Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1302
Đánh nhau theo nhóm (3)

❊ ❊ ❊

Kiều Vụ Hoa, chính là tên của người mà hắn thích.

Triệu Khuông Hoàn hai má đỏ bừng, chuyện hắn yêu thầm lại bị bạn cùng phòng nhìn ra.

Tâm tư của thái tử gia rất thú vị, hắn yêu thầm mà không nói, không phải vì lý do hắn tự ti. Ngược lại, vì hắn kiêu hãnh và cao ngạo, xem thường việc chủ động theo đuổi người khác phái. Hắn muốn thông qua việc có được thành tích học tập tốt, cùng các kỹ năng như thư pháp, hội họa và võ thuật để từ từ thu hút sự chú ý của người hắn thích, sau đó khiến đối phương ngưỡng mộ mình, thậm chí chủ động đến tìm mình để nói chuyện, đến khi ấy hắn có thể chấp nhận mối tình này.

Bốn chữ, tự luyến, cặn bã!

“Hãy xem pháo đại tướng quân thần uy của ta này!” Chương Phưởng làm một quả cầu tuyết lớn, nhắm chuẩn vào đầu của Lô Dĩ Thành mà ném đi.

Tên này thành tích học tập không tốt, nhưng việc ném đồ lại rất chuẩn xác, chuẩn đến mức ném trúng vào sau đầu của Lô Dĩ Thành.

Lô Dĩ Thành như bị tai bay vạ gió, quay đầu lại hỏi: “Là ai ném?”

Chương Phưởng cười nói: “Xin lỗi, xin lỗi!”

Không đánh người đang cười, Lô Dĩ Thành buồn buồn nói: “Cẩn thận một chút.”

“Biết rồi.”

Chương Phưởng cúi người xuống tiếp tục nắn quả cầu tuyết, cố gắng ném mạnh đi, lại lần nữa ném trúng.

Lô Dĩ Thành không phải kẻ ngốc, một lần là chuyện ngoài ý muốn chứ hai lần sẽ là cố ý. Hắn bước đến trước mặt Chương Phưởng hỏi: “Ta có thù oán gì với ngươi?”

Chương Phưởng vẻ mặt vô tội: “Không có.”

Lô Dĩ Thành hỏi lại: “Tại sao ngươi lại ném cầu tuyết vào ta?”

Chương Phưởng kiên nhẫn giải thích: “Bạn học, ta thật sự không cố ý.”

Lô Dĩ Thành sắc mặt khó coi: “Không phải cố ý sao, liên tiếp hai lần ném trúng vào đầu ta?”

“Đây chỉ là sự trùng hợp.” Chương Phưởng cười nói.

Không cười thì không sao, cười lên lại dễ bị ăn đòn hơn, rõ ràng là hắn đang khiêu khích. Đều là tiểu hài tử, Lô Dĩ Thành không thể nào nhịn được nữa, hắn tức giận đẩy Chương Phưởng một cái.

Chương Phưởng thuận thế ngã xuống hô hét to lên: “Học sinh lớp hai đánh học sinh lớp một của chúng ta này.”

Chương Phưởng ngày thường có mối quan hệ cực tốt với mọi người, lập tức lôi kéo các bạn học cùng lớp tụ tập lại, một đám người vây lấy Lô Dĩ Thành yêu cầu giải thích.

Lô Dĩ Thành hết đường chối cãi, mặt đỏ bừng tức giận.

Trương Đình Huấn học cùng lớp với Lô Dĩ Thành, vốn dĩ muốn đứng ra bênh vực Lô Dĩ Thành, nhưng lại nghĩ đến việc mình là bạn cùng phòng của Triệu Khuông Hoàn nên chỉ đành đến hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?”

Lô Dĩ Thành nói: “Hắn ném tuyết vào ta hai lần liên tiếp.”

Chương Phưởng nói: “Chỉ là trùng hợp thôi.”

“Nói bậy!” Lô Dĩ Thành tức giận.

Triệu Khuông Hoàn có chút không biết phải làm sao, một mặt cảm thấy hành động của Chương Phưởng có chút không thật thà, mặt khác lại cảm thấy hành động của Chương Phưởng giúp hắn cảm thấy như được trút giận.

Đối mặt với nụ cười đùa cợt của Chương Phưởng, cộng thêm những lời tố cáo của các học sinh khác, Lô Dĩ Thành không chịu nổi nữa, một tay đẩy ngã Chương Phưởng vừa mới đứng dậy. Lần này là thật sự bị đẩy ngã, hắn dùng sức rất nhiều.

Động thái này trở thành ngòi nổ, đầu tiên là Chương Phưởng đứng dậy vật lộn với Lô Dĩ Thành, tiếp đến là đánh hội đồng giữa học sinh lớp một và lớp hai.

Đều là con nhà quyền quý, ai sợ ai?

Đương nhiên, không ai dám đánh thái tử.

Vì không có ai đánh thái tử nên thị vệ phụ trách bảo vệ sự an toàn chỉ đứng đó, muốn nhắc nhở thái tử giữ khoảng cách để tránh bị thương.

Nhưng thái tử gia của chúng ta cũng đang trở nên kích động, đánh hội đồng thật thú vị.

Thường ngày luyện tập đánh trận, khi tàn sát lẫn nhau các bạn học sinh luôn kiềm giữ sức lực, thái tử điện hạ trong toàn trường tiểu học này không có địch thủ.

Thế nhưng bây giờ lại là đánh nhau thật, thái tử điện hạ nóng lòng muốn thử — điều này không còn liên quan gì đến chuyện ghen tuông nữa rồi, đơn giản là thái tử điện hạ đang muốn đánh nhau.

Chợt có người bị đẩy ra trúng ngực Triệu Khuông Hoàn.

Triệu Khuông Hoàn tìm thấy cơ hội ra tay, đấm một đấm tới. Người kia cũng đấm một đấm, cũng không nhìn rõ là ai, liền dùng thiên mã lưu tinh vương bát quyền, hai nắm đấm điên cuồng vung về phía thái tử.

Thái tử gia võ nghệ uyên sâu nhưng lạ bị một trận vương bát quyền đấm cho choáng váng, khóe mắt bị đấm cho thâm tím.

“Dừng tay, mau dừng tay, thái tử bị thương rồi!”

Thị vệ bị dọa cho hồn bay phách lạc, cuối cùng cũng ra tay ngăn học sinh đánh nhau.

. . .

Phí Như Lan đích thân cầm khăn ấm, ôm con vào lòng, đắp tan máu bầm ở khóe mắt, không ngừng hỏi: “Còn đau ở đâu không? Mắt có thấy rõ không?”

“Nương, hết đau rồi ạ.” Mặc dù Triệu Khuông Hoàn bị đánh nhưng lại rất vui, cuối cùng hắn ta cũng bị đánh thật, lần này không ai nhường hắn ta nữa.

Lâu thị đứng bên cạnh, lo lắng nhìn cháu ngoại, liệu có bị đánh mạnh quá không?

Triệu Hãn buồn cười nói: “Con trai có đứa nào không đánh nhau đâu? Chỉ bầm chút thôi mà, bác sĩ đã nói không có gì phải lo, mẹ đừng chăm quá làm thằng bé yếu đuôi.”

Phí Như Lan lại nói: “Bầm tím có tụ máu, lần này bị nặng rồi.”

Triệu Hãn không nói được gì.

Nữ quan tiến lên hỏi han ghi chép, nghiêm túc với chuyện này, mấy chục người ghi chép lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »