Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2053
Nội Chiến Mạt Ngọa Nhân (2)

❊ ❊ ❊

Shah Shuja lại hỏi: “Quân đội Trung Quốc thế nào?”

Sứ giả đứng đầu trả lời: “Quân đội Trung Quốc là bất khả chiến bại. Dưới sự chỉ huy của hoàng đế Trung Quốc, chưa từng thua trận nào. Các khu vực màu xanh lam trên bản đồ đều là các nước chư hầu của Trung Quốc.”

Shah Shuja nhìn bản đồ hồi lâu không nói nên lời.

Hắn ta cho sứ giả lui xuống, gọi đại thần cố vấn của mình tới hỏi một ít chuyện về Trung Quốc.

Đại thần cố vấn nói: “Các thương nhân Trung Quốc đã buôn bán ở Băng-la-đét, nhưng họ thường bị người Hà Lan cản trở... Năm ngoái, Trung Quốc cũng chiếm cảng Cát Đại, nghe nói đó là đồ cưới của công chúa Bồ Đào Nha khi gả cho hoàng đế Trung Quốc.”

Sau khi tìm hiểu kỹ tình hình, Shah Shuja gọi thân tín của mình tới: “Ngươi lập tức đến cảng Cát Đại bằng thuyền và nói với thống đốc Trung Quốc ở cảng Cát Đại, chỉ cần Trung Quốc chịu bán cho ta pháo và áo giáp, cảng Hồ Cách Lợi sẽ hoàn toàn mở cửa cho thương nhân Trung Quốc vào. Đến lúc đó, ta sẽ trục xuất người Hà Lan và giao cảng Hồ Cách Lợi cho người Trung Quốc quản lý!”

Cảng Hồ Cách Lợi là cảng thịnh vượng nhất ở lưu vực sông Hằng, một nửa số hàng hóa của Đế quốc Mughal được bán ra nước ngoài từ cảng này.

Lúc đầu do người Bồ Đào Nha quản lý, Hoàng đế Mughal đã đuổi người Bồ Đào Nha đi và nhận thấy rằng mình quản lý không tốt nên lại mời người Bồ Đào Nha trở lại. Vài năm sau, người Bồ Đào Nha bị đuổi đi, người Hà Lan được đưa vào quản lý cảng, và sau đó người Anh được phép tham gia.

Bây giờ, có vẻ như họ muốn trục xuất người Hà Lan và mời người Trung Quốc đến hợp tác.

Tính cách thất thường của người Ấn Độ dường như đã có từ lâu đời.

Trần Thượng Dung, tổng đốc của cảng Cát Đại, đã sớm nhận được tin từ sứ giả Ấn Độ, hắn ta rất vui mừng cử người đến Nam Kinh để báo cáo.

Khi Triệu Hãn nghe tin nói Mughal nội chiến cũng rất vui mừng. Hắn đã ra lệnh dỡ bỏ pháo binh ở vùng duyên hải Đại Thành Quảng Đông, và điều động hai nghìn bộ áo giáp xích, nhanh chóng gửi đến cho nhị hoàng tử Ấn Độ.

Tình hình ở Băng-la-đét đã được các thương nhân báo cáo với triều đình. Nông nghiệp ở đó rất phát triển, thủ công nghiệp cũng rất thịnh vượng. Nhưng không có khả năng sản xuất vũ khí, đạn dược.

Nhị hoàng tử đã tách ra khỏi Băng-la-đét và cần sự hỗ trợ của Trung Quốc. Nội chiến càng kéo dài thì càng tốt. Trung Quốc không chỉ giành được quyền vận hành cảng Hồ Cách Lợi mà còn có thể tiếp tục bán vũ khí để kiếm tiền. Nội chiến Mughal kéo dài mãi mãi cũng rất thoải mái.

Shah Shuja biết những bất lợi của Băng-la-đét nên mới cam tâm tình nguyện để tam đệ làm hoàng đế. Bây giờ hắn ta có súng ống đạn dược duy trì cung cấp từ Trung Quốc, hắn ta là con thứ hai, theo lý nên kế vị hoàng đế Mughal, sao có thể nguyện ý làm hoàng đế của vùng đất Băng-la-đét này?

Đã bày mưu để lão Tam, lão Tứ liên thủ, tiêu diệt lão Đại. Nếu lão Tam, lão Tứ không cầm cự được hắn ta sẽ phái quân trợ giúp. Nếu lão Đại không cầm cự được thì hắn ta sẽ dẫn quân đánh đường lui của lão Tam!

Nói tới bốn tàu chiến Trung Quốc đã hộ tống Charles tiếp tục tiến lên. Bọn họ đã bị hạm đội Hà Lan bao vây khi ở cảng Phổ Lợi Tạp Đặc.

Tiển Bưu nói: “Sẵn sàng chiến đấu, cử sứ giả đến đàm phán!”

Charles cười nói: “Tướng quân, ta sẽ đích thân đi đàm phán. Người Hà Lan chẳng những sẽ thả chúng ta đi, còn đưa tiễn chúng ta dọc đường, thậm chí còn cung cấp lương thực vật tư tiếp viện.”

Đây là hạm đội Hà Lan, thật ra cũng không dám tùy tiện công kích, dù sao thì Trung Quốc và Hà Lan vẫn đang đình chiến. Trong khoảng thời gian này, một khi khiêu khích Trung Quốc, hai nước lại xảy ra chiến tranh, ai sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc chiến?

Charles ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ và đàm phán với người chỉ huy Hà Lan. Hạm đội Hà Lan “hộ tống” họ đến Tích Lan.

Tổng đốc Hà Lan tên là Joann Matt Solko, hắn ta gặp và chào hỏi: “Rất vui được gặp ngài, thưa ngài, vị hoàng tử nổi tiếng.”

Charles cắt ngang nói thẳng: “Hoàng đế Trung Quốc giúp ta huấn luyện hai nghìn binh lính, ta phải về nước Anh để giành lại ngai vàng. Đến lúc đó, ta sẽ bãi bỏ tất cả các sắc lệnh củaCromwell và khôi phục quan hệ với Hà Lan. Ta sẽ trở về tất cả những gì Hà Lan đã mất trong cuộc chiến với Hà Lan.”

“Thật sao?” Vẻ mặt Joann rất vui mừng.

“Tất nhiên là thật rồi!” Charles nói.

Joann hỏi: “Ngài có thể viết hiệp nghị không, ta nghĩ Hà Lan sẽ gửi quân đến giúp.”

Charles lắc đầu: “Ta không thể viết hiệp nghị, càng không thể để Hà Lan xuất quân, nếu không thần dân nước Anh sẽ phản đối ta.”

Joann thất vọng: “Vậy người làm sao cam đoan sẽ thực hiện được như lời nói chứ?”

Charles nói: “Nhân danh quốc vương nước Anh, ta thề với Chúa toàn năng, nếu ta thất hứa, ta sẽ xuống địa ngục sau khi chết.”

Lời thề này thật sự rất nặng nề, Joann ngay lập tức tin ba phần.

Hơn nữa, coi như Charles thất hứa cũng không sao, Hà Lan cũng không có tổn thất gì, bây giờ người Hà Lan sợ nhất làCromwell. Nếu như Charles có thể đuổiCromwell xuống, đối với Hà Lan mà nói sẽ có lợi chứ không hại.

Không khí lập tức dịu đi. Joann tiếp đãi Charles rất nồng nhiệt, ra lệnh cho cảng bán vật tư cho tàu chiến tiếp tế cho Trung Quốc.

Triệu Hãn hy vọng rằng Mughal sẽ tiếp tục nội chiến, Joann hy vọng rằng người Anh sẽ tiếp tục nội chiến. Khi Charles về nước Anh, tốt nhất là không phân thắng bại, cứ đáng vớiCromwell. Lúc đó Hà Lan sẽ có thể thu được lợi ích.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »