Để cho Nhạc gia quân và Tứ Xuyên Bạch Can binh chém giết, có lẽ có thể đạt tới trình độ như vậy. Về phần quân đội khác, thương vong đạt tới 5% mà sụp đổ thì là bình thường, thương vong 10% mới sụp đổ có thể coi là tinh binh.
Quân đội có thể chống đỡ đến 20% thương vong, chỉ cần cho Triệu Hãn năm nghìn người, hẳn có thể quét ngang mấy tỉnh Giang Nam.
Cho dù là quân đội Hậu Kim, nếu đạt tới 20% thương vong cũng nhất định sẽ tháo chạy, Thát Tử tiếc mạng hơn so với ngươi tưởng tượng nhiều.
Hậu Kim có thể không ngừng lớn mạnh, thứ dựa vào đều không phải là dũng mãnh không sợ chết mà là chiến lược chiến thuật tiến bộ rất nhanh.
Lúc đầu khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích khởi binh, đánh trận không hề có kết cấu, thành lập chế độ bát kỳ mới chính thức hình thành quân đội.
Cho dù là trận chiến với Tát Nhĩ Hử, chiến lực của Thát Tử cũng không bằng quân biên giới Đại Minh. Mỗi lần chui vào các lỗ hổng mà quân Minh không thể nào lấp đầy được rồi bất ngờ tập kích một đội quân Minh, dùng binh lực gấp hai đến ba lần để giành thắng lợi, sau đó tạo thành danh tiếng quân Minh nghe tiếng gió thôi cũng chạy.
Thứ khủng bố chân chính là tốc độ tiến bộ chiến thuật của Thát Tử.
Bởi vì trận chiến với Tát Nhĩ Hử chịu tổn thất, Nỗ Nhĩ Cáp Xích lập tức chọn dùng thuẫn xa. Lấy bộ binh thúc động thuẫn xa, hai chiếc thuẫn xa cộng lại có thể yểm hộ hai ba mươi bộ binh tiến lên, khiến cho xe doanh hỏa khí của quân biên giới Đại Minh hoàn toàn luống cuống.
Ngược lại quân Minh bên này, chiến thuật vẫn luôn bất biến, lúc nào cũng chọn dùng chiến pháp xa doanh hỏa khí để đối phó với kỵ binh Mông Cổ.
Vì thế đã xuất hiện tình trạng chiến tranh như thế này.
Quân Minh được trang bị chiến xa, binh lính tránh ở mặt sau chiến xa, cung binh bắn tên, binh súng hỏa mai phóng thương, cận chiến bộ binh còn thừa sẽ bảo vệ, kỵ binh tránh ở trong trận là đội dự bị, hoặc là kỵ binh chạy đến hai bên sườn tuần tra để tùy thời xuất chiến. Loại phương pháp đánh trận này áp chế kỵ binh Mông Cổ hơn trăm năm.
Thát Tử dùng bộ binh ở phía trước, thúc động thuẫn xa yểm hộ quân đội tiến lên. Cung tiễn, đạn của quân Minh đều bị thuẫn xa ngăn trở. Cung thủ Thát Tử tránh ở phía sau thuẫn xa, kéo gần khoảng cách với quân Minh thì tiến hành bắn. Khi bộ binh đẩy chưởng ngại vật ra ven đường, kỵ binh Thát Tử bất ngờ lao ra, bắt đầu bắn vào quân Minh, sau khi bắn thì lập tức đuổi giết.
Trận chiến Đại Lăng Hà là như thế, kỵ binh của Thát Tử bắn liên tiếp hai đợt, phối hợp với cung tiễn thủ đồng loạt bắn, quân Minh trực tiếp sụp đổ (thực ra sĩ khí của quân Minh cũng không tệ, cứng rắn chống đỡ vòng bắn đầu tiên của Thát Tử, đợt hứ hai thì thật sự không chống đỡ được nữa mới tháo chạy).
Thời kỳ Thát Tử đó, trang bị của quân đội chủ lực là: 20% thuẫn xa bộ binh giáp nặng, 30% cung thủ tỏa giáp, 40% kỵ binh giáp nhẹ, 10% kỵ binh giáp sắt.
Mà đến bây giờ, quân đội Thát Tử phối trí hỏa khí, càng khó đối phó hơn so với trận chiến ở Đại Lăng Hà!
Chiến thuật hoàn toàn nghiền áp, Thát Tử không ngừng thay đổi chiến thuật, quân Minh lại luôn không thay đổi, thì quân biên giới Đại Minh sao có thể đánh thắng được?
Đúng rồi, trọng pháo có thể phá trận thuẫn xa của Thát Tử, nhưng phật lang cơ pháo bình thường, hổ tôn pháo thì không được.
Dựa vào đội quân tạp nham hiện tại của Triệu Hãn, cho dù binh lính có thể chống đỡ được 50% thương vong, hơn phân nửa binh lính đều tử chiến không lùi, thì gặp phải chủ lực của Thát Tử cũng sẽ thua rất thê thảm.
Đổi thành Bạch Can binh thì cũng như thế, bởi vì Thát Tử hôm nay, đã không còn là Thát Tử năm đó.
Đám người kia học cũng rất nhanh, toàn bộ khoa học kỹ thuật đều tập trung vào quân đội.
…
Triệu Hãn ở chiến trường chờ hơn nửa ngày, cuối cùng Cổ Kiếm Sơn cũng dẫn thủy quân trở về.
Thương vong của thủy binh thế mà lại cao hơn so với lục quân, hơn nữa còn mất tích hơn ba mươi người. Bởi vì sau khi trời mưa nước sông dâng cao, dòng nước chảy quá xiết, thủy binh rơi vào trong sông, đã bị nước sông chảy xiết cuốn đi, cũng không biết có bao nhiêu người có thể an toàn lên bờ.
Nhưng mà chiến thuyền nhiều hơn rồi!
Cổ Kiếm Sơn vui mừng hành quân lễ, bẩm báo nói: “Tổng trấn, quân ta đại thắng ở Bạch La Châu. Thiêu hủy sáu chiến thuyền của quân địch, thu được hai chiến thuyền lớn, bảy chiến thuyền nhỏ, ngoài ra có hai chiến thuyền của quân địch, một chiến thuyền nhỏ đầu hàng. Còn có ba chiến thuyền của quân địch mắc cạn,cần tổ chức người nhanh chóng kéo ra.”
“Làm tốt lắm.” Triệu Hãn cao hứng nói, “Thuyền quân địch ngồi chạy rồi sao?”
Cổ Kiếm Sơn bẩm báo: “Thuyền của Vương Tư Nhâm ngồi chạy, không đuổi kịp, xin Tổng trấn trách phạt.”
Triệu Hãn cười ha ha: “Đánh thắng một trận, ta trách phạt ngươi làm gì?”
Hơn một trăm thủy quân quan quân đầu hàng, bị Cổ Kiếm Sơn dẫn lại đây bái kiến, trước kia đều là thủy phỉ hồ Bà Dương.
Cổ Kiếm Sơn giới thiệu nói: “Đây là Phiền Siêu, tên hiệu là Phiền Nhị, trước kia là huynh đệ tốt của ta ở hồ Bà Dương.”
“Bái kiến đại soái!” Phiền Siêu vội vàng dập đầu.
“Mau mau đứng lên,” Triệu Hãn đỡ người này đứng dậy, đoan trang nói, “Quả nhiên là hảo hán tử, giữ lại thủy quân của ta làm quan quân.”
Đương nhiên là quan quân cấp thấp, quan tuyên giáo sẽ làm công tác tư tường, khai không tư tưởng vậy thì chỉ có mất chức, vừa đến đã muốn thăng cao là chuyện không thể nào.
Ngược lại, biểu hiện lần này của Phí Ánh Củng rất xuất sắc, có thể để cho hắn chỉ huy năm trăm người.
Hôm say, Triệu Hãn dẫn binh vượt sông, bao vây phủ thành Lâm Giang.
Đây là mục tiêu của Triệu Hãn trước khi đến đây, thành thị có lực phòng ngự mạnh nhất, căn bản không thể nào mạnh mẽ công thành.
Nhưng mà, cửa thành lại mở rộng.
Tri phủ Lâm Giang dẫn đầu các quan lại, ra khỏi cửa thành quỳ nghênh đón nói: “Tội nhân Hà Thiên Cù, bái kiến Triệu Thiên Vương!”
Triệu Hãn liếc mắt nhìn: “Chỉ có mấy người quan này thôi?”
Hà Thiên Cù trả lời nói: “Đồng tri, Thôi quan, Tri huyện và các quan viên, buổi chiều ngày hôm qua đã chạy trốn.”
“Vì sao ngươi không chạy?” Triệu Hãn hỏi.
Hà Thiên Cù kiên trì nói: “Tại hạ ngưỡng mộ uy danh Triệu Thiên Vương, nguyện ý dâng thành chuộc tội.”
Đây đương nhiên là lời nói dối, nguyên nhân Hà Thiên Cù đầu hàng là vì hắn vốn dĩ là chủ quan thành. Cho dù chạy trốn thì như thế nào, triều đình hỏi tội, hắn không chết thì cũng bị lột da.
Hơn nữa, Trương Hiến Trung tàn sát bừa bãi phủ Lư Châu, quá nửa tộc nhân của Hà Thiên Cù đã chết, tên này không sợ bị liên lụy gia tộc nữa.