.
Nữ Vương sau ki qua đời, Trung Quốc chính thức cử Tổng đốc đến tiếp quản.
Tổng đốc đời đầu, âm thầm di dân, tăng cường sức mạnh của người Hán, liên minh với người bản địa Trung Quốc.
Đến khi Tổng đốc đời thứ hai, mâu thuẫn của Thổ Hoa không thể xoa dịu được nữa. Người bản xứ Trung Quốc bắt đầu âm mưu phản loạn, giết chiết hai quan lại người Trung Quốc và một người binh sĩ, quân đội nhanh chóng bị Tổng đốc điều đi dẹp loạn , Băc Đại Niên cùng lúc tiến hành Đại Thanh Tẩy
Tống đốc đời thứ ba, yên tâm phát triển lãnh địa.
Trịnh Sâm là Tổng đốc đời thứ bốn của Bắc Đại Niên, vận may rất tốt mấy vị tiền nhiệm đều đã muốn giúp hắn đánh tốt rồi mửo rộng cơ sở.
Đầu tiên vẫn dùng ké ly gián châm ngòi để cho mấy vị vương tử nội đấu không ngừng, sau đó phái người đến giết Tô Đan nước Đại Nê, Tô Đan vừa mất , bốn vị vương tủ thì lên án nhau là giết cha, mở ra kiểu mẫu đảo chính cung đình đẫm máu.
Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, Trịnh Sâm bất ngời xuất binh dẹp loạn, sau đó chiếm lấy toàn bộ nước Đại Nê.
Lí do chiếm lấy mười phần là bở vì nước Đại Nê với Tổng đốc khu vực nước Bắc Đại Niên trước kia vốn là một, hơn nữa cơ sở pháp luật của nữ vương nước Bắc Đại Niên so với quốc vương nước Đại Nê càng cao hơn. Vị quốc vương kia còn sống sót bị ném đến Nam Kinh trơ thành phú ông. Diện tích khu vực Tổng đốc Bắc Đại Niên ở trong tay Trịnh Sâm mở rộng không chỉ mở rộng gấp bội!
Hai lần liên tục có công lao mở rộng đát đai, hơn nữa Trịnh Sâm vốn là Phò mã, đạt được tước vị cũng quá sớm, bởi vậy bá tước Luy Phong Trí --- Triệu Hãn luôn luôn rất keo kiệt, đặc biệt là mở rộng hải ngoại, bởi vì khó khăn nhỏ phần thưởng tước vị lại không đủ.
Sau đó, Trịnh Sâm bị điều đến càng Đại Cát.
Nước Mạnh Gia Lạp đã sớm sụp đổ, Tổng đốc đời trước của cảng Các Đại tiện thể chiếm lấy các bến cảng duyên hải. Tổng đốc khu vực cảng Các Đại cũng thăng cấp thay tên thành khu Tổng đốc Mạch Gia Lạp mà Trịnh Sâm chính là người đầu tiên đảm nhận chức vụ Tổng đốc Mạch Gia Lạp.
Nói về tầm quan trọng của Mạch Gia Lạp có thể ngang bằng với Lữ Tổng.
Nông cảnh ở đây rất phát triển, sản lượng lương thực nhiều đến kinh người. Hơn nữa còn có cây gỗ tếch hàng trăm năm tuổi, Trung Quốc trở thành căn cứ đóng tàu chiến gỗ lớn nhất!
Trịnh Sâm cứ vậy đi đến nhậm chức, nghiệm vụ đầu tiên là thành lập xưởng đóng tàu!
Triệu Trinh Phương với trượng phu đã ở riêng nhiều năm, hiu quạnh này thật sự không chịu nổi, cũng đi theo chạy đến Mạch Gia Lạp định cư.
….
Đạt Tạp trụ sở của Tổng đốc Mạch Gia Lạp.
Hoàng đế già trước của Mạnh Gia Lạp bị bệnh cho đến khi qua đời đã xây dựng thêm cung điện này, muốn xây dựng hoàng cung xa xỉ diện tích cũng phải mười ba nghìn mét vuông .
Hiện tại hoàng cung này thành phủ Tông dốc kiêm doanh trại quân đội.
Trịnh Sâm và Triệu Trinh Phương sống ở trong cùng, các tòa nhà bên ngoài trở thành doanh trại của những người lính Trung Quốc
Sáng sớm, Triệu Trinh Phương mặc quần áo xong liền ngồi xe ngựa đi tới bờ sông Bố Lý Cam Gia, tham gia nghi thức hoàn thành miếu Thiên Phi Đạt Tạp.
Xe ngựa là do bang quý tốc Mạch Gia Lạp đưa đến, thân xe thận chí được bọc bởi vàng.
Toàn bộ Mạch Gia Lạp ngoại trừ cảng vùng duyên hải, Trung Quốc chỉ chiếm giữ Đạt Tạp. Các khu vực còn lại vẫn còn trong tay vua Thổ Bang, bọn họ sẽ định kì tới đưa thuế má và sau đó tiếp tục là tự mình vương thổ bá .
Đối với bang vương công mà nói loại cuộc sống thoải mái không thoải mái này so với hầu hạ hoàng đế tàn bạo Mạch Gia Lạp càng thoải mái hơn.
Thậm trí nơi nào xuất hiện nổi loạn, Thổ Bang vương công có thể giúp Trung Quốc đánh trận, hơn nữa tự mình gánh vác các chi phí xuất binh. Thông qua chiến tranh cướp bóc, bọn họ đã thông hiểu về kiếm, cũng có thể thể hiện lòng trung thành của họ đối với thống đốc Trung Quốc.
Hơn một trăm năm trước, nước Mạnh Gia Lạp vô cùng mạnh mẽ, mạnh mẽ chống lại quân đội tiến công của nước Mạc Ngoại Nhi.
Nhưng sau khi bị diệt nước, người có khi thế không chịu khuất phục đã sớm chết hết, vẫn thần phục Tổng đốc do Hoàng đế phái tới. Hoàng đế Mạch Gia Lạp mấy năm trước, đối với vương công Mạch Gia Lạp mà nói, cũng là một người ngoại lai. Hiện nay Trung Quốc chiếm đóng nơi này, đơn giản như là đổi người thống trị từ bên ngoài đến mà thôi.
Không nói đến các yếu tố tôn giáo, mặc dù cùng theo *** giáo nhưng Mạch Gia Lạp và Đức Lý thuộc các giáo phái khác nhau. Ngược lại, người Mạch Gia Lạp có thể dễ dàng khoan dung sự tồn tại của Đạo giáo nhiều hơn, ít nhất là các lĩnh tụ tôn giáo không sợ các tín đồ bị cướp đi.
Tổng đốc và phu nhân xuất cung, bên cạnh chỉ có ba mươi quân Đại Đồng.
Hơn hai trăm thị vệ còn lại, tất cả đều là thổ binh Mạch Gia Lạp.