“Kẻ địch lui rồi.”
“Không được lơi là.”
Hai người đang đối thoại trên tường thành, một người là tri huyện Diêm Ứng Nguyên, một người là người quen Cao Nhĩ Nghiễm.
Cao Nhĩ Nghiễm vốn là thám hoa mười ba năm Sùng Trinh, bởi vì đầu nhập vào Lý Tự Thành, bị triều đình Nam Minh đánh xem như nghịch tặc. Vì Lý Tự Thành thua chạy, Nam Minh không còn cách nào khác, chọn đầu nhập vào Mãn Thanh, cuối cùng làm lại bộ thượng thư và tể phụ của Mãn Thanh.
Triệu Hãn dẫn theo tiểu muội chạy nạn đến Nam Hạ, gặp quân nông dân ở huyện Tĩnh Hải, Cao Nhĩ Nghiễm còn cải trang thành đâm tặc thủ.
Hắn không đậu thám hoa Đại Minh vì Sùng Trình đã thắt cổ từ trước.
Sau khi quân Đại Đồng chiếm lĩnh huyện Tĩnh Hải, Cao Nhĩ Nghiễm lập tức làm quan, kết quả bị kiện chỉ có thể làm từ chức nhỏ, cảm thấy mất mặt nên miễn cưỡng khiêm tốn một năm, cuối cùng vẫn làm tiểu quan, hôm nay mới được thăng lên làm huyện thừa.
Về phần Diêm Ứng Nguyên, một mình một thành ở Sơn Đông, đã làm tri huyện Tĩnh Hải được hai năm.
Sau khi mở rộng địa bàn, chắc chắn Diêm Ứng Nguyên sẽ thăng lên cao hơn.
Diêm Ứng Nguyên mặc trang phục quan văn đích thân rút kiếm tuần tra thành, giao quyền kiểm soát vật tư cho Cao Nhĩ Nghiễm. Về phần “tướng lĩnh” dẫn binh chân chính, một người là quan bản huyện, dẫn dắt đội ngũ quân cảnh sát bộ đội toàn thành, người còn lại phụ trách nông binh xuất ngũ toàn huyện.
Mấy nghìn lính, ngay cả dân chúng cũng đến hỗ trợ phòng thủ, lăn cây, lạc đá, trữ nước, chuẩn bị dầu cải.
Tiếc là quân địch chạy rồi.
Mấy nghìn kỵ binh chia thành ba hướng, đến thôn trấn vùng nôn thôn Tĩnh Hải cướp bóc.
Sau khi binh của Sát Cát Nhĩ Bộ và kỵ binh của Bát Kỳ tách ra được hai dặm thì Tả Hiếu Thành cưỡi ngựa đuổi theo Đại Khâm.
“Đại Khâm Anda, xung quanh không có ai, người Hán đã di tản từ lâu rồi.” Tả Hiếu Thành nói: “Đây là cách quen của quân Đại Đồng, những huyện châu gần chiến trường sẽ dùng chiêu vườn không nhà trống.”
Đại Khâm nói: “Đi xa chút nữa thì xuống ngựa nghỉ ngơi, đừng để đám kỵ binh Bát Kỳ nhìn thấy.”
Lại đi thêm chừng một dặm, Đại Khâm sai người tản ra canh gác, những người còn lại xuống ngựa nghỉ ngơi.
Nếu không có gì để cướp thì còn lao lực để làm gì?
Tả Hiểu Thành nói: “Đại Khâm Anda, nươi cảm thấy bên kia có thắng được không?”
“Không chắc.” Đại Khâm lắc đầu.
Tả Hiểu Thành lại hỏi: “Nếu Đại Thanh thắng, Sát Cát Nhĩ Bộ có được lợi gì không?”
Đại Khâm nói: “Không có lợi, Sát Cát Nhĩ Bộ của chúng ta vẫn bị nhóm quý nhân Mãn Châu đề phòng, chỉ đánh cực khổ thôi chứ lợi lộc gì thì không có phần đâu.”
“Vậy còn đánh gì nữa? Gia nhập quân Đại Đồng đi!” Tả Hiếu Thành bật thốt.
. . .
Tả Hiếu Thành tới Liêu Đông, thay mặt tặng quà cho Đa Nhĩ Cổn.
Nhưng mà không có một ai ở Mãn Thanh muốn gặp hắn, Hán gian nơi này đã bị cuốn vào, từ đầu đến cuối đều vô cùng phòng bị Hán gian mới tới sẽ thượng vị.
Ở Liêu Đông không có tiến triển gì, Tả Hiếu Thành lập tức trở về Sát Cáp Nhĩ Bộ.
Tuy rằng hắn đã từng ngủ với vợ của thủ lĩnh Sát Cáp Nhĩ, nhưng quả thật không hề bị coi là kẻ thù. Chủ yếu vì Tả Hiếu Thành rất giỏi giao thiệp, có năng lực lấy lại lương thực từ miệng nhà họ Trương. Cho dù số lượng không được nhiều lắm, nhưng vẫn khiến cho đám quý nhân của Sát Cáp Nhĩ Bộ vô cùng vui sướng.
Đúng rồi, lông dê Sát Cáp Nhĩ Bộ cũng do Tả Hiếu Thành thu mua, ném cho Tào Phùng Cát đi buôn bán tận phía nam.
Tào Phùng Cát sẽ vận chuyển lại muối ăn và lá trà, để Tả Hiếu Thành bán một ít cho Sát Cáp Nhĩ Bộ.
Thường xuyên qua lại, Tả Hiếu Thành rất được mọi người kính trọng, có rất nhiều anh em kết bái ở Sát Cáp Nhĩ Bộ. Lần đánh trận này, cũng chủ động xin đi giết giặc, đi theo bộ đội cùng xuống phía Nam.
Đại Khâm bị dọa sợ, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhỏ giọng nói: "Ngươi có cách gì hả?"
Tả Hiếu Thành bèn nói: "Có, ta có một người huynh đệ trong tộc, làm Thượng Thư ở triều định Đại Đồng. Thượng Thư là một chức quan rất lớn, có thể gặp hoàng đế bất cứ lúc nào."
Đại Khâm nói với vẻ nghi ngờ: "Chẳng may Đại Thanh đánh thắng, Đa Nhĩ Cổn sẽ trả thù Sát Cáp Nhĩ Bộ chúng ta."
"Mãn Thanh đánh không thắng nổi.” Tả Hiếu Thành hỏi: “Ngươi biết triều đình Đại Đồng có bao nhiêu binh sĩ không?"
"Không rõ lắm." Đại Khâm lắc đầu.
Tả Hiếu Thành nói: "Quân Đại Đồng có mười bảy sư đoàn, mỗi sư đoàn có mười nghìn người. Còn có các doanh trại độc lập, quân đội độc lập, đoàn độc lập, đội canh gác, tổng cộng lên tới hơn hai trăm nghìn người. Hai trăm nghìn người này không cần trồng trọt, không cần chăn thả, chỉ thao luyện và đánh trận. Mỗi ngày bọn họ đều phải thao luyện, một tháng chỉ nghỉ ngơi ba năm ngày."
Đại Khâm trợn mắt há hốc mồm, hơn hai trăm nghìn binh lính, chỉ để đánh trận và thao luyện.
Tả Hiếu Thành còn nói: "Ngoại trừ hai mươi vạn binh này, triều đình Đại Đồng còn có nông binh. Binh lính vừa trồng trọt vừa đánh trận, triệu tập lại ước chừng hơn một triệu người."
Đại Khâm nuốt nước miếng, hắn không thể tưởng tượng nổi tình cảnh một đại quân có hơn một triệu người sẽ như thế nào.
Tả Hiếu Thành tiếp tục nói: "Đừng nhìn số lượng quân Đại Đồng ở nơi này không thể so với Mãn Thanh và Đại Thuận. Ở Hà Nam, Liêu Đông còn có quân Đại Đồng đang đánh trận, hôm nay e là đang đánh vào hang ổ của Đa Nhĩ Cổn và Lý Tự Thành rồi."
Đại Khâm không nói một lời, đang bắt đầu cân nhắc thiệt hơn.