Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1527
Chí hướng của thái giám (2)

❊ ❊ ❊

Lễ mừng được quyết định tổ chức vào tháng tư, không cần chọn ngày hoàng đạo gì cả, trực tiếp chọn luôn ngày sinh nhật của Triệu Hãn.

Tin chiến thắng từ Đông Bắc, tin chiến thắng từ Nam Dương, chư hầu tới chầu, vạn thọ của vua, công thần từ chức… Những chuyện này gom lại cùng nhau, có mười phần lý do để tổ chức lớn, thế cho nên chưa đến lúc, bên trong thành Nam Kinh đã bắt đầu giăng đèn kết hôn.

Thương hộ với cư dân giăng đèn kết hoa thì bạc cũng do triều đình bỏ ra, đây là thông lệ có từ đời Minh kéo dài đến tận bây giờ không thay đổi.

Ngoại ô, giáo trường.

Ngô Lương Phụ - kẻ tự tay đâm Đại Ngọc Nhi với Thuận Trị, bây giờ đang cùng mọi người tập lễ nghi. Hắn được phép tham dự lễ mừng, tuy chỉ đứng ở rìa ngoài cùng nhưng đã được xem là vinh quang vô hạn.

Triều đình Đại Đồng không nuôi thái giám, nhưng Ngô Lương Phụ quả thực đã lập được công lớn, nên bị ném tới Công Bộ làm quan cửu phẩm tép riu.

“Đứng dậy. Bái lạy!”

Quan viên Lễ Bộ rống to, Ngô Lương Phụ nhanh chóng làm theo.

Ở đây còn có rất nhiều sứ giả nước ngoài mà số ít thương nhân thân sĩ được phép tham gia lễ mừng. Mặc cho là địa vị thì nhưng ngày nào cũng thành thành thật thật đến giáo trường.

Luyện thành thục các loại lễ nghi trước đi rồi nói tiếp.

“Được rồi, nghỉ ngơi chút đi.”

Khi mọi người đã luyện đến mức lưng mỏi eo đau, cuối cùng quan Lễ Bộ cũng khai ân, toàn thể “học viên” trực tiếp nằm liệt dưới đất.

Ngô Lương Phụ lại chạy đến bên cạnh giáo trường, lấy ra một quyển [Từ điển Đại Đồng]. Đây là hắn dùng bạc thưởng để mua, một bộ từ điển có tầm khoảng sáu quyển, Ngô Lương Phụ tính tự học từng quyển một.

Tên nhóc này xuất thân từ nhà tướng, gia đình có mời người dạy chữ Mãn Mông nhưng đáng tiếc là chưa kịp học Vệ Học. Sau khi làm người hầu của Thuận Trị, vẫn luôn đi theo học chữ Mãn Mông, không còn đụng vào chữ Hán.

“Tiên sinh, chữ này đọc sao vậy?”

Sài Thiệu Lương đang uống nước, đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện. Hắn quay đầu lại nhìn, lại là tên “thái giám Thát Tử” kia, lập tức buồn cười nói:

“Ngươi cũng muốn học chữ à?”

Ngô Lương Phụ vội vàng nói: “Nói cho đại nhân nghe, tiểu nhân dù gì cũng là con nhà tướng của tiền triều, khi còn bé ở nhà học vỡ lòng được mấy chữ. Thát Tử đánh tới,

tiểu nhân cửa nát nhà tan, bị bắt đi làm nô bộc, lại một đao thiến rồi bị đưa đến cung Thát Tử. Tiểu nhân cũng không muốn làm hoạn quang, bây giờ được Thánh Thượng khai ân, cho tiểu nhân làm quan cửu phẩm, tiểu nhân chỉ có cố gắng cần cù thì mới có thể làm tốt chức quan này, mới có thể báo đáp đại ân đại đức của bệ hạ.”

Lời này làm cho Sài Thiệu Lương thấy rất bất ngờ, hắn là quan viên phụ trách huấn luyện lễ nghi lần này, trong tất cả những học viên thì hắn khinh thường nhất là tên thái giám Thát Tử này.

Nhưng với thái độ chăm chỉ hiếu học từ Ngô Lương Phụ, khiến cho ấn tượng của Sài Thiệu Lương thay đổi, nói: “Ngươi muốn biết chữ thì đầu tiên phải học cách ghép vần, như thế sẽ có thể làm ít công to. Trước tiên mở từ điển ra đi, hôm nay ta sẽ dạy ngươi mấy chữ cái.”

“Đa tạ đại nhân!” Ngô Lương Phụ cảm động muốn rơi nước mắt.

Anh già này mà một kẻ tàn nhẫn, từ việc hắn giết Đại Ngọc Nhi với Thuận Trị là có thể thấy được. Hơn nữa, còn là một người tàn nhẫn có chí hướng với chăm chỉ, triều đình ban cho quan cửu phẩm, để cho hắn thấy được hy vọng thăng chức nhanh chóng.

Trước học biết chữ, rồi lại tự học các chương trình học, nỗ lực hòa nhập vào nhóm quan văn, cẩn trọng hoàn thành nhiệm vụ công việc. Rồi một ngày nào đó, có thể bò lên trên.

Lý tưởng sống của Ngô Lương Phụ là nhận nuôi một đứa con trai, kéo dài hương khói nhà họ Ngô. Tốt nhất là cưới một thê tử, xấu xí cũng không sao hết, chủ yếu là phải hiền huệ quản lý việc trong nhà, vậy là đã có thể khiến hắn trông giống như nam nhân bình thường. Hắn muốn làm “Trịnh Hòa” của triều Đại Đồng mới, dẫn dắt hạm đội giương buồm chu du tứ hải, từ đó được sử sách lưu danh không uổng phí đời này.

Trên thực tế, mấy hôm trước hắn còn chưa bao giờ nghe qua cái tên “Trịnh Hòa” này.

Nhưng sứ giả nước ngoài cùng học lễ nghi quá nhiều, cả ngày trò chuyện về Nam Dương, thường hay nhắc đến thái giám Tam Bảo, cũng là hoạn quan.

Thái giám Tam Bảo lợi hại đến vậy ư, sao mình lại không thể chứ? Trịnh Hòa nhanh chóng trở thành thần tượng của Ngô Lương Phụ.

“Ưm, a, ách, i, ô, u…”

Ngô Lương Phụ ôm từ điển rung đùi đắc ý, ở giáo trường trông rất khác biệt.

Kim Dịch - kẻ giàu sụ ở Giang Ninh đang nói chuyện phiếm với người nước ngoài. Hắn kinh doanh vận chuyển nội thủy, kiêm kinh doanh châu báu đồ bằng ngọc, mỗi năm đều quyên tiền cho trường học, mỗi mùa thiên tai cũng quyên tiền cứu tế, danh tiếng “nghĩa thương” đã sớm truyền khắp toàn bộ Kim Lăng, như thế mới được vinh dự mời tham gia lễ mừng lần này.

“Xiêm La có sản xuất đồ bằng ngọc không?” Kim Dịch hỏi.

Kim Dịch nói là tiếng chuẩn Nam Kinh, mà vương tử Xiêm La chỉ có thể nói tiếng Quảng Đông, hai người nói chuyện với nhau còn phải nhờ vào Dương Đông Khôi phiên dịch.

Nalai trả lời: “Đất nước của tôi sản xuất đủ loại đá quý.”

“Thật sao?” Kim Dịch lập tức mừng ra mặt: “Tại hạ là người buôn châu báu, vương tử có phong thư ở đó không, tôi cầm đi làm quen với các thương nhân đá quý ở Xiêm La. Nếu giao dịch này mà thành công thì tại hạ chắc chắn sẽ có hậu ta!”

Nalai cười nói: “Không dám, không dám.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »