Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1535
Chiến lược kẻ địch kiêu hãnh (3)

❊ ❊ ❊

Vì thế Triệu Hãn liền trọng dụng những sĩ tử Cán Trung đó, lại cho thủ lĩnh của nhóm là Dụ Sĩ Khâm đảm nhiệm làm Tuyển Ti Lang Trung.

Đầu óc của Dụ Sĩ Khâm rất linh hoạt, sau khi bị hoàng đế gọi đến trò chuyện một trận đã hiểu ra ngay ý thật sự của hoàng đế là gì.

Vì thế các quan viên của Giang Tây bị chia rẽ, quan viên từ phủ Cát An bị chèn ép trá hình.

Hơn nữa cách làm của Dụ Sĩ Khâm còn quá đáng hơn của suy đoán của Triệu Hãn. Tên đó hoàn toàn là đang làm chuyện nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là lâm vào cảnh muôn đời muôn kiếp không thể trở lại được ngay. Đồng thời tỷ lệ bị trả thù cũng rất cao, hắn nhanh chóng chiêu mộ một đám người và trở thành một thủ lĩnh của phe Cống Bắc.

Thực lực của phe này không mạnh lắm, Tống Ứng Tinh cũng chỉ là bề ngoài, còn lại mạnh lắm cũng chỉ có chức Thị Lang. Nhưng giữa một đống quan viên lại có rất nhiều thanh niên trẻ chăm chỉ trong phe.

Rời khỏi phủ đệ của Tống Ứng Tinh, trên đường Lý Bàng Hoa không ngừng suy nghĩ.

Hắn đã hoàn toàn hiểu ra rồi, Lưu Tử Nhân cũng là người của hoàng đế!

Trước kia Lưu Tử Nhân là Lại bộ Thượng thư, lần này lại được tuyển vào nội các. Lúc hắn vẫn đang làm Lại bộ Thượng thư, bề ngoài có vẻ như hắn không liên quan gì đến Dụ Sĩ Khâm, cũng không ai giúp ai, nhưng thật ra hắn luôn thiên vị Dụ Sĩ Khâm. Người này cũng xuất thân từ phủ Cát An, nhưng lại thuộc về phe nguyên lão, xem ra hắn đã nhận ra được ý định của hoàng đế từ lâu rồi.

Một ngày trước khi rời kinh, Lý Bàng Hoa lại đi tìm cháu trai: “Ta chỉ nói một điều thôi, còn lại sau này ngươi hãy tự quyết định đi. Lưu Tử Nhân và Dụ Sĩ Khâm đều là người của bệ hạ!”

Lý Nhật Tuyên sững sờ trợn mắt há hốc mồm, lập tức trả lời: “Thúc phụ, ta hiểu rồi. Chúng ta sẽ tiếp tục lùi lại và nhường nhịn. Hai năm qua Dụ Sĩ Khâm ngày càng trở nên kiêu ngạo, ngày càng ngang ngược hơn. Vậy cứ để yên cho hắn đi, để hắn càng độc đoán hơn, độc đoán đến mức không coi ai ra gì nữa. Đến lúc đó gây thù chuốc oán khắp nơi,

ngay cả bệ hạ cũng chán ghét hắn thì ngày chết của tên đó sẽ không còn xa nữa…”

“Đừng có nói với ta những chuyện đó nữa, từ nay về sau ta sẽ mặc kệ những chuyện liên quan đến triều đình.” Lý Bàng Hoa đứng dậy rời đi.

Lý Bàng Hoa cũng rời đi rồi, trong nội các chính thức bước vào thời đại của Tống Ứng Tinh.

Mấy ngày sau, lúc tất cả các quan lại đang ra vào triều.

Xe ngựa của Lý Nhật Tuyên tình cờ gặp Dụ Sĩ Khâm. Thân là Công bộ Thượng thư mà hắn lại bảo người đánh xe chủ động né tránh, lớn tiếng nói: “Dụ Thị Lang là Lại bộ Thiên quan, cứ để cho hắn đi trước đi.”

Trong lòng Dụ Sĩ Khâm hơi cảnh giác, hắn chỉ là một Thị Lang, còn chưa điên đến mức ra lệnh cho Thượng thư nhường đường cho mình, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị người ta khinh thường.

Hắn vội vàng bảo người đánh xe dừng lại, lớn tiếng nói: “Mời Lý Thượng thư đi trước.”

Lý Nhật Tuyên lên đường rời đi, chắp tay nói: “Đa tạ Dụ Thị Lang đã nhún nhường.”

Dụ Sĩ Khâm dõi mắt nhìn xe ngựa của Lý Nhật Tuyên đang rời đi, cảm thấy cảnh giác nhưng đồng thời trong lòng hắn cũng không khỏi thấy hơi đắc chí. Đây là bản chất của con người, không liên quan gì đến chỉ số thông minh.

Dụ Sĩ Khâm cũng thuộc về phe Thực Cán làm việc mà vẫn còn trẻ, năm nay vẫn chưa đến bốn mươi tuổi. Trong nhóm sĩ tử Cán Trung đã tham gia xuôi Nam cùng hắn kia, đã có người lên được tam tứ phẩm, kém nhất cũng vào được ngũ phẩm, những người khác thì lôi kéo lực lượng địa phương vào phe Thực Cán. Bọn họ đại diện cho triều đình trong hai mươi năm sau, đến lúc đó bọn họ chính là vô địch thiên hạ rồi.

Trước đây phương pháp phơi muối chỉ được lưu truyền ở phía Nam vùng Duyên Hải, chính là Dụ Sĩ Khâm đã hạ lệnh mở rộng đến Giang Hoài.

Dụ Sĩ Khâm có rất nhiều thành tích như vậy, năng lực thực tế của Thực Cán hắn nổi bật hơn hẳn phần lớn những quan viên khác. Chính vì thế nên hắn mới có thể bộc lộ hết tài năng của mình và thu hút được sự chú ý của hoàng đế.

Nhưng người này càng ngày càng thả lỏng, hoặc cũng có thể nói là luôn rất thư giãn, công danh lợi lộc trong lòng hắn rất nặng nề.

Nếu như không phải lập quốc thì loại người một bước lên mây như thế này, sau này rất có thể sẽ trở thành một tên quan lớn lạm quyền.

Hắn không yêu tiền mà chỉ yêu quyền, được mọi người ca ngợi là thanh liêm như nước.

Lý Nhật Tuyên ngồi trên xe ngựa đi về phía Tử Cấm Thành, trên mặt lộ ra một tia cười lạnh. Cho người điên cuồng, càng điên càng tốt, bây giờ điên bao nhiêu thì sau này lại chết thảm bấy nhiêu!

Đây là chiến lược dài hạn, có vẻ như sẽ phải yếu thế nhường nhịn trong nhiều năm.

Dù sao thì Dụ Sĩ Khâm cũng vô cùng thông minh, chỉ một chút nhượng bộ sẽ không thể khiến cho hắn ngang ngược như thế được. Chỉ còn cách nhường nhịn mấy năm mới có thể khiến cho Dụ Sĩ Khâm buông lỏng cảnh giác, thế mới khiến cho hắn hoàn toàn trở nên điên cuồng ngang ngược được.

Cứ như thế khiến cho triều đình tĩnh lặng như nước, không xảy ra cảnh tranh đấu kịch liệt như dự đoán của Bàng Xuân Lai.

“Bệ hạ, lão Phương Các chết vì bệnh rồi.” Lý Hương Quân nhận được lời bẩm báo của nữ quan, bước nhanh đến bên cạnh Triệu Hãn và nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »