Trẫm

Lượt đọc: 17218 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 346
Cố gắng của Sùng Trinh (2)

❊ ❊ ❊

Trong này ghi lại về Triệu Hãn nhiều nhất, đồng thời nhận định tú tài Cát Thủy vì triều đình hủy bỏ các quyền ưu tiên với tú tài không sống được nên mới khởi nghĩa. Còn nói Triệu Hãn giản dị liêm khiết, sau khi thê tử mang theo, cộng cả vú nuôi cũng chỉ mời có bảy người hầu. Triệu Hãn chia ruộng đất cho tiểu dân, còn mình chỉ giữ lại một trăm mẫu hơn nữa, hàng năm đều giao nộp thuế má đầy đủ làm gương.

Triệu Hãn còn không mặt vải tơ, chỉ mặc quần áo vải bông bình thường.

Triệu Hãn còn đối xử tử tế với quan lại, bổng lộc của trưởng trấn tương đương với bổng lộc của Tri huyện Đại Minh.

Đồng thời thanh trừng tham nhũng, tham ô hơn hai mươi lượng phải sung quân đi làm thợ mỏ, quan lại dưới sự quản lý của Triệu Hãn cũng không dám ăn hối lộ trái pháp luật.

Chỉ là, Triệu Hãn khắt khe thân sĩ, mạnh mẽ chia ruộng đất của thân sĩ, cử nhân theo tặc đều làm từ văn lại đi lên.

Triệu Hãn còn khởi công xây dựng thủy lợi, tổ chức nông dân khai khẩn đất hoang, toàn bộ địa bàn của Triệu tặc ở Giang Tây, lương thực mấy năm đều được mùa. Nông dân trong địa bàn chỉ biết có Triệu tặc, không biết Hoàng đế Đại Minh.

Ngoài ra, Triệu Hãn còn ưu đãi thương nhân, hủy bỏ sưu cao thuế nặng. Bất luận là mở cửa hàng, hay là xây dựng nhà xưởng, hay là khách thương đi qua đều có tâm hướng về phản tặc, Trần Vu Đỉnh thỉnh cầu hủy bỏ sao quan tư nhân Nam Xương.

Nội dung này, Sùng Trinh đọc đến ngực đổ mồ hôi, hoàn toàn tắt hẳn tâm tư chiêu hàng Triệu tặc.

Đồng thời, Sùng Trinh lại có chút hối hận, không nên hủy bỏ chính sách ưu đãi đối với tú tài, như thế lại bức ra một phản tặc không tầm thường.

Thậm chí Sùng Trinh còn suy nghĩ, nếu Triệu tặc sớm ngày thi đỗ tiến sĩ, nói không chừng Đại Minh lại có thêm một đại thần có năng lực.

Sùng Trình ngồi ngự liễn rời khỏi điện Văn Hoa, tất cả trong đầu đều là tiến cử hiền tài. Hai năm nay, bởi vì lại trị bại hoại, chúng thần thảo luận việc khôi phục chế độ tiến cử những năm đầu Hồng Vũ.

Dường như, chỉ cần tiến cử hiền tài làm quan thì có thể xoay chuyển cục diện bại hoại bây giờ.

Trong lịch sử, quả thật là đã khôi phục, hơn nữa làm cũng không tệ lắm.

Một lượng lớn cử nhân có hiền danh, cho ra một lượng lớn quan viên lục thất phẩm, bởi vì tiến cử mà được đề bạt bổ nhiệm.

Ôn Thể Nhân vốn là người ủng hộ chế độ tiến cử, hắn muốn mượn cơ hội này đề bạt vây cánh của mình. Nhưng mà được một nửa thì Ôn Thể Nhân lại thỉnh cầu hủy bỏ chế độ tiến cử, bởi vì tiến cử rất nhiều người đảng Đông Lâm…

Lúc này, Sùng Trinh lại tự hỏi, có nên khôi phục chế độ tiến cử hay không.

Nhân tài giống như Lư Lăng Triệu Ngôn, hoàn toàn có tiến cử làm quan, có thể khiến cho lại trị trở nên tốt hơn cũng có thể tránh cho hiền tài tạo phản.

Sùng Trình là thật sự muốn chấn hưng quốc gia, hoặc là giống như người sắp chết đuối hy vọng bắt lấy được một cọng cỏ để được cứu.

Hôm nay, Sùng Trinh lại triệu đại thần nghị sự, trải qua hơn nửa thàng thảo luận, cuối cùng vào tháng hai năm Sùng Trinh thứ chín đã ban bố hai chính sách.

Thứ nhất, tiến cử hiền tài. Mục tiêu là từ ngũ phẩm trở xuống, quan viên có thành tích lớn hoặc là cử nhân được nhiều người biết đến, hiền danh lan xa.

Thứ hai, tiến cử tông tài, lựa chọn những người có năng lực trong tông thất làm quan.

Chế độ tiến cử xây dựng rất nhiều cử, để tránh việc địa phương tiến cử lung tung. Dù sao thì ai tiến cử người đó chịu trách nhiệm, người bị tiến cử xảy ra vấn đề thì người tiến cử phải gánh nồi.

Đặc biệt là tiến cử tông tài, một tông thất làm quan, phải có năm tông thất đảm bảo, Thân vương phái Trưởng sử đi điều tra, do Thân vương kiểm tra đồng thời gặp mặt. Xảy ra vấn đề, Thân vương gặp xui xẻo, năm tông thất bảo lãnh cũng phải chịu xui xẻo cùng.

Võ tiến sĩ Trần Khải Tân nhân cơ hội trình tấu, làm rõ những tệ nạn trong quá trình khoa cử.

Quan viên Lễ bộ cũng dâng tấu, thỉnh cầu cải cách thi hương, thi hội, gia tăng binh thư, số học và các mục khác, đồng thời bổ sung thêm nội dung kỵ xạ sau khi yết bảng.

Thế mà Sùng Trinh lại có thể đồng ý, hắn thật sự đang cố gắng.

Nhưng mà có tác dụng gì chứ, bởi vì binh thư và toán học chỉ có trong kỳ thi thứ hai và thứ ba của khoa cử, công văn, hình đoạn, sách luận thuộc loại môn khoa học tự nhiên. Mà trọng điểm của khoa cử là thi văn, lấy văn cổ làm chủ, khoa học tự nhiên nhiều lắm cũng chỉ có thể thêm vào để phân hạng.

Về phần kỵ xạ, thêm vào sau khi đã thi xong yết bảng, cho dù kỵ xạ võ nghệ có cao hơn cũng chỉ dùng dể xét trọng dụng sau khi nhận chức quan.

Bất luận thế nào, cũng coi như là một loại tiến bộ đi.

Ít nhất, tiến sĩ tinh thông binh pháp võ nghệ, có thể có được đề bạt nhanh hơn, không giống như trước đây chỉ nhìn văn chương Khổng Mạnh.

Tiếp đó, Sùng Trinh lại ban bố thánh chỉ, chiêu cáo thiên hạ.

Nội dung đại khái là thừa nhận phản tặc các nơi nổi lên đều là bị tham quan ô lại bức phản. Chỉ cần thành tâm ăn năn, sẽ được đặc xá. Sau khi đầu hàng thì về quê trồng trọt, quan phủ địa phương khồn được kỳ thị, những người này được gọi là “dân chạy nạn được cứu về”, không được gọi là “phản tặc chiêu an”. Nếu tỏng “dân chạy nạn được cứu về” có người xuất chúng, Tổng đốc và Tổng lý có thể trọng dụng người này làm quan.

Rốt cuộc Sùng Trinh cũng thỏa hiệp.

Loại phản tặc lớn như Lý Tự Thành, Trương Hiến Trung, Triệu Hãn chỉ cần thật sự ăn năn, cũng có thể làm quan trong triều đình.

Nhưng những phản tặc nào sẽ tin đây?

Ngày năm tháng giêng năm Sùng Trinh thứ chín.

Có người nói rằng, trên phủ Cát An có mây tím bao phủ, ở phương bắc xuất hiện rồng đen, mây ngũ sắc đi theo. Ban đêm, nhìn thấy ánh sáng mà đỏ từ phủ Tổng binh lao ra, tiếng hổ gầm rồng ngâm không ngừng vàn lên bên tai, hàng liễu rủ bên bờ sông đều trổ ra nhánh mới…

Được rồi, cũng không nói nhiều, Phí Như Lan thuận lợi sinh hạ đứa con đầu tiên.

Hai phủ mười ba huyện, quân dân vô cùng vui mừng. Bọn họ rất vui, chủ quân có người thừa kế, đại nghiệp tạo phản càng được củng cố thêm.

Đương nhiên, cũng có vô số thân sĩ nguyền rủa, chờ mong con của Triệu Hãn chết.

Nhưng dường như ông trời cũng đều đang chúc mừng, mùa xuân năm nay mưa thuận gió hòa, đã sớm có hai trận mùa xuân, không có hạn màu xuân giống như mấy năm trước.

Tết Nguyên Tiêu vừa qua, đột nhiên bầu trời sáng sủa, Triệu Hãn ôm con đi dạo một vòng hoa viên.

Thị vệ đi vào thông báo: “Tổng trấn, Tống Ti Công cầu kiến.”

“Mau mời!” Triệu Hãn trả đứa nhỏ lại cho bà vú.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »