Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1584
Đi sứ phương Tây (2)

❊ ❊ ❊

Đoàn thuyền đi tới vùng biển tỉnh Quảng Nam, nhận tiếp tế tại bến cảng Thanh Hoá.

Bên trái là Bố Chính sứ Trương Gia Ngọc, bên phải là Bố Chính Sứ Tôn Truyền Đình, quan Đại Pháp Trương Hoàng Ngôn, Giáo Hóa sử Sử Khả Pháp.

Bốn người này phụ trách cai trị tỉnh Quảng Nam, cộng thêm hai sư đoàn của quân Đại Đồng. Hơn nữa quân số của hai sư đoàn này, có ba mươi phần trăm lính đến từ Lang binh ở Quảng Tây. Đội hình hùng tráng như thế, đám địa chủ dân tộc Việt còn có thể làm loạn lên, đó mới thật sự là kì lạ.

Thanh Hoá và Nghệ An là hai nơi có nhiều người nổi loạn nhất.

Tôn Truyền Đình đích thân dời đến Thanh Hoá trấn giữ, để Trương Hoàng Ngôn phụ trách tịch thu tài sản ở Thanh Hoá, Sử Khả Pháp phụ trách tịch thu tài sản ở Nghệ An. Những người bị tịch thu tài sản đều là những đại địa chủ bị xúi giục nổi loạn, thậm chí những đại địa chủ không tham gia (ở mặt ngoài) cuộc phản loạn cũng bị vạ lây.

Còn những kẻ cầm đầu cuộc nổi loạn, bất kể bọn họ có bị xúi giục hay không, chém hết rồi tính tiếp.

Cách làm này trông có vẻ máu me, nhưng thật ra rất nhẹ nhàng, Đại An đã tách khỏi Trung Quốc mấy trăm năm, không dùng thủ đoạn cứng rắn rất dễ để lại mầm tai hoạ.

Bảy ngày sau, đoàn tàu đến cảng lớn.

Bất luận là Tân Gia Ba, hay là Mã Lục Giáp, cũng không phải địa điểm thích hợp để tiếp tế, bởi vì lương thực ở hai nơi này đều không đủ. Chỉ có ở Cự Cảng, dân cư đông đúc, nông nghiệp phát triển, mới có thể cung cấp đầy đủ lương thực.

Thống đốc Cự Cảng đã nhậm chức.

Ngay cả đợt di dân đầu tiên, khoảng một ngàn hai trăm người, đã đến chia ruộng và cư trú tại Cự Cảng từ các vùng duyên hải ở Phúc Kiến và Quảng Đông.

Sau khi cung cấp lương thực và nước uống, đoàn thuyền vượt qua eo biển Mã Lục Giáp đến Cát Đại Cảng ở A Lạp Can (thuộc địa Miến Điện).

Bến cảng này, trên danh nghĩa thì thuộc về nước A Lạp Can, nhưng đã cho người Bồ Đào Nha thuê từ lâu.

Tuy người Bồ Đào Nha xây dựng các tòa thành trên thuộc địa, nhưng không thể tiến hành cai trị hiệu quả, đành phải hợp tác với cướp biển ở đây.

Cát Đại Cảng là hang ổ cướp biển lớn nhất vịnh Mạnh Gia Lạp!

Người Bồ Đào Nha thường xuyên hợp tác với bọn cướp biển, cướp bóc những đoàn tàu có yếu thế hơn, đồng thời những hàng hóa bị cướp sẽ do người Bồ Đào Nha phụ trách xử lý.

Trong đoàn thuyền đi sứ Trung Quốc có bốn chiếc thuyền mới. Được đóng từ trăm năm khúc gỗ cây sồi, trang bị những khẩu đại bác tiên tiến nhất, kết hợp kỹ thuật đóng thuyền tiên tiến nhất của phương Đông và phương Tây, trọng tải lớn nhất của một chiếc là chín trăm tấm.

Những tên thực dân Bồ Đào Nha xảo quyệt và bọn cướp biển A Lạp Can hung tàn, lập tức trở nên nhiệt tình hiếu khách sau khi quan sát bọn họ từ xa.

Cần nước ngọt có nước ngọt, cần lương thực có lương thực, chỉ cần cho bạc thì bọn chúng lập tức đưa cho ngươi.

Hơn thế, người Bồ Đào Nha còn cung cấp dịch vụ đặc biệt. Đoàn thể binh sĩ đến kỹ viện, có thể được giảm hai mươi phần trăm chi phí mua dâm, nếu số lượng kỹ nữ không đủ, có thể lập tức đến nông thôn cướp đoạt.

Các học giả Khâm Thiên viện có nhiệm vụ ghi chép tình hình địa lý và thủy văn ở đây khi thuyền cập bến.

Các học giả Hàn Lâm viện thì lên bờ đi dạo trong nội thành, dẫn theo người phiên dịch đi đánh giá phong tục tập quán và con người.

Các sĩ quan thì quan sát tòa thành của nơi này và lên kế hoạch tốt nhất để tấn công tòa thành.

Bên cạnh đó còn có quan lại của Bộ Thương, thăm dò tình hình giá cả ở cảng và đặc sản ở nơi này.

Đây là những việc mà bọn họ phải làm suốt chặng đường, chứ không đơn giản chỉ là ngoại giao.

Học giả lớn tuổi lại có địa vị của hai viện căn bản không muốn bôn ba ngoài khơi, nên toàn bộ đều là nghiên cứu sinh của đại học Kim Lăng.

Phan Úy mười tám tuổi, lên bờ đi dạo khoảng ba ngày, chờ tiếp tế lương thực xong mới trở lại khoang thuyền, nhấc bút ghi chép: "Cát Đại Cảng, lãnh thổ của nước A Lạp Can, A Lạp Can lại là thuộc địa của nước Đông Dụ. Cảng này có tòa thành của người Bồ Đào Nha, trong cảng có nhiều hải tặc chiếm cứ. Dân cư trong thành gồm, người Bồ Đào Nha, người A Lạp Can, người Ba Tư (Ả Rập), người Mạch Gia Lạp, phần đông là người Ấn Độ... Trong thành bẩn thỉu và lộn xộn, nhiều tửu quán, nhiều kỹ viện... Dọc đường có nhiều người say rượu và kỹ nữ. Cần đề phòng trộm cắp, thông dịch của tôi đã bất cẩn bị trộm mất túi tiền... Hỡi ôi, bến cảng này là một nơi không có nền văn minh tri thức, toàn trộm cắp và kỹ nữ!"

Lộc Thiên Hương mang theo nữ quan và thị vệ, hào hứng chạy vào trong thành, chỉ liếc nhìn vài cái rồi quay lại thuyền.

Trạm dừng tiếp theo, là Phổ Lợi Tạp Đặc —— một bến cảng thuộc địa của Hà Lan, nằm ở cửa sông Bổn Nội Nhĩ của Ấn Độ.

Nơi đây không phải lãnh thổ của đế quốc Mạc Ngọa Nhĩ, mà thuộc về một quốc gia nhỏ tên là Kim Cát, trong nước lại có các bang lớn nhỏ. Phía bắc nước Kim Cát là nước Qua Nhĩ Khổng Đạt, phía nam là nước Thản Tiêu Nhĩ.

Lúc này, thay vì rời đi sau khi nhận tiếp tế, đoàn thuyền xuôi theo con sông đi đến thủ đô tiến hành ngoại giao.

Lộc Thiên Hương xuất phát cùng với nữ quan, đi cùng còn có toàn bộ quan văn, cùng với một ngàn cận vệ của Hoàng đế, và một ngàn lính hải quân.

Dọc theo hai bên bờ sông, khắp nơi đều là đồng ruộng, xem ra nông nghiệp rất phát triển.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »