Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1932
Trở nên nổi bật (2)

❊ ❊ ❊

Hôm sau.

Vương Trung được Pascal dẫn đến viện Khâm Thiên, mặc dù hắn đã làm việc ở đây hơn mười năm nhưng hôm nay hắn hết sức hồi hộp.

Sau khi vào trong nội viện, nhìn thấy một đám tiến sĩ, thạc sĩ, học sĩ và nghiên cứu sinh, tất cả đều đứng ở trong sân không nói lời nào, Vương Trung sợ rụt cổ, bất giác khom lưng xuống.

“Bốp bốp bốp bốp!”

Tiêu Thời Tuyển vỗ tay trước tiên, những người còn lại cũng vỗ tay theo.

Trong tiếng Hán, từ “biện” có nghĩa là vỗ tay, từ thời Tiên Tần đã có thói quen vỗ tay khi nghe nhạc.

Vương Trung chưa từng trải qua chuyện này, từ hồi mười hai tuổi, hắn bắt đầu làm thái giám ở Nam Kinh, từ năm mười bảy tuổi, hắn vẫn luôn làm tạp dịch. Trước nay, không một ai chú ý đến hắn, hắn từng thỉnh giáo người khác chuyện học vấn mấy lần nhưng chỉ tổ bị châm chọc, khiêu khích. Nếu không nhờ Pascal thân thiện thì hắn đã chẳng dám thỉnh giáo Pascal.

Khoảnh khắc tiếng vỗ tay vang lên, toàn thân Vương Trung lâng lâng như đi trên mây.

Mặc dù mọi người xung quanh đều vỗ tay nhưng vẫn có những người khinh bỉ hắn, ganh ghét hắn. Bọn họ vỗ tay chào một thái giám tiền triều chủ yếu là vì nể mặt Tiêu Thời Tuyển.

Đương nhiên, cũng có những người vỗ tay thật lòng nhưng số lượng không đông.

Tiêu Thời Tuyển bước tới kéo tay Vương Trung: “Kể từ khi ta quản lý viện Khâm Thiên đến nay, không ngờ rằng trong nội viện lại tàng long ngọa hổ, mãi tới hôm qua mới được phát hiện ra. Đợi công trình của ngài được công bố, ta sẽ dâng tấu xin bệ hạ ban danh hiệu học sĩ cho ngươi.”

“Đa... Đa tạ chưởng viện dìu dắt.” Vương Trung kích động run rẩy toàn thân.

Tiêu Thời Tuyển nói thêm: “Ngươi trình bày lại thành quả nghiên cứu của mình trước mặt mọi người một lần đi. Các đồng nghiệp của quán Toán Học nhất định phải nghe, đồng nghiệp ở các quán khác cũng có thể nghe.”

Pascal đi theo vào, ngồi xen lẫn giữa đám đông, xem Vương Trung trình bày công trình toán học của mình.

Hắn thích nơi này, thích không khí như thế này.

Ở Pháp, hiện tại chỉ có một viện học thuật Pháp. Các viện sĩ trong viện chủ yếu là các nhà văn học, mục đích xây dựng viện ban đầu là để nghiên cứu, hoàn thiện, mở rộng tiếng Pháp.

Còn về các nhà khoa học của Pháp, mọi người đều cắm đầu ở nhà nghiên cứu, nếu muốn giao lưu thì phải dựa vào thư từ trao đổi hoặc đọc luận văn do đối phương công bố.

Nơi này của Trung Quốc thật hay, rất nhiều nhà khoa học quy tụ ở một nơi, có thể giao lưu, thảo luận với nhau bất cứ lúc nào.

Thực ra, ở các tỉnh của Trung Quốc cũng có, không phải tất cả đều ở Nam Kinh, mọi người cũng phải giao lưu với nhau thông qua thư từ trao đổi.

Có một số giáo viên ở các trường học kiêm nhiệm chức vụ ở hai viện khác nhau. Công chúa đương triều Triệu Trinh Phương ở xa tận Thiên Tân, hơn nữa vẫn chưa trở thành giáo viên nhưng vẫn luôn là thạc sĩ của viện Khâm Thiên, hằng năm đều công bố thêm công trình luận văn học thuật mới.

Nửa tháng sau, số báo “Đại Đồng nguyệt san” kỳ mới được phát hành.

Sự tích về Vương Trung được đăng tải ở trang tin thứ hai, nhanh chóng trở thành chủ đề được thảo luận sôi nổi ở Nam Kinh.

Một thái giám tiền triều lại được phong chức học sĩ?

Quả là chưa từng nghe nói bao giờ!

Tiêu điểm mà dân chúng chú ý là thái giám tiền triều này, nhờ cống hiến lớn lao về mặt học thuật, được ban thưởng một tiểu viện bên cạnh hồ Huyền Vũ.

Vì vậy mà người ta bắt đầu cổ vũ trẻ con học tập như thế này: “Con ngoan, con phải học hành chăm chỉ, đầu tư nhiều tâm huyết vào toán học. Thái giám mà học giỏi toán còn được vạn tuế gia ban cho ngôi nhà nhỏ. Sau này con nhất định sẽ kiếm được một ngôi nhà lớn!”

Cùng lúc đó, bà mối cũng bắt đầu đến nhà.

Thiếu nữ khuê các đàng hoàng thì chắc chắn không muốn lấy hoạn quan rồi nhưng quả phụ đã có con rồi thì lại đồng ý.

Vương Trung được phong quan, lại không có con cái, nếu quả phủ lấy hắn thì chẳng những có chỗ dựa trong cuộc sống mà con cái cũng không lo bị ngược đãi.

Sau khi tiếp mấy bà mối, Vương Trung bị thuyết phục, hắn cũng muốn có nữ nhân bầu bạn ở nhà, cũng muốn tìm người nối dõi tông đường cho gia đình mình.

Cuối cùng, Vương Trung hỏi bà mối trước mặt: “Viên thị mà ngươi nói có đồng ý sửa họ cho con không?”

“Sửa chứ, chắc chắn sẽ đồng ý sửa!” Bà mối cười nói.

“Ta vốn họ Phùng...” Vương Trung đột nhiên không nói nữa, cảm thấy không cần phải nói chuyện này với bà mối, hắn hỏi tiếp: “Viên thị mang cả hai trai một gái qua đây thì cha mẹ chồng của nàng có đồng ý không?”

Bà mối nói: “Nàng vốn là người Giang Tô, cha mẹ chồng mặc bệnh dịch đã qua đời rồi, trượng phu của nàng cũng mất vì dịch bệnh. Sau đó, nàng tái giá với một người mất vợ, tới Nam Kinh, nương nhờ họ hàng thân thích, không được mấy năm thì trượng phụ lại mất. Bà già này cũng không dám lừa dối Vương đại nhân, hàng xóm đều nói nàng khắc chồng, không tái giá nổi. Thế nhưng, người ta đã thuê thầy tính rồi, không phải mệnh của nàng ta xấu mà là do hai trượng phu kia phúc mỏng. Viên thị này rất giỏi làm việc nhà, con trai con gái cũng đều được dạy dỗ hiếu thuận, cưới nàng chắc chắn gia đình sẽ êm ấm.”

“Chịu khó thì tốt, hiếu thuận thì tốt, ha ha.” Vương Trung càng nghe càng hài lòng.

Hắn không chỉ sắp có vợ mà còn sắp có ba đứa con, có hiền thê lại có con cái đủ cả nếp lẫn tẻ, đây là điều trước đây hắn có nằm mơ cũng không dám mơ tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »