Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1425
Dùng chữ hiếu trói chân người (1)

❊ ❊ ❊

Bọn họ nghĩ đến, trong xã hội trước kia, bậc tốt nghiệp nhỏ nhất là tiểu học, gọi là đồng sinh, cấp trung học trước kia là huyện, tốt nghiệp được gọi là tú tài. Cấp to nhất là phủ và Quốc Tử Giám, tốt nghiệp thì được gọi là cử nhân.

Lựa chọn quan chức và bổ nhiệm cũng giống như trước kia, chẳng qua chỉ là bắt đầu từ bát, cửu phẩm đổ lên,

Lựa chọn quan lại và bổ nhiệm phải là đồng sinh hoặc cử nhân, hơn nữa còn phải thi được công chức mới có thể thăng chức. Quan thần, sai dịch, không phân biệt cao thấp, đều có thể thăng tiến về phía trước, thậm chí còn có thể làm quan phẩm.

Nhìn thì có vẻ như không có thay đổi gì lớn, nhưng thật ra lại cực kì quan trọng.

Cấp bậc chính thức của tiến sĩ bị suy giảm có thể khiến cho những cấp quan khác cơ hội và năng lực hơn. Thêm nữa quan lại cũng yêu cầu các cuộc thi, điều này đánh vỡ sự khống chế của các tiểu thương thế gia ở địa phương, để cho chính phủ thi hành các biện pháp chính trị càng thuận buồm xuôi gió, cũng tăng cao sự khống chế của triều đình đối với địa phương.

Cái giá phải trả là chi phí tổn thất cực kì cao.

Thời nhà Minh có rất nhiều quan lại, quan phủ không được phát tiền lương, bọn họ dựa vào tiền ăn hối lộ trái pháp luật mà sống. Mà nay tất cả đều yêu cầu chính phủ trả tiền lương, tương đương với việc thêm vô số tiền lương công chức phải được chi ra.

Hơn nữa mỗi một huyện đều có nhiều xã nhỏ, cơ sở giáo dục phải rất lớn, một vài huyện nghèo không ngừng khóc than với cấp trên.

Lý Bang Hoa nói: “Thuế ở những huyện cấp một nên dành lại 10% cho những chính quyền địa phương, đặc biệt là các huyện nghèo làm ăn không phát đạt, miền núi, thôn nhỏ. Có những cán bộ huyện, thị trấn đã xuất hiện nợ đọng. Có địa phương đã khất nợ nhiều năm, hàng năm chỉ được phát cố định khoảng ba đến năm tháng lương bổng, trong tình huống này,

Vẫn phải yêu cầu báo cáo trong sạch của bộ máy chính trị, quan phủ ở các cấp địa phương đều phải báo cáo lên cấp trên.”

Triệu Hãn cũng nhìn mấy bản báo báo của tuần tra viên trong bộ máy chính trị, đồng ý nói: “Vậy giữ lại thêm 10% thuế cho địa phương.”

Triệu Hãn lại lấy ra một mật thư đóng kín, là mật thám ở Liêu Đông đưa tới, lách qua triều đình, trực tiếp đưa tới tay Hoàng Đế: “Đa Nhĩ và Đại Thiện chết rồi.”

Bàng Xuân Lai chợt mở mắt: “Nội chiến?”

Triệu Hãn cười nói: “Mùa đông năm ngoái, Đại Thiện với Đa Nhĩ Cổn lần lượt bị bệnh chết, triều chính lúc đó là lúc Thanh Thái hậu và Đại Thiện tranh đấu kịch liệt nhất, lúc này hai người lại đột nhiên bệnh chết, điều này khiến cho Mãn Đạt Hải kinh hãi đã xem, đưa binh chạy ra sông Hồn chia đất tự lập. Dĩ nhiên, Mãn Đạt Hải không có công khai tạo phản, chỉ là không chịu nghe lệnh điều động của triều đình Ngụy Thanh.”

Địa bàn thực sự của Mãn Thanh đã rất nhỏ, bây giờ còn chia làm hai, quả thực là “châu chấu sau thu”.

Bàng Xuân Lai: “Bệ hạ, có thể dụng binh ở Đông Bắc.”

Triệu Hãn nói: “Để cho các bộ ở Liêu Ninh chuẩn bị, vừa qua mùa mưa, lập tức xuất binh.”

Bây giờ đã là tháng ba, lênh truyền đến Liêu Ninh cần thời gian, vận chuyển quân lương đến Liêu Ninh cũng cần thời gian, dùng thời gian nửa năm để chuẩn bị xuất chinh là vừa vặn.

Bàng Xuân Lai lại nói: “Lúc Thái tử bị tiêu diệt, xin Bệ Hạ cho phép thần nghỉ hưu.”

Triệu Hãn suy nghĩ, gật gật đầu nói: “Đến lúc đó, ta sẽ phái người đưa thầy hồi hương.”

Bàng Xuân Lai hai năm nay sức khỏe không tốt, thật sự muốn quay về Liêu Đông an hưởng tuổi già. Tuy nhiên Liêu Đông lạnh khủng khiếp, đó không phải là nơi lý tưởng để an dưỡng tuổi già, nhưng hắn đã xa quê nhiều năm, nằm mơ cũng muốn lá rụng về cội.

Lý Bang Hoa cũng nói theo: “Bệ hạ, thần tuổi già sức yếu, sau khi chiến trận cũng thỉnh cầu cáo lão hồi hương.”

“Lý tiên sinh gừng càng già càng cay, xin đừng ngại vất vả.” Ý của Triệu Hãn là muốn giữ người lại.

“Đa tạ bệ hạ coi trọng.” Lý Tam Hoa dự định sẽ ba lần thỉnh cầu, ba lần từ chối.

Thứ nhất là hắn quả thật đã lớn tuổi, năm nay đã 76 tuổi. Thứ hai là hắn biết tâm tư của hoàng đế, giữ Bàng Xuân Lai lại, là để chế ngự và kiểm tra quan quyền ở Giang Tây. Bàng Xuân Hoa vừa đi, tốt nhất hắn cũng Lý Bang Hoa cũng nên đi theo.

Tiệc Quỳnh Lâm vừa mới kết thúc được mấy ngày, cuộc thi ngày đông đã bắt đầu. Giữa hai ba giáp, 197 tiến sĩ chọn ra 15 người, tới trước Nội Các để làm quen với các tình huống trước, sau đó sẽ thi đấu giữa những người trong phòng sách, cũng chính là những nhân viên văn thư bình thường trong Nội Các.

Sau này những người trong phòng sách sẽ toàn là trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa hoặc thứ cát sĩ. Điều này sẽ khiến bọn họ quen với việc phục vụ cho quốc gia, sau đó sẽ đưa về những địa phương để làm quan viên, phó huyện, rồi lại từng bước từng bước thăng chức trở về triều đình trung ương.

Điều này so với triều nhà Minh thì có sự khác biệt cực kì to lớn. Những tiến sĩ cấp cao này ở triều nhà Minh thì trực tiếp bị vứt vào trong viện Hàn Lâm. Một giáp ba tên, vừa là biên sách, đọc sử, phụ tá trong Nội Các, hoặc là hỗ trợ phòng chính vụ, dạy học cho Hoàng Đế, Thái Tử kinh thư các loại, sau đó chờ thăng quan tiến chức, lấy chiêm thư làm bàn đạp, thăng chức lên thành Thị Lang, Thượng Thư, Các Thần… Mà thứ cát sĩ ở thời Đại Minh giỏi nhất là quan Khoa Đạo, sau đó là sáu bộ ở Hàn Lâm viện. Người lợi hại nhất cũng mới chỉ được đưa ra ngoài làm Tri châu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »