Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1972
Cuộc sống trên đảo (2)

❊ ❊ ❊

Theo lịch sử, thuyền trưởng Cook dù đã mang đến bệnh lao và cảm cúm nhưng vẫn không ảnh hưởng gì mấy đến Hawaii. Tai họa thật sự chính là sốt phát ban, vốn là bệnh của người châu u, có lẽ do những người Hawaii có tổ tiên đến từ Đông Á không có chút kháng thể nào nên đã lập tức chết sạch, chỉ còn lại 84 vạn người. Sau đó lại bùng phát thêm một đợt bệnh đậu mùa, người Hawaii bệnh chết đến mức chỉ còn lại 1 vạn người.

“Hôm nay nghỉ ngơi trước đi, ngày mai rồi làm.” Sau khi phân chia nô lệ xong, u Dương Xuân lại giao nhiệm vụ, nói: “Diêu đội trưởng, ngươi phái binh lính thay phiên nhau gác đêm, để phòng những thường dân kia xảy ra bạo động gì đó.”

Diêu Điền cười nói: “Cứ giao cho ta.”

Bắt đầu từ ngày mai, nô lệ sẽ được giao cho việc xây dựng nhà cửa cho tất cả mọi người. Toàn bộ nhà cửa đều được xây dưới chân núi, sau này nơi đó còn sẽ được xây một tòa thành, nhà của người Trung Quốc đều sẽ được đặt bên trong đó.

Về phần đất canh tác, đất xây cất ven sông đã được đặt trước, đợi đến khi nhà xây xong thì đi chiếm lĩnh sau.

Trở về phòng của mình, u Dương Xuân gặp được thê tử của mình. Mặc dù hắn đã có hôn ước ở trong nước nhưng trước khi ra đi, hắn đã từ hôn, đây là người vợ đầu tiên của hắn.

Đối với người vợ dị tộc này, u Dương Xuân khá hài lòng, nhan sắc và dáng người đều không tệ, là cháu gái của đại tế ty ở trên đảo này.

Thấy u Dương Xuân đi vào, thiếu nữ vội vàng quỳ xuống, không coi hắn là chồng, chỉ đơn giản là một thị vệ được thần linh để lại.

“Aloha.” u Dương Xuân cười chào hỏi.

Đây là câu mà hắn học được ở đảo kế bên, gồm nhiều nghĩa như xin chào, tạm biệt và chúc tốt lành.

Thiếu nữ ngẩn người, không ngờ thị vệ của thần linh còn biết nói tiếng người. Ngay sau đó, nàng cũng đáp lễ hỏi thăm lại: “Aloha.”

“Tập nha nga?” (Dạo này khỏe không)

Thiếu nữ bị khẩu âm kỳ lạ chọc cười, mím môi trả lời: “Maika (ta rất khỏe).”

Người Hawaii và người New Zealand đều có vẻ ngoài giống nhau, ngay cả ngôn ngữ cũng gần giống y hệt. Về những câu chào hỏi xã giao đơn giản thế này thì chỉ khác có đôi chỗ âm tiết. Vậy nhưng do có sự khác biệt về tài nguyên, người New Zealand có tập tục ăn thịt người, mà người Hawaii thì không.

u Dương Xuân lại hỏi: “Nga ngoại khẩu ấn a (Ngươi tên gì)?”

Thiếu nữ trả lời: “Nga ‘Janice Stir Hana Kukau Ah Heh Huli Heh Kahu Ha Ula Eri’ khẩu ấn la. (Ten tên là…)”

u Dương Xuân nghe đến sắp ngất, càng quý tộc, họ lại càng dài. Thiếu nữ lặp lại hai lần, u Dương Xuân nói: “Ha… Giả Lệ Tư, ngươi tên là Giả Lệ Tư)”

Thiếu nữ gật đầu: “A cáp Giả Lệ Tư (ta tên là Giả Lệ Tư).”

Dù có tốt nghiệp trung học thì cũng không giống, ngày tân hôn chẳng làm được gì mà chỉ có thể luyện tập ngoại ngữ với vợ. Luyện một hồi, bên phòng kế bên chợt truyền tới tiếng bạch bạch, còn có tiếng kêu a a y y, hình như lão huynh ở kế bên cũng đang luyện tập ngoại ngữ đây mà.

Hết cách rồi, quý tộc trong thôn quá ít, chiếm xong rồi thì chỉ có thể chia ra cho mấy người ở chung.

Sắc trời dần tối, u Dương Xuân thấy hơi đói nhưng vẫn không bảo người làm đi nấu

cơm. Hắn lấy một ít chuối tiêu và bách quy ra, đập thêm hai trái dừa, đặt lên bàn rồi gọi thiếu nữ tới.

Giả Lệ Tư ngớ ra đứng yên.

u Dương Xuân đưa bánh quy tới: “Chưa ăn món này bao giờ chứ gì, đây là lương khô hành quân của thiên triều, cất một hai năm vẫn có thể ăn được.”

Những lời này nói bằng tiếng Trung, thổ ngữ của hắn vẫn chưa đủ để nói những lời này.

Giả Lệ Tư tò mò nhận lấy bánh quy, sau đó cũng không dám ngồi lên bàn mà chỉ lui xuống ngồi dưới đất. Mặc dù nàng là cháu gái của đại tế ty nhưng vẫn phải tuân theo luật lệ, lúc ăn cơm thì không được lên bàn.

“Ngồi dưới đất chi vậy?” u Dương Xuân kéo thiếu nữ lên, mạnh mẽ ép nàng ngồi xuống băng ghế.

Giả Lệ Tư hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy, trên mặt viết đầy vẻ sợ hãi, hành động này của nàng đã được tính là tội chết. Hoặc là bị bóp chết, hoặc là bị cắn chết, hoặc là bị coi như nô lệ rồi mang đi để hiến tế.

Lúc này, nhiệt độ chỉ khoảng hơn hai mươi độ, u Dương Xuân đưa tay sờ thử, cánh tay của thiếu nữ có hơi lạnh lẽo, càng ngày càng run dữ hơn giống như đang phát sốt.

u Dương Xuân có chút đau lòng, đi sang ôm chầm lấy thiếu nữ vào lòng mình rồi nhẹ nhàng vỗ về an ủi.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc Giả Lệ Tư cũng dần bình tĩnh lại, hành động của u Dương Xuân khiến nàng yên tâm hơn rất nhiều. Nàng biết mình sẽ không chết, nhưng vẫn vô thức nhìn ra ngoài phòng, sợ bị người khác phát hiện.

u Dương Xuân cười đứng dậy, đi đóng cửa phòng lại.

Chạng vạng, bên trong phòng tối đen, thế mà lại khiến Giả Lệ Tư thấy an toàn. “Ăn đi.” u Dương Xuân chỉ vào bánh quy.

Cổ Lệ Tư khẽ cắn một miếng, cảm giác rất ngon, nàng nhanh chóng ăn hết cả miếng bánh quy, cảm thấy hơi khát nên muốn uống nước.

u Dương Xuân đẩy trái dừa đã đập sẵn ra: “Uống chút nước dừa cho xuôi miệng đi.”

Giả Lệ Tư vô thức lắc đầu, ngay sau đó lại nghĩ, dù sao cũng đã phạm phải tội chết, chi bằng nếm thử nước dừa xem thế nào. Khắp nơi trên đảo đều trồng dừa và chuối tiêu, nhưng phụ nữ không được ăn, từ khi còn nhỏ, Giả Lệ Tư đã nghe nói có phu nhân không nhịn được nên ăn trộm chuối tiêu và đã bị xử tử.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »