Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1174
Kế ly gián (2)

❊ ❊ ❊

Chính sách phân chia ruộng đất vốn dĩ rất hiệu quả, nhưng ở Tây Bắc lại khó thực hiện được chính sách này.

Tây Bắc không giống như Hà Nam, Sơn Đông, mặc dù nơi này cũng bị chiến tranh tàn phá, dân cư giảm mạnh, khô hạn nhiều năm, nhưng thiệt hại ở Hà Nam và Sơn Tây là do quân Đại Đồng bù đắp, dân chúng đều vô cùng biết ơn. Mà loạn lạc ở hai tỉnh Sơn Thiểm lại do Lý Tự Thành thu dọn, ngược lại, quân Đại giống như người khơi mào chiến tranh.

Chu Thuấn Thuỷ đến Tây Hà lập sổ sách phân ruộng đất, nhưng hoàn toàn không được lòng dân chúng, không thể trở thành trụ cột trong lòng dân chúng!

Thậm chí, cơ sở nông hội cũng không thành lập được, nông dân không hề tích cực gia nhập nông hội.

“Chúng ta có thể mang lại lợi ích gì cho người dân bản địa?” Chu Thuấn Thuỷ hỏi.

Đinh Như Trinh trả lời: “Chúng ta chỉ mang đến chiến tranh mà thôi, không còn gì nữa.”

Chu Thuấn Thuỷ nghẹn lời.

Đinh Nhữ Trinh lại nói: “Thật ra, sự hài hòa trong triều đình đều là giả, văn tướng võ tướng bóc lột dân chúng nặng nề. Lý Tự Thành nói giảm một nửa thuế lương thực trong ba năm, nhưng văn tướng võ tướng đã thu thêm rất nhiều loại thuế phụ, còn bắt dân chúng đi lao dịch. Mặc dù chúng ta đã cam đoan sẽ không thu thêm thuế phụ, không bắt họ đi lao dịch, nhưng dân chúng căn bản không thèm tin.

Chu Thuấn Thuỷ gật đầu rồi nói: “Ta hiểu. Nông dân phương nam tin tưởng chuyện chúng ta miễn lao dịch và thuế phụ cho họ, bởi vì bọn họ thực sự được phân ruộng đất. Đây chính là lợi ích lớn nhất, có việc này làm nền tảng, nên bọn họ cũng tin tưởng những việc khác. Còn nông dân ở đây không quá quan tâm đến việc được chia ruộng đất, vì vậy mà họ cũng không tin những việc khác.”

“Chính là đạo lý này.” Đinh Nhữ Trinh đáp lời.

Chu Thuấn Thuỷ nói: “Chúng ta phải chiếm được lòng tin của dân chúng, để họ tín nhiệm triều đình. Còn hơn một tháng nữa mới bước vào thời gian thu hoạch lúa mì, hãy thông báo với toàn bộ nông dân Tây Hà, chỉ cần quân Đại Đồng còn tồn tại, năm nay bọn họ không cần nộp lương thực, không cần nộp thuế phụ, cũng chẳng cần đi lao dịch. Đợi lúa mì của họ nhập kho, nhìn thấy chúng ta thật sự không thu lương thực, tự khắc bọn họ sẽ tin.”

“Cũng chỉ còn cách này.” Đinh Nhữ Trinh thở dài.

Hiện tại, địa khu Tây Hà thuộc quyền quản lý của quân Đại Đồng, quan lại vẫn chưa được bổ nhiệm, dân chúng cũng không phục tùng triều đình Đại Đồng.

Không thể kêu gọi sự giúp đỡ từ dân chúng, quân Đại Đồng chỉ có thể dựa vào chính mình để đánh bại quân địch đang bao vây.

Bồ Châu.

Lưu Trụ đang phân tích tình hình, hắn chỉ vào bản đồ nói: “Thằng nhãi Tào Biến Giao này chạy cũng nhanh thật, vừa tập kích Tây An mà bây giờ đã đánh tới đây. Mẹ nó, một mình hắn tiến vào thì chẳng giúp ích được gì cho chiến trường Đồng Quan.”

Lâm Như Chiêu nói: “Cũng có tác dụng dấy chứ, dù sao Tây An cũng là tỉnh phủ. Thành này bị quân ta chiếm đóng, lòng dân Thiểm Tây nhất định hoảng sợ. Hơn nữa, nếu chúng muốn vận chuyển một nữa số lương thực ở Thiểm Tây đến tiếp tế cho Đồng Quan thì bắt buộc phải đi ngang qua Tây An. Tào Biến Giao chiếm Tây An, quân địch ở chiến trường đồng Quan, đây chính là cái gai trong lòng của kẻ địch.”

“Nhiều nhất qua một tháng nữa, Tào Biến Giao sẽ bị bao vây, ở Tây An tiến không được lùi cũng chẳng xong.” Lưu Trụ nói: “Nên để cho hắn cố thủ ở Tây An hay đi chỗ khác?”

“Nên cố thủ thì tốt hơn.” Lâm Như Chiêu nói: “Một tháng sau, quân tiếp viện của chúng ta sẽ đến phụ cận Đồng Quan. Tới lúc đó sẽ lại diễn ra một trận đại chiến, kẻ địch không thể chia nhiều quân lực để vây đánh Tây An.”

Quân Đại Đồng muốn tiến quân vào cả ba ngã rẽ ở phía nam Thái Hàng bát hành. Tính cả hai sư đoàn tiến công Đồng Quan, chẳng ai biết bọn họ sẽ đột kích ở đâu.

Nếu tấn công Đồng Quan thành công, quân Đại Đồng ở Hà Nam cũng sẽ tiếp tục tiến tới.

Lúc đó, toán quân Sơn Tây và Hán Trung do Lý Tự Thành thống lĩnh cũng sẽ được điều động, binh lực của hai phe ở Đồng Quan ngày càng nhiều, cuối cùng sẽ trở thành một cuộc chiến quyết liệt.

Thậm chí, đại quân Du Lâm, Ninh Hạ cũng sẽ nhanh chóng hướng về Đồng Quan, không quan tâm đến Ngạc Nhĩ Đa Tư ở Mông Cổ nữa.

Dù sao Ngạc Nhĩ Đa Tư cũng không quá mạnh, cùng lắm thì bọn họ từ lỗ hổng Trường Thành đi qua, chạy tới cướp bóc một phen rồi trở về.

Huyện Thấm Thuỷ.

Hai huynh đệ Nhâm Kế Vinh, Nhâm Quang Vinh dẫn theo quân đội tới trước địa khu Tây Hà. Nhiệm vụ của bọn họ chính là đoạt lại Dực Thành từ trong tay quân Đại Đồng, rồi đóng quân tại đó.

Hành quân ở núi Lữ Lương được một ngày, chạng vạng sau khi hạ trại, Nhâm Kế Vinh nói thầm với huynh trưởng: “Đại ca, ngươi muốn dẫn binh đi Tây Hà nương tựa quân Đại Đồng hả?”

“Ngươi nghe ai nói bậy nói bạ thế?” Nhâm Quang Vinh tức giận hỏi.

Nhâm Kế Vinh đáp: “Trong quân đều truyền ra cả rồi. Ban nãy, một thân binh của ta tới hỏi, có phải đầu quân cho Đại Đồng thì có thể trở về Hà Nam hay không.”

“Chết tiệt.” Nhâm Quang Vinh giận dữ: “Trong quân ta chắc chắn có gian tế. Mau đi thăm dò, xem lời đồn kia do tên khốn khiếp nào truyền ra!”

Ruồi nhặng thường tìm kẽ hở để đẻ trứng, Từ Dĩnh đã sai mật thám đi điều tra. Tuy không phải là ruồi bọn nhưng cũng hiểu được đạo lý này.

Hai huynh đệ Nhâm Quang Vinh và Nhâm Kế Vinh vốn là quan quân cấp thấp ở Hà Nam.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »