Khi Giang Lương giao lưu với thương nhân người Tháp Cát Khắc, hai bên hoàn toàn là ông nói gà bà nói vịt, không ai hiểu ai.
Mục tiêu của Giang Lương là Thông Lĩnh nhưng thương nhân người Tháp Cát Khắc tưởng rằng Trung Quốc muốn chiếm Phí Nhĩ Can Nạp và Áo Thập. Cả hai đều thuộc lãnh thổ của người Tháp Cát Khắc nhưng có sự khác biệt rất lớn về tôn giáo và văn hóa, thậm chí cả giáo phái tín ngưỡng cũng khác nhau.
Phí Nhĩ Can Nạp và Áo Thập ở phía bắc của Thông Lĩnh, là khu vực cốt lõi của Tháp Cát Khắc. Tôn giáo, phong tục và văn hóa chịu ảnh hưởng nặng nề từ Trung Á, bởi vì quyền lực nằm trong tay Quý Tộc và các giáo sĩ Hồi giáo.
Thông Lĩnh - nơi mà Trung Quốc muốn chiếm, tất cả đều là cao nguyên và núi lớn, kinh tế vô cùng lạc hậu. Trong trường hợp này, người đứng đầu các tôn giáo hầu như không có quyền được phát biểu, vì vậy mọi chuyện đều là thủ lĩnh của các bộ lạc định đoạt.
Ngươi có thể trông thấy những tín đồ thờ phụng Vật Tổ ở vùng núi của Thông Lĩnh giống như những người theo Lục giáo ở đảo Trảo Oa thờ Ma Tổ... Phong cách vẽ tranh cũng vô cùng kỳ lạ và chúng đều là kết quả của sự kết hợp tín ngưỡng tôn giáo.
Tổng đốc của vương quốc Bố Cáp Lạp thậm chí còn không biết gì về việc Lương Chấn chiếm giữ thung lũng thành Thạch Đầu.
Mãi cho đến khi quân đội Trung Quốc đến Lâm Tát Lợi Tháp Thập, vốn là trạm Xích Hà của thời nhà Đường thì đóng quân của vương quốc Bố Cáp Lạp mới từ trong mơ tỉnh dậy.
Đối với quốc vương Bố Cáp Lạp thì tác dụng duy nhất của Thông Lĩnh là thu phí qua đường của các đoàn thương gia. Họ thậm chí còn không thèm xây dựng các trạm kiểm soát ở miệng núi bởi vì điều kiện ở đó rất khắc nghiệt, không thuận tiện bằng việc thu thuế ở trạm Xích Hà, dù sao trạm Xích Hà cũng là nơi con đường tơ lụa bắt buộc đi ngang qua.
Hàng ngàn quân kéo đến, tướng thủ thành Trại Nghĩa Đức hoàn toàn chết lặng.
Hắn biết Diệp Nhĩ Khương đang có chiến tranh nên từ năm ngoái đến nay gần như không giao thương qua lại nhưng có nằm mơ cũng không ngờ rằng quân đội Trung Quốc thực sự vượt qua miệng núi, dẫn quân đến tấn công thành phố hắn đóng quân.
Nói là tướng thủ thành nhưng thực ra Trại Nghĩa Đức chỉ là một viên quan thu thuế đường bộ.
Tính toán đâu ra đấy xong xuôi, binh sĩ dưới trướng hắn số lượng vẫn chưa đến 500 - điều kiện sống chỗ này quá thiếu thốn, lương thực được vận chuyển đường dài đến đều không đủ nhét kẽ răng, làm sao nuôi nổi nhiều miệng binh lính như vậy.
Phía bên ngoài thành, có rất nhiều thương nhân đến từ Trung Á.
Họ đã đến từ năm ngoái rồi nhưng bị quân đội Trung Quốc đã chặn ở miệng núi, tạm thời cấm các thương đội đi qua vì vậy họ phải rút về trạm Xích Hà để chờ tuyến đường thương mại mở lại.
Dù là quân thủ thành hay thương nhân đều đã nghe tin đồn về quân đội Trung Quốc và biết rằng đó là đám binh lính có thể triệu hồi binh sĩ "Trân Ni".
Lúc này, các thương nhân bên ngoài thành lũ lượt bỏ chạy.
Nhưng họ lại không định đi quá xa, họ còn muốn đến Khách Thập để mua hàng hóa Trung Quốc rồi vận chuyển đến Trung Á.
Lương Chấn chỉ mang theo bốn khẩu đại bác và quân lệnh cấp trên đưa xuống là khi chưa thật sự cần thiết thì không được khai hỏa. Nếu quân thủ thành cam tâm đầu hàng thì hãy để họ an toàn rút khỏi Thông Lĩnh, như vậy sẽ không phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Hãn Quốc Bố Cáp Lạp..
"Cái gì? Kêu ta đầu hàng?" Trại Nghĩa Đức hỏi.
Sứ giả nói: "Đúng vậy, chỉ cần ngươi đầu hàng thì có thể an toàn rời khỏi Phách Mễ Nhĩ."
"Không bao giờ." Trại Nghĩa Đức lắc đầu.
Trạm Xích Hà rất quan trọng vì nó có thể thu phí qua đường.
Tất cả hàng hóa Trung Quốc vận chuyển đến phương Tây bằng đường bộ đều phải đi qua đây vậy nên hàng năm có thể thu được một lượng thuế qua đường khổng lồ.
Nếu Trại Nghĩa Đức dám đầu hàng thì đừng nói quốc vương sẽ không tha cho hắn mà ngay cả tổng đốc cũng sẽ chém chết hắn ta. Nguồn thu nhập béo bở của bao nhiêu người đều trông cậy vào trạm thu phí này.
Sứ giả trở về báo cáo, Lương Chấn lười nhác chầm chậm châm đại bác rồi hạ lệnh: "Cho khinh khí cầu bay lên đi.”
Thung lũng này nằm ở nơi giao nhau của hai con sông, còn bao quanh tòa thành là những ngọn núi lớn vì vậy hướng gió không cố định.
Quan sát viên đo đạc tính toán một hồi nhận thấy hướng gió đều rất hỗn loạn.
Lúc thì gió đông nam thổi, lúc thì gió bắc nổi lên, sức gió cũng khi mạnh khi yếu.
Trong tình hình này chỉ có thể bay lên trời trước, sau đó đồng loạt cho khinh khí cầu bay lên ở phía tây của thành phố, thể nào cũng sẽ một hoặc hai quả bay đúng hướng gió.
"Trấn Ni! Trấn Ni!"
Những tên lính thủ thành đã nghe được tin đồn từ các thương nhân lúc này quả nhiên hét lớn có ma quỷ.
“Rầm rầm rầm!”
Hàng vạn tên địch lao đến cổng thành lúc này đã nổ tung, những binh sĩ đó cuối cùng cũng bỏ mạng.
Bọn họ chỉ có hơn 400 người thủ thành, tinh thần chiến đấu vốn đã thấp rồi giờ cộng thêm bị mấy lời như "ma quỷ" dọa tới vỡ mật còn không bằng nói tự mình tìm một lí do để bỏ chạy, binh lính phía sau tiếp tục xông thẳng vào cổng thành, Trại Nghĩa Đức có ngăn cản thế nào cũng vô ích.
Vì vậy, Trại Nghĩa Đức cũng bỏ chạy theo.
Trận oanh tạc bằng khinh khí cầu của quân Đại Đồng đã cho Trại Nghĩa Đức cái cớ để chạy trốn, bởi vì quân đội Trung Quốc triệu hồi được ma quỷ nên hắn mới đánh không lại. Chắc là... sẽ được tổng đốc tha thứ.