Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1266
Chuyện Vân Nam (1)

❊ ❊ ❊

Các đạt quan quyền cao chức trọng và thân sĩ thương giả ở thành Nam Kinh lúc này đều đi khắp nơi để mở rộng quan hệ, muốn cho con cái của mình được vào học trong trường tiểu học hoàng thành.

Trường tiểu học hoàng thành, tất cả dựa vào mối quan hệ.

Chỉ khi học đến trung học hoàng thành, mới tập hợp được những thần đồng từ khắp nơi, mỗi người sẽ dựa vào thực lực để thi, cùng học tập với hoàng tử và hoàng nữ.

...

Lúc Lưu Mãng được phong là Quá Kiều Bá, Vân Nam cuối cùng cũng khai chiến.

Hoàng Yêu dẫn theo một vạn quân Đại Đồng, năm ngàn nông binh, ba vạn người dân, xuất binh từ Ô Tát Phủ (Uy Ninh) của Xuyên Nam tiến thẳng điến Ích Châu (Tuyên Uy) của Vân Nam.

Lưu Tân Vũ, Đinh Gia Thịnh mỗi người thống lĩnh hai sư đoàn, chia ra tấn công phủ Quảng Tây (phía Tây) và phủ Nghiễm Nam.

Bên ngoài thành Dính Ích Châu.

Ngụy Đế Vân Nam nắm Mộc Thiên Ba, dẫn theo hơn ba ngàn tàn binh, đi ra khỏi thành cách đó vài dặm nghênh đón Hoàng Yêu đại giá quang lâm.

Trèo đèo lội suối, trên đường lại nhiều rắn độc kiến đốt, đội quân Hoàng Yêu di chuyển cực kì chậm chạp, suốt cả đường quân y đều hoạt động hết công suất, bận rộn không ngừng.

“Tướng quân, vượt qua khe núi này, sau đó đi hơn mười dặm, phía trước chính là Châu thành rồi.” Một thiếu niên khôi ngô tuấn tú đang nói.

Hoàng Yêu gật đầu: “Tốt lắm.”

Thiếu niên kia tên là Vương Phượng, tổ tiên hắn ta chính là Vương Tự Như, người mà cùng với Tùy Mộc Anh chinh phạt Vân Nam thủa đầu nhà Minh. Vương Tự Như vô cùng dũng cảm, ngày đoạt được ba cửa, đêm cướp tám trại, nhận lệnh mấy đời đều trấn áp ở bến cảng Ngọc Hồ.

Thổ Ty Sa Định Châu tạo phản, mẹ của Mộc Thiên Ba và vợ hắn, vì không kịp chạy trốn mà phải tự sát. Vương thị ở Đông Sơn, liều chết phản kháng, cuối cùng bị Sa Định Châu giết cả nhà, chỉ còn lại thiếu niên Vương Phượng này may mắn trốn thoát.

Trên lịch sử, Vương Phượng cuối cùng cũng đầu hàng Mãn Thanh, bởi vì có công đánh dẹp được Ngô Tam Quế, được Khang Ky phong làm Thổ Ty Đông Sơn, kéo dài mãi đến thời kì Dân Quốc.

Nhưng bây giờ hắn ta lại đầu quân Đại Đồng, còn làm người dẫn đường, lúc nào cũng đi theo bên người Hoàng Yêu.

Thiếu niên hơn mười tuổi, gao gần một mét tám, gương mặt anh dũng sáng sủa, hơn nữa còn tinh thông đao thương cung ngựa, học được binh pháp gia truyền, đặc biệt quen thuộc với địa hình Vân Nam, Hoàng Yêu vừa nhìn thấy hắn ta đã cực kì tán thưởng.

Khoảng cách đến Châu Thành càng ngày càng gần, Hoàng Yêu nói: “Đợi đến khi thu phục được Vân Nam, ngươi đi đến quân trường Nam Kinh học tập. Thuở nhỏ ngươi từng đọc sách, biết tinh toán lại tinh thông võ nghệ và binh phát, ba năm học xong ở quân trường, ít nhất có thể khởi xướng, chỉ cần lập được công nhỏ cũng có thể làm được đội trưởng.”

“Đa tạ tướng quân chỉ điểm.” Vương Phượng nghiến răng nghiến lợi nói: “Vãn bối không có mong nguyện gì khách, chỉ mong có thể chính tay đâm Sa Định Châu, báo thù cho cả nhà Vương thị Đông Sơn ta.”

Hoàng Yêu nhìn sơn thôn phía xa xa đang bị tàn phá: “Trên đường tới đây, dân sinh khó khăn, Mộc Thiên Ba đúng là khiến cho lòng dân sục sôi.”

Vương Phượng cười lạnh châm chọc, nói tiếp: “Mộc tổng phủ hốt hoảng chạy trốn, ngay cả mẫu thân và thê tử cũng không thèm để ý, đương nhiên không có thời gian lấy tiền và của cải của Mộc gia. Gia nghiệp Mộc gia ở Vân Nam, ba trăm năm tích góp tích góp từng tý một, vậy mà tất cả đều bị Sa Định Châu cướp mất. Hắn ta muốn tiếp tục nuôi quân, sẽ không ngừng cướp bóc dân chúng.”

Đại quân đi thêm một đoại, đã có thể nhìn thấy đội quân đang nghênh đón ở phía trước.

Ba ngàn tàn binh bại tướng, tác phong cử chỉ cực kì tệ hại, may mà còn có vũ khí vẫn được trang bị đầy đủ, tinh thần thậm chí còn không bằng đội quân nông binh.

Ngụy Đế Vân Nam và Mộc Thiên Ba ở trên đường, dẫn theo mấy chục viên quan đang quỳ xuống.

Hoàng Yêu nhìn lướt qua, nói: “Hai người này, áp tải đến Nam Kinh chờ xử lý. Còn lại Ngụy quan, đưa theo đoàn quân, có lẽ có chỗ dùng.”

Ngụy Đế Vân Nam và Mộc Thiên Ba cực kì nghe lời, chỉ cầu xin có thể tạm tha cho bọn họ một mạng.

Bọn hắn bây giờ là chó nhà có tang, bị Sa Định Châu đánh cho không ngừng phải trốn chạy. Bọn hăn không có chỗ nào để đi, có thể sống sót đến này hôm nay hoàn toàn là nhờ đội quân Đại Đồng ở Ô Tát Phủ phối hợp tác chiến, khiến cho Sa Định Châu không dám tấn công nữa.

Hoàng Yêu lại quay ra hỏi Vương Phượng: “Những bại tướng này, ngươi nhận ra được mấy người?”

Vương Phượng trả lời: “Hơn phân nửa đều có thể nhận ra được.”

Hoàng Yêu nói: “Tốt lắm. Tạm thời người tới thống lĩnh tàn binh Vân Nam, ta sẽ phái vài người đến hỗ trợ ngươi chấn chỉnh đội quân.”

"Đa tạ tướng quân!" Vương Phượng mừng rỡ.

Đại quân đóng quân ở bên ngoài thành Ích Châu, những quan quân đi theo nhanh chóng tiếp quản những nha môn ở Châu Thành.

Hoàng Yêu cho gọi đám Ngụy quan ở Vân Nam đến, hỏi rõ ràng tinh huống hiện nay.

Ngụy Thủ Phủ Vương Thế Đức nói trước: “Khởi bẩm tướng quân, Sa Định Châu chiếm đoạt Côn Minh, xưng là ‘Tống Phủ’, Kỳ thê Vạn thị tự phong là “Chủ mẫu”. Kẻ chủ mưu chuyện này là Thang Gia Tân, em rể của Vạn Thị, vốn là học trò trong phủ Lâm An. Sa Định Châu có thể tạo phản chiếm được Côn Minh đều là do một tay Thang Gia Tân bày mưu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »