Trương Đình Huấn dẫn theo quân đông tới lại tiến triển thuận lợi, hắn công kích là quân địch phương bắc, nơi đó rét lạnh cằn cỗi, dân cư tương đối thưa thớt. Quy mô tòa thành và số lượng thủ quân đều kém xa so với phía nam, hơn nữa có một ít còn bị mộc tư khắc gấp rút điều đi phía nam tiếp viện.
Bộ đội của trương đình huần rất đặc thù, quân thường trực chỉ có hai ngàn người, trong đó người hán chiếm 25%, bố dặm Á Đặc Mông Cổ chiếm 20%, Kha Nhĩ Khắc Tư (giống với người nhĩ cát tư) chiếm 25%, Bắc Sươn Nữ Chân (Hách Triết, ngạc ôn khắc, ngạc luân xuân, phí nhã khách đẳng đẳng) chiếm 30%.
Mặc kệ là người đến từ tộc nào đều thuộc quân đội chính quy Đại Đồng.
Tiêu chuẩn nhập ngũ sẽ nói tiếng Hán, có thể dùng Hán ngữ trao đổi. Vừa lúc tình hình chiêu mộ lúc ấy đặc biệt hạ thấp tiêu chuẩn, chỉ cần biết nói ‘Nhĩ hảo’, ‘Cảm ơn’ đều được, sau khi nhập ngũ dần dần có thể nói những từ dùng hàng ngày.
Ngoại trừ quân chính quy cũng có 2000 dũng sĩ bộ lạc tùy quân xuất chiến, toàn bộ đều tới từ bộ lạc kha nhĩ khắc tư ơt sông vực diệp ni tắc, bọn họ tuy không phải phụ binh nhưng là dân phụ vận chuyển lương thảo, từ quân Đại Đồng cung cấp cho thuyền vận lương chính quy.
Ngoài các dân tộc kia còn có huyết hải thâm cừu với Ca Tát Khắc!
Trương đình huấn đi thuyền xuất phát từ kiếm hà, hướng tây phương bắc đi qua trăm dặm, khi đội quân đến tòa thành của Ca tát Khắc bị hạ sức thấy rõ. bởi vì thời gian xuất binh sớm, nơi này lại có độ cao so với mặt nước biển cao hơn, bên ngoài tòa thành vẫn còn tuyết đọng chưa tan hết.
Khiến thủ quân của Ca Tát Khắc khẩn cấp phòng thủ, trương đình huấn nói thẳng “Nhất doanh lưu lại, dẫn 500 dũng sĩ bộ lạc vây thành, bộ đội còn lại tiếp tục hành quân!”
Hơn nữa phụ binh lính sĩ tổng cộng 4000 người, thế mà gặp nhánh địch thứ nhất đã bảo phân binh.
thủ quân căn bản không phản ứng lại được, nghĩ đến trương đình huấn yếu nhiễu sau bao vây, vội vàng điều binh khiển tướng tăng mạnh binh lực biên giới tây bắc. Đã thấy ba phần bốn đội tàu Trung Quốc không về dừng lại đi về hướng bắc, lúc này mới rõ trương đình huấn muốn làm gì.
Nhưng muốn đi báo tin thì đã chậm, lưu lại đội tàu phong tỏa đường sông!
Trương đình huấn thậm chí tính toán kỹ thời gian hành quân, trên đường đi còn để cho toàn quân dừng thuyền nghỉ ngơi hai canh giờ, ban đêm ngày hôm sau đột nhiên xuất hiện ở ngoài thành ni khố lợi. Đây là thành trì lớn nhất phương bắc của Ca Tát Khắc, tính riêng thôn xóm quanh thân Ca Tát Khắc sau vài năm dân cư tăng vọt, chừng mấy ngàn người định cư ở đây.
Tướng lĩnh thủ thành không hề phát hiện, bởi vì quân đội Trung Quốc cho dù đánh tới cũng phải trải qua sa đức lý nặc. Nơi này không phải tòa thành ở tiền tuyến, cách ổ của trương đình huấn chừng một ngàn dặm.
“Rầm rầm rầm rầm!”
Trong cảnh tối lửa tắt đèn đột nhiên vang lên âm thanh pháo kích nổ, phía đông và phía nam tòa thành điên cuồng nã pháo.
Mà quân Đại Đồng và dũng sĩ bộ lạc đã trước tiên nhiễu biên giới phương bắc và phía tây. Trong nháy mắt tiếng pháo vang lên thì nâng thang bắt đầu leo leenlawng bảo bên ngoài công sự. Ngay sau đó là mấy quả cầu lửa dâng lên, hướng tới kiến trúc trong thành liên tục ném bom, rất nhanh đã cháy mất vài tòa phòng ốc bằng gỗ.
Ngoài thành là pháo kích và binh sĩ công thành, trong thành lại xuất hiện hỏa hoạn, Ca Tát Khắc đang ngủ trong thành bừng tỉnh dậy không biết phải làm sao, thậm chí không biết đầu tiên nên phòng thủ thế nào.
Khu vực này có mấy ngàn người sinh sống thì không giả nhưng đại bộ phận đều phân tán ở các thôn xóm, thủ quân và dân cư trong thành chỉ có mấy trăm nhân khẩu mà thôi.
Chỉnh tràng chiến đấu, bẻ gãy nghiền nát.
Buổi sáng ngày hôm sau vào thành nghỉ ngơi, buổi chiều lại phân binh xuất động, ngồi thuyền đi tập kích thôn xóm quanh thân Ca Tát Khắc. Thôn này vốn là thuộc dân bản xứ, bị Ca Tát Khắc đoạt làm tụ cư địa. Dân bản xứ hoặc là đào vong, hoặc là bị giết, hoặc làm nô lệ.
Quân Đại Đồng coi như kỷ luật nghiêm minh, nhưng dũng sĩ boojlajc tùy quân xuất chiến vốn có huyết hải thâm cừu với Ca Tát Khắc. Bọn họ vừa vào thôn Ca Tát Khắc là giết, đồng thời giải cứu nô lệ dân bản xứ, dẫn theo các nô lệ cùng nhau giết người.
Thôn quanh Ca Tát Khắc chủ yếu là nông nô trốn đến từ Sa Hoàng, số người có được súng không nhiều, rất nhiều vũ khí ngay cả đúng tiêu chuẩn cũng không có. Đối mặt với dao mổ của dũng sĩ bộ lạc, thôn dân Ca Tát Khắc không hề có năng lực phản kháng, chạy trốn chậm toàn bộ bị bắn chết chém chết.
Mà số lượng dũng sĩ bộ lạc lại càng đánh càng nhiều.
Một bộ phận đến từ nô lệ được giải cứu, một bộ phận lại là dân bản xứ tới đầu nhập. Dân bản xứ bị trục xuất khỏi đây trốn ở giữa rừng rậm nghe nói có người đánh Ca Tát Khắc thì đều chạy tới nhập bọn hỗ trợ.
Một tháng sau, thủ hạ dũng sĩnh bộ lạc của trương đình huấn đạt tới số lượng kinh người hơn tám ngàn người.
Lập tức chỉ huy hướng tây ở ven đường chiêu mộ dũng sĩ dân bản xứ, càn quét các nơi thôn xóm Ca Tát Khắc. Toàn bộ quân khu mộc tư khắc bị trương đình huấn đánh thành tương hồ.
Cho đến khi trương đình huấn dẫn quân xuôi nam bao vây ngõa nhĩ thác phu tư khắc, đường lui chủ lực của Ca Tát Khắc bị chặt đứt, mộc tư khắc quân phủ biến thành một tòa cô thành.
Trận chiến này trương đình huấn chỉ dẫn theo 2000 quân chính quy, 2000 phụ binh xuất chinh, lại ở bốn mùa trăng treo chuyển động chiến mấy ngàn dặm. Công phá ngũ tòa thành của Ca Tát Khắc, nhổ hơn mười chỗ cứ điểm của Ca tát Khắc, phá hủy hơn tám mươi thôn xóm. Mà quân Đại Đồng thương vong chỉ có vài người, dũng sĩ bộ lạc chết nhiều nhất 300 người.
Đánh một trận thành danh!
Hai năm sau, [trong điều ước mộc tư khắc của nga] ký kết, quân khu mộc tư khắc của Sa Hoàng chia thành hai, Trung Quốc chiếm phía đông, Sa Hoàng chiếm phía tây.
Toàn bộ tân cương lấy địa khu tây bá Lợi Á làm ranh giới Trung Quốc.
Uy vong của Bỉ Đắc đại đế bởi vậy sụt giảm nghiêm trọng, phái bảo thủ nhân cơ hội gây sóng gió, thành quả cải cách vô cùng có khả năng đành phải phó mặc.