Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 997
Bức tranh giang sơn (2)

❊ ❊ ❊

Phí Như Mai ăn đậu phộng bơ thở dài: “Ai, nếu như A Phương cũng ở Nam Kinh, hôm nay cùng nhau đi chơi thì tốt rồi.”

Triệu Trịnh Phương cùng với trượng phu Trịnh Sâm đi Hồ Bắc, đường đường quốc tính gia Trịnh Thành Công, vẫn là dựa theo ý nguyện của phụ thân, quy củ xuất sĩ làm quan văn.

Những trưởng bối của Trịnh gia, giống như là căm thù đến tận xương tủy đối với biển. Bọn họ từng người đều là hải tặc, lại không muốn con cháu mình dính dáng đến biển, toàn bộ con cháu Trịnh thị đều đi theo con đường quan văn. Thật sự không được, đi lục quân tham gia quân ngũ cũng được, dù sao tuyệt đối không thể làm hải quân.

Hiện nay, Trịnh Sâm đã làm Tri huyện Tiềm Giang.

Hai tháng trước Triệu Trinh Phương gửi thư nói, đầu mùa xuân nàng mang thai, xin ca ca ngự ban thưởng một cái tên.

“Mặt cỏ này rất mềm, rất muồn nằm xuống ngủ.” Phí Như Mai vuốt cỏ xanh nói.

“Vậy thì nằm xuống thôi.” Bàn Thất Muội lại có thể thật sự nằm lên mặt cỏ, nhếch chân lên bắt chéo nhìn bầu trời, hoàn toàn không để ý hình tượng của bản thân.

Phí Như Mai nhìn trái nhìn phải, cũng cười nằm cuống, nằm sát cạnh Bàn Thất Muội: “Tinh không vạn lý, mặt trời cũng không nắng lắm, chọn ngày hôm nay ra ngoài là đúng rồi. Ai da, phơi nắng ở đây, gió thổi nhè nhẹ, sợ rằng cứ nằm nằm là muốn ngủ.”

Triệu Hãn cưỡi tuấn mã một đường chạy nhanh về hướng bắc, ngày thường chính vụ quấn thân, khó khăn lắm mới được thả lỏng tâm tình.

Con ngựa Marwari sinh ra ở đảo Tể Châu này, được Triệu Hãn đặt tên là “Truy Điện”, tương truyền là tên của ngự mã của Tần Thủy Hoàng.

Ghìm ngựa đứng trên đồi núi, Triệu Hãn lấy thiên lý kính ra, vừa lúc có thể nhìn được cảnh sắc hồ Huyền Vũ.

Du thuyền và thuyền đánh cá phân tán ở trên hồ, dân cư và cửa hàng xếp thành hàng ở bên hồ. Ở bên ngoài xa, là những cánh đồng cải dầu sau khi thu hoạch, cùng với luống rau to nhỏ, rau dưa trồng ở đây đều là để cung cấp cho bách tính trong thành.

Gần giữa trưa, không ít nhà dân dâng lên khói bếp, bị gió hồ thổi lượn lờ phiêu tán.

Quay thiên lý kính đến đường phố ở gần bên hồ, mấy người nông dân trồng rau từ trong thành trở về. Bọn họ gánh theo gánh rau đã bán hết, một đường nói chuyện phiếm vui đùa, thỉnh thoảng chỉ trò về phía thuyền hoa ở trên hồ.

Có nông dân trồng rau đi về bên phía Hiếu Lăng, chân núi có rất nhiều hầm rượu mới đào, một bên sườn khác ở Tiền Hồ dùng nước hồ để nấu rượu.

Người nông dân trồng rau này dừng bước trước một lán rượu, đi qua đi lại, đi tới đi lui, cuối cùng vẫn là lấy ra ống trúc, bỏ mấy đồng tiền mua một hũ rượu kém mới nấu.

Một đứa trẻ sôi nổi, chạy đến trước cửa hàng bên hồ, có thể là bà chủ của một gia đình nào đó, khi sào rau phát hiện hết tương dầu rồi. Đứa trẻ giơ bình tương dầu lên, bà chủ cửa hàng hỏi vài câu, rồi dùng gáo trúc múc dầu. Làm được một nửa, lại quay đầu nói chuyện với bên trong cửa hàng, hình như là đang cãi nhau với trượng phu của mình.

Lại có một vài đứa trẻ chừng mười tuổi, lưng đeo cặp sách cùng nhau đi đến, bên hồ Huyền Vũ có một trường tiểu học, bọn họ đều là học sinh tan học về nhà.

Kế hoạch hủy bỏ cơm trưa miễn phí được thực hiện trước, mấy tỉnh phía nam, cơm trưa miễn phí chỉ được giữ lại ở vùng núi khó khăn.

Đa số học sinh đang cười vui đùa giỡn, đuổi nhau chạy như điên.

Cũng có người thích học tập, trên đường tan học về nhà, còn ôm sách vở ngâm nga ở bên đường.

Bỗng nhiên, bất luận là học sinh đang cười vui đùa giỡn, hay là đang đọc sách, đều tránh sang một bên, rất nhiều đứa trẻ còn che miệng che mũi.

Thế mà lại là một người nông dân vào thành thu phân, đẩy xe phân đi đến, trên mặt mang theo nụ cười vui dường, trong tươi cười đó có kỳ vọng với một mùa bội thu.

Dần dần, thuyền đánh cá ở trong hồ cũng dâng lên khói bếp.

Bọn họ làm một cái lò nhỏ ở trên thuyền đánh cá, nấu một chút thức ăn đơn giản, phần lớn thời gian đều là cố gắng ăn mỳ. Nếu như có nấu chút cơm, trước khi cơm chín, còn có thời gian gian vung hai tấm lưới.

Gió thổi lên mặt hồ làm gợn sóng, ánh mặt trời chiếu xuống rạng rỡ. Lưỡi cá được vung ra rất tròn, một lưới đi xuống, nhất thời ánh sóng bị đánh vỡ thành mặt hồ đầy sao.

“Bệ hạ, các nương nương gọi ăn cơm.” Đội trưởng thân vệ Chu Từ Đống nhắc nhở.

Triệu Hãn chỉ về phía xa, quay đầu cười nói: “Cái này so với săn bắn thú vị hơn nhiều, nhìn trăm lần cũng không thấy mệt nỏi, tiếc là không có Trương Trạch Đoan.”

Chu Từ Đống xuất thân là tôn thất Đại Minh, đương nhiên nghe hiểu, hỏi: “Bệ hạ, có cần tìm họa sĩ đến không?”

“Làm gì có chuyện tự mình tìm họa sĩ? Thiên hạ yên ổn giàu có đông đúc, tự sẽ có họa sĩ xuất hiện,” Triệu Hãn quay đầu ngựa, vung roi hô quát, “Giá!”

Chu Từ Đống gãi gãi đầu, cũng không nhịn được nhìn về phía chân núi mấy lần.

Mọi người ngồi ở bờ đông Tiền Hồ, ngoại trừ điểm tâm, còn chuẩn bị cơm và thức ăn, chỉ còn đợi Triệu Hãn đi đến là có thể ăn cơm.

Triệu Hãn nhảy xuống ngựa, đi đến nói: “Ăn cơm đi.”

Tuy lời nói như thế, vẫn là đợi hắn cầm đũa, mọi người mới dám cầm đũa theo.

Khi ăn cơm, Phí Như Lan nói: “Nếu như phu quân muốn săn thú, buổi chiều đi đi, tỷ muội chúng ta du ngoạn ở bên hồ là được rồi.”

Triệu Hãn cười nói: “Đầu hạ cũng không phải là mùa săn thú, chẳng qua là tìm lý do giải sầu thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »