Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2098
Mãnh hổ về núi (1)

❊ ❊ ❊

Hiệu suất làm việc nhanh chóng đã được tăng lên, tuy rằng vẫn rất bằng mặt chứ không bằng lòng nhưng ít ra vẫn thật sự nhận lệnh làm việc.

Sau khi trấn áp xong đám người này, Trương Hiến Trung không quản chuyện của đám quan văn nữa, mấy công việc rườm rà đều giao cho Phó đốc làm. Hắn chia cho đội quân bản địa mới triệu tập một ít súng hỏa mai, sau đó thao luyện cùng với năm trăm quân binh của Đại Đồng. Hơn nữa còn trả đủ quân lương và lương thực.

Chỉ qua ba tháng huấn luyện bọn họ đã bắt đầu đi đánh giặc.

Lần này xuất binh có khoảng năm trăm quân binh Đại Đồng, một nghìn quân binh người Hán bản địa, nhanh chóng đi về phương nam. Mấy trăm năm sau nơi đó thuộc về quận Semarang thành phố Java của Indonesia, giờ chỉ là một thành trấn trong núi. Không những có thung lung và dân bản địa sinh sống mà nơi đó còn là nơi duy nhất của Java giáp biển.

Hiện tại nơi đó thuộc địa bàn của Yogyakarta nước Vạn Đan.

Hàng hóa thuộc thẩm quyền của Yogyakarta, Vạn Đan hàng tháng đều sẽ được vận chuyển đến đây, sau đó được vận chuyển dọc theo sông đến Semarang rồi chuyển ra biển lớn. Không chỉ như thế, mà nếu Yogyakarta còn muốn tiến đánh Semarang thì quân đội cũng phải đi qua nơi này.

Nói một cách dễ hiểu thì nơi này là một vị trí chiến lược trọng yếu, một vị trí thương mại thiếu yếu và cũng là khu vực nông nghiệp quan trọng.

Trịnh Vĩnh Thọ là Hoàng đế của chỗ đó, hắn đóng cửa làm Tổng đốc, hoàn toàn không bành trướng ra bên ngoài, thậm chí còn không tranh được vị trí quan trọng đó.

Bây giờ đến lượt Trương Hiến Trung làm chủ, hắn cũng sẽ không nhàn rỗi đến mức muốn đi chiếm đóng thêm địa bàn, ít nhất hiện tại chỉ muốn chiếm cứ tốt các cửa, để sau này sẽ không bị bên ngoài uy hiếp.

Quãng đường tổng cộng chỉ có hai mươi kilomet, Trương Hiến Trung lệnh cho binh sĩ chỉ mang theo lương khô, thậm chí còn không thèm thu thuyền để tránh bị lộ tin tức ra bên ngoài. Đến đêm hắn bắt đầu hành quân, vì lên đường gấp rút cho nên những binh lính đã bị tụt lại phía sau đều sẽ bị bỏ lại, trời gần sáng bọn họ đã đến bên ngoài trấn nhỏ.

Nơi này là một thị trấn thương mại quan trọng, hai bên là đồi núi, ở giữa có một tòa lâu đài nhỏ xây bằng đất, bên trong có khoảng mấy chục binh lính Java đóng quân.

Trời còn chưa kịp sáng hẳn bọn họ đã bắt đầu tiến công.

Thành trì nhỏ đến mức có thể dễ dàng leo lên bằng thang người, hơn nữa binh lính trong phòng không hề phòng bị. Trương Hiến Trung dẫn đầu treo lên phía trước, gặp ai cũng chém giết không ngừng.

Chiếm được thành đất, Trương Hiến Trung lại nói với đám binh sĩ: "Ta nói lại một lần nữa, xông vào trấn giết tất cả những người không nói tiếng Hán. Đồ vật cướp được đều phải nộp hết lên, không được cất giấu!"

Thị trấn nhỏ gặp nạn đổ máu, chỉ có thể bất lực nghênh đón tai họa bất ngờ này.

Đám binh sĩ xông vào trong nhà dân và các cửa hàng, gặp ai cũng hỏi: "Có phải người Hán không?"

Không trả lời liền một đao chém chết.

Trương Hiến Trung cướp được một đống hàng hóa, nhưng những thương nhân người Hán ở Semarang lại không ngừng than khóc.

Semarang là một thành phố cảng, vì vậy tất cả những hàng hòa nội địa đều sẽ đến thị trấn nhỏ này. Trương Hiến Trung giết người như vậy thì làm gì có thương nhân người Hán nào dám đến Semarang này buôn bán nữa?

Trương Hiến Trung cũng không thèm để ý chuyện này, đây là một vị trí trọng yếu liên quan đến sống chết của toàn quân, vậy nên hắn nhất định phải nắm chắc nó trong tay.

Hơn nữa, là người dị tộc chắc chắn phải chết, sau đó hắn sẽ dẫn người Hán đến Semarang này sinh sống.

Còn về phần thương nghiệp thì cứ để nó từ từ khôi phục là được. Con đường thương mại quan trọng như này, thương nhân người Hán còn phải sốt ruột, nói gì đến thương nhân bản địa?

Chỉ hơn ba tháng sau khi Trương Hiến Trung nhận chức, diện tích thuộc quyền quản lý của Semarang đã trực tiếp tăng gấp đôi và không còn là một thành trì thương nghiệp thuần túy nữa.

Yogyakarta của Vạn Đan cũng không phải ăn chay, khi vô cớ bị tấn công, hắn liền lập tức hạ lệnh triệu tập quân đội, tập hợp được hai mươi nghìn binh sĩ Vạn triều đi giết Trương Hiến Trung.

Yogyakarta của Vạn Đan tên là Lasang, chính là hậu duệ hoàng tộc của Vương quốc Bachang, sau khi đất nước bị diệt vong, hắn trở thành lãnh chúa của Mataram.

Mataram bị chia cắt, Java bị chia thành ba phần.

Một là Surakarta Sultanate, hai là Kesultanan Yogyakarta, ba chính là Semarang do người Hán chiếm đóng.

Hai nước Surakarta Sultanate và Kesultanan Yogyakarta mỗi lần vận chuyển hàng hóa đều phải qua Semarang để đi ra biển. Bởi vậy tuy rằng Semarang của người Hán có thực lực yếu nhất nhưng cả hai nước đều không muốn khai chiến với người Hán. Một là rất khó để công thành, hai là sau khi đánh hạ được Semarang thì bọn họ cũng rất khó có thể làm giao dịch biển.

Mấy năm nay Surakarta Sultanate và Kesultanan Yogyakarta vẫn luôn giao chiến với nhau, đến cùng Kesultanan Yogyakarta dành được thắng lợi, và thống nhất tất cả các khu vực Trung Java trừ Semarang.

Quốc vương Razan của Kesultanan Yogyakarta rất đắc ý, mục tiêu kế tiếp của hắn là tấn công Surabaya, và thu gọn Đông Java vào trong tay. Quốc vương Surabaya là một quý tộc người Java, nhưng người Hán cũng chiếm rất nhiều vị trí quan trọng trong đó.

Chờ đến khi thống nhất Surabaya, sẽ lập tức chiếm lấy Semarang, muốn Semarang thần phục Kesultanan Yogyakarta và sẽ cử quan viên đến Semarang thu thuê như một đất nước thống trị thật sự.

Bởi vì nội chiến nhiều năm, dân cứ trên địa bàn Kesultanan Yogyakarta đã giảm xuống còn khoảng hai trăm người. Công thương và nông nghiệp đều bị thiệt hại nặng nề, lương thức không đủ nên chỉ có thể nuôi được khoảng hai mươi nghìn quân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »