Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 533
Về nhà (2)

❊ ❊ ❊

Trương Gia Ngọc nói: “Năm tuổi Quảng Lộ đã có thể làm thơ, mười lăm tuổi tham gia thi đạo, hắn dùng năm loại chữ chân, hành, thảo, triện để giải bài thi, lập tức bị đốc học gọi đi chất vấn. Đốc học Quảng Đông tức giận, phán bài thi của hắn đứng cuối cùng, Quảng Lộ cười đên cuồng phất tay áo bỏ đi.”

Triệu Hãn lắc đầu bật cười: “Hay cho một tên cuồng sinh, mười lăm tuổi đã dám làm học sứ tức giận.”

Thật ra, chuyện của Quảng Lộ ở Quảng Đông, chỉ là một cái bắt đầu mà thôi.

Sau khi hắn bị Tri huyện trả thù, so với cách nói rời khỏi quê hương tránh nạn, còn không bằng nói là đi du lịch toàn Trung Quốc. Bắc Trực, Nam Trực, Sơn Đông, Chiết Giang, Hồ Quảng, Giang Tây, Quảng Tây… Một nửa Trung Quốc, Quảng Lộ đi khắp nơi, dọc đường ghi lại địa hình núi sông, phong tục dân tộc, chim quý thú lạ, và những truyền thuyết thú vị ít ai biết đến.

Lúc này, Quảng Lộ đang cùng với một nữ thổ ty tộc Dao ở Quảng Tây yêu đương, còn làm quan thư ký của nữ thổ ty.

Một đại tài tử phóng đãng không kiềm chế được, sau khi Bắc Kinh bị chiếm đóng, lập tức đi về phía Nam Kinh hiến kế sách cứu quốc.

Về sau tử thủ Quảng Châu mười tháng, bởi vì phản đồ thông đồng với địch hiến thành, phá thành Quảng Châu.

Nhìn thấy bại cục không thể cứu vãn, Quảng Lộ cởi giáp trụ, về nhà thay nho sam, ôm danh cầm “Lục khinh thai”, cười điên cuồng đi lên đường phố.

Vừa hay hắn và kỵ binh Mãn Thanh đụng vào nhau, vốn dĩ Thanh binh muốn giết, hắn ôm cầm cười to: “Đây là vật gì? Có thể diễn hí chăng?” Thanh binh cũng cười to, coi hắn là đồ điên.

Quảng Lộ thấy Thanh binh không giết hắn, lại về nhà, lấy tất cả những thứ mình thu nhập được trong cuộc đời để bên người. Một bên đánh đàn, một bên hát vang, ôm cầm tuyệt thực mà chết.

Trưởng tử Quảng Hồng của người này, dẫn đầu nghĩa quân hơn nghìn người, chết trong trận chiến với quân Thanh ở ngoại ô phía đông Quảng Châu.

Trương Gia Ngọc nói: “Người này lòng mang khát vọng, chỉ vì thế đạo bại hoại, hắn mới trở nên vô cùng phóng đãng. Tổng trấn thi hành biện pháp chính trị rõ ràng, nếu như Quảng Lộ về quê, rất có khả năng sẽ tình nguyện sẵn sàng góp sức.”

“Nếu như người này về quê, để cho hắn đến phủ Tổng binh thính dụng, Trần Tử Thăng cũng đưa tới Cát An thính dụng.” Triệu Hãn gật đầu nói.

Bây giờ, quan viên người Giang Tây, chiếm đến hơn 90% quan viên của ba tỉnh.

Đây không phải là hiện tượng tốt, phải nhanh chóng đề bạt quan viên người Hồ Nam, Quảng Đông. Nhưng Triệu Hãn lại không thể phá hỏng chế độ thăng chức, vì thế lần này đi Quảng Đông, thu nhận loại sĩ tử Quảng Đông Trương Gia Ngọc này, dẫn về phủ Tổng binh làm bí thư.

Bên phía Hồ Nam, cũng có mấy sĩ tử, bởi vì biểu hiện ưu tú, được Triệu Hãn chiêu mộ làm bí thư.

Một là có thể thông qua bí thư này, xử lý sự vụ của Hồ Nam, Quảng Đông một cách chính xác. Thứ hai, sau này có thể điều ra ngoài, gia tăng số lượng quan viên cao tầng trong hai tỉnh.

Quảng Lộ này, Triệu Hãn định trước rồi.

Trên thực tế, lúc này Quảng Lộ đã trên đường về quê, hắn rời nhà bốn năm nhớ nhung vợ con. Chỉ là nữ thổ ty kia quấn quýt, không nỡ để hắn đi, cứ như thế ở lại thêm một tháng.

Bàn Thất Muội rửa mặt xong, được nữ hầu đưa đi phòng ngủ, rất lâu cũng không thấy Triệu Hãn trở về phòng.

Nàng chờ trái chờ phải, lại thêm đi đường mệ mỏi, bất tri bất giác đã ngủ gục trên giường.

“Y nha!”

Không biết qua bao lâu, tiếng mở cửa vang lên, làm Bàn Thất Muội tỉnh lại từ trong mộng.

Nàng vội vàng ngồi thẳng lên, lau nước miếng bên miệng.

Triệu Hãn cởi áo khoác, tiện tay treo lên, cười nói: “Tắm rửa cũng không thay quần áo.”

Bàn Thất Muội đổi một bộ quần áo lót, nhưng vẫn còn mặc trang phục hôn lễ, thứ này phu thê tân hôn cùng nhau cởi.

Triệu Hãn đi tới, rất hứng thú với các món trang sức của nàng, tháo từng món từng món xuống. Đặc biệt là linh đang, vang lên tiếng kêu thanh thúy dễ nghe, có một hồi phong vị dân tộc thiểu số khác biệt.

Gỡ trang sức vấn đầu xuống, Triệu Hãn lại giúp nàng tháo xà cạp, bao đầu gối.

Cái này càng thú vị hơn, rõ ràng là công cụ làm việc hàng ngày, thế mà lại trở thành một phần của trang phục hôn lễ.

Bàn Thất Muội càng thêm căng thẳng, mãi đến khi Triệu Hãn cởi áo của nàng ra, nàng xấu hổ đến nhắm vội hai mắt lại, hô hấp cũng trở nên dồn dập hơn.

Thật là to!

Cởi áo ngoài ra, càng thêm trực quan.

Bàn Thất Muội hé mắt nhìn lén, đã thấy Triệu Hãn nhìn nàng chằm chằm, nàng vội vàng đỏ mặt đi vào trong chăn, đưa lưng về phía nam nhân làm bộ đi ngủ.

Cảm giác Triệu Hãn cũng nằm xuống, còn đưa tay ôm thắt lưng của nàng, cả người Bàn Thất Muội nóng lên, nửa thân thể mềm nhuyễn.

Triệu Hãn vẫn luôn có một loại cảm giác tà ác, vóc dáng hắn rất cao, Bàn Thất Muội lại chỉ cao một mét năm, cộng thêm gương mặt trẻ con, lúc này giống như là ôm tiểu cô nương vậy.

Từ khi rời khỏi Cát An đi xuống phía nam, đã qua hai tháng, Triệu Hãn thực sự bị nghẹn hỏng rồi, hắn cũng là một nam nhất khí huyết phương cương.

Sáng sớm hôm sau.

Triệu Hãn ngáp tỉnh lại, giờ sinh học của hắn vẫn luôn đúng giờ.

Muốn động dậy, thân thể lại bị cuốn lấy, Bàn Thất Muội ôm hắn giống như ôm gấu bông.

Triệu Hãn gỡ tay tiểu cô nương ra, Bàn Thất Muội lập tức tỉnh lại, cười nói một câu tiếng Dao hắn không hiểu.

“Ngươi ngủ thêm một lát, lát nữa mới ra thành lên thuyền.” Triệu Hãn nói.

Nhưng Bàn Thất Muội lại ôm lấy, muốn hôn môi với Triệu Hãn, tối hôm qua nửa quá trình sau, nha đầu kia giống như điên vậy.

Không hổ thường xuyên làm việc nhà nông, thể lực rất tốt, sức chịu đựng ưu tú.

Phá lệ, lần đầu tiên Triệu Hãn dậy muộn, mãi cho đến khi thân vệ chạy tới gõ cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »