Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2095
Khuếch trương thời đại (3)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn nói: “Trước tiên ngươi hộ tống Vương tử Allauddin đến chỗ Lữ Tống, sau đó đến Brunei hạ lệnh cưỡng chết hai bên Sudan ngưng chiến, sau đó trả lại Vương vị Brunei cho Allauddin.”

Đảng Sùng Tuấn khó khăn nói: “Bệ hạ, hai người này vì Vương vị mà đánh nhau đến sứt đầu mẻ chán, sao có thể dễ dàng trả lại Vương vị như vậy? Vẫn cần phải nhờ tổng đốc của Lữ Tống xuất binh cùng.”

Triệu Hãn cười nói: “Vương tử Allauddin của Brunei đã hứa, chỉ cần hắn có thể đoạt lại Vương vị, sẽ dùng hai tay dâng Sabah cho Trung Quốc.”

“Thần, lãnh chỉ!” Đảng Sùng Tuấn lập tức hiểu được nên làm như thế nào.

Bây giờ Brunei đúng là rất lớn, cả Shatan và Sabah đều nằm dưới sự cai trị của Brunei, diện tích toàn đất nước ước chừng chiếm một phần ba đảo Kalimantan.

Ở một thời đại khác, khi Malaysia vừa mới lập quốc, người Hoa đã chiếm khoảng 23% dân số ở Sabah. Mặc dù tới thế kỷ 21, thành phố lớn thứ hai của Sabah là Sandakan, ước chừng có khoảng bốn trăm nghìn người, thì người Hoa đã chiếm khoảng ba trăm hai mươi nghìn người.

Bây giờ chắc chắn không có nhiều người Hoa như vậy nữa, đến cuối thời nhà Thanh hầu như đều đã di dân đi hết.

Nhưng cũng không quá ít, bởi vì thương nhân Trung Quốc vào thời Tống Nguyên vẫn luôn chạy đến đó giao dịch. Chỉ tính mỗi khu vực Sabah đã có hơn hai nghìn người Trung Quốc, hơn nữa đều nói tiếng Phúc Kiến, chưa từng quên mất tiếng mẹ đẻ.

Mấy ngày liền Đảng Sùng Tuấn không nghỉ ngơi, vội vã chạy đến Lữ Tống.

Đầu tiên là tức giận tố cáo hai vị vua tự xưng của Sudan, hai người họ một mực chối cãi lời tố cáo của Đảng Sùng Tuấn, còn không ngừng tặng quà, mong Đảng Sùng Tuấn sẽ nói những lời tốt đẹp về họ, để Triệu Hãn sắc phong họ thành Quốc vương.

Đảng Sùng Tuấn không bày tỏ thái độ của mình, xoay người nhanh chóng trở về Lữ Tống, hạ lệnh cho tổng đốc Trương Hoàng Ngôn xuất binh.

Năm chiến hạm cùng với hai nghìn binh sĩ Đại Đồng lập tức hành quân giết chết Mộ Tân trên đảo Kính Tử, sau đó tiến thẳng đến Quốc đô của Brunei. Bang Tô của Sudan dâng thành đầu hàng, sau khi được Đảng Sùng Tuấn hòa giải, Vương tử Allauddin đoạt lại Vương vị, mà Bang Tô vẫn đảm nhiệm chức Tể tướng.

Sau đó ở khu vực Sabah còn hơn một nghìn người Hoa được lập thành huyện Sabah, thuộc quyền quản lý của Tổng đốc Lữ Tống.

Nơi đây nguồn lực mạnh mẽ, địa hình lại không quá phức tạp, bây giờ chỉ cần xem xét cách quản lý và thống trị sau này mà thôi.

Ít nhất thì huyện Sabah này sẽ không xảy ra vấn đề gì, những gã săn đầu người khét tiếng hầu như đều ở trong núi, người Hán hầu như đều sinh sống ở ven biển, cho nên chỉ cần không quấy rầy người dân bản xứ, người Hán ở vùng Duyên Hải có thể tùy ý khai hoang.Cuối thời nhà Thanh, chẳng những người Phúc Kiến di cư xuống miền Nam, thậm chí người Hoa ở phía Bắc cũng chạy tới Sabah. Mấy trăm năm sau, vài vùng nông thôn ở nơi đó đều nói tiếng phương Bắc, nhìn qua thì rất khác biệt với một đám người Phúc Kiến và Mã Lai ở nơi đó.

Ở bên phía Đảng Sùng Tuấn, sau khi lại hoàn thành nhiệm vụ mở rộng lãnh thổ, tổng đốc Quảng Hồng của Palembang sắp mãn nhiệm cũng không nhịn được nữa.

Dưới sự thống trị vừa cứng rắn vừa mềm dẻo của ông ta, mấy đại gia tộc ở Palembang đều lần lượt chuyển tôn giáo sang tôn thờ Tổ Mẫu.

Cũng không hẳn là chuyển tôn giáo, mà hầu như người Hoa ở nơi này đều tin vào tôn giáo *** và tin Tổ Mẫu, thậm chí còn tin Quan Nhị Gia. Bây giờ chỉ là từ bỏ tất cả các đạo khác, chỉ thờ phụng mỗi Tổ Mẫu, thuận tiện thì thờ phụng thêm Quan Nhị Gia để trấn cửa.

Mấy gia tộc lớn đã làm gương, nên càng ngày càng có nhiều dân thường chuyển tôn giáo.

Quảng Hồng lại luôn cổ vũ khai khẩn, vì thế người Hán đều trở nên điên cuồng. Mà nơi này lại có mấy trăm nghìn người Hán, có rất nhiều địa chủ hoặc tá điền điên cuồng khai hoang, lấn chiếm đất đai của nước Vạn Đan, họ mở mang dọc theo hai bên bờ sông và những vùng đất màu mỡ ở dọc vùng Duyên Hải.

Sau khi xin hủy bỏ được lệnh cấm dùng súng, Quảng Hồng lập tức phân phát súng hỏa mai cho nông binh, mặt khác cũng phát cho tứ đại gia tộc năm trăm kíp súng.

Tận dụng thời gian nửa năm rảnh rỗi để huấn luyện quân đội. Ông ta dự đoán sau khi mùa mưa kết thúc sẽ có người gây rối.

Nhưng lại không có chuyện gì xảy ra. Vậy nên Quảng Hồng liền hồi kinh báo cáo nhiệm vụ của mình, trong tay đã nắm chắc cách để lập công lớn!

Chỉ có ba thành trì ở trên đảo Sumatera của nước Vạn Đan, một toà thành tên là Umbran Padumanan, người Hán gọi tắt là Ô Bố Lan, thành thứ hai tên là Bengkulu, thành thứ ba tên là Bandar Lampung, người Hán gọi tắt là LamPung.

Thi Tồn Chương là thủ lĩnh của mộ trong số gia tộc có tiếng ở bản địa, hắn ta đã dẫn ba nghìn nông binh đánh thẳng vào Bengkulu.

Trần Tam Úy cũng là thủ lĩnh của một trong số gia tộc có tiếng ở bản địa cũng đã dẫn ba nghìn nông binh đánh thẳng vào Ô Bố Lan.

Mà năm trăm binh lính Đại Đồng ở Bengkulu cũng thường xuyên ngồi tàu chiến đi vòng quanh Lampung. Chẳng những muốn chiếm thành Lampung mà còn muốn dùng thuyền chiến cắt đứt viện quân của Sudan, bởi vì hầu như lực lượng chính của Sudan đều ở trên đảo Java.

Nơi này không có những quân đội đàng hoàng mà chỉ có một bộ lạc đang khai hoang.

Dù cho là tổng đốc Palembang hay là người Hán bản địa đều không có cái gọi là nhân từ và đạo đức. Họ một đường đuổi giết dân bản xứ, đặc biệt là ở những thung lũng và vùng đồng bằng, chỉ cần nhìn thấy dân bản xứ sẽ lập tức đuổi giết, cũng bởi vì nơi đó rất dễ cày cấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »