Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1931
Trở nên nổi bật (1)

❊ ❊ ❊

Ngôi nhà được cấp cho chỉ là một tiểu viện ở bên cạnh hồ Huyền Vũ. Giá nhà trong nội thành rất cao, hơn nữa, dù có tiền cũng chẳng dễ gì mua được, cho nên hầu hết các nhà dân mới xây đều ở ngoài thành.

Còn tên người hầu Vương Trung này thì là tiểu thái giám tiền triều đã làm việc canh cổng quét rác ở viện Khâm Thiên nhiều năm qua.

Pascal được dẫn ra ngoài thành, hắn lập tức thích ngay nơi ở mới này. Mặc dù viện không lớn, chỉ có mấy gian phòng nhưng phong cảnh ở hồ Huyền Vũ rất đẹp.

Ở đây được mấy hôm, Vương Trung cũng khiến Pascal ngạc nhiên.

Gã người hầu trông hết sức bình thường này lại hỏi hắn kiến thức về toán học, hơn nữa đối phương còn tinh thông hình học giải tích, đang nghiên cứu vi phân và tích phân.

“Xin lỗi, Vương, ta không hiểu rõ về vi phân và tích phân nên tạm thời không thể giải đáp thắc mắc của ngươi.” Pascal cảm thấy khá xấu hổ, hắn lại thua cả người hầu của mình.

Bản thân Vương Trung vốn đã biết viết lách và tính toán. Năm hắn mười bảy tuổi, quân Đại Đồng quân chiếm được Nam Kinh, hắn là thái giám của tiền triều nên vẫn luôn chịu trách nhiệm làm các công việc vặt.

Do ở viện Khâm Thiên lâu nên tên tiểu thái giám này cũng mưa dầm thấm đất, lặng lẽ học tập, còn thường xuyên trốn việc chạy tới Tàng Thư Lâu. Không ai biết học vấn của hắn sâu rộng đến đâu, mọi người đều chỉ coi hắn như những gã sai vặt bình thường. Thế nhưng, với hơn mười năm học tập và nghiên cứu, hoàn toàn có thể gọi Vương Trung là một nhà toán học.

Tuy nhiên, hắn rất nhát gan, thiếu tự tin, bình thường gặp ai cũng khúm núm.

Pascal rất tò mò về gã người hầu này nên bắt đầu thảo luận đề tài toán học với hắn. Chịu ảnh hưởng của Pascal, Vương Trung cũng nhanh chóng có kiến thức mới vè áp suất không khí và chất lỏng.

Chủ và tớ chung sống hòa hợp chẳng khác gì bạn bè lâu năm.

Tới khi Pascal đọc bản thảo nghiên cứu của Vương Trung, cuối cùng hắn không nhịn được phải nói: “Vương, ta cho rằng ngươi có thể công bố thành quả của mình.”

“Hay là… Thôi.” Vương Trung không muốn có phiền phức, hắn rất tự tin về học vấn của mình nhưng lại tự ti về thân thể và thân phận của bản thân.

Pascal nói: “Ngươi cứ giao những bài viết này cho ta, ta sẽ nộp nó cho chưởng viện Tiêu của viện Khâm Thiên thay cho ngươi.”

Ban đầu, vi phân và tích phân do Tiêu Thời Tuyển tạo ra rất thiếu tính chặt chẽ, có lỗ hổng về mặt suy luận và logic.

Hắn nói mình có thể sử dụng vi phân và tích phân tính toán mười hai quãng tám của nhạc lý cũng có phần khoác lác. Bởi vì muốn sử dụng phương pháp này, không chỉ cần phải tính được vi phân và tích phân, mà còn phải nghiên cứu kỹ lưỡng về sóng cơ học.

Mấy năm nay, các nhà toán học Trung Quốc vẫn luôn chung tay hoàn thiện phép tính vi phân và tích phân.

Có học giả nghiên cứu trên phương diện cơ học, có học giả nghiên cứu theo phương diện hình học. Định nghĩa của delta t cũng khiến bọn họ đau đầu. Cho dù Triệu Hãn đích thân ra mặt, nói rằng delta t của hàm số bằng 0, vẫn có nhiều nhà toán học không đồng thuận.

Tên của các thuật ngữ này khiến Triệu Hãn nhức hết cả đầu.

Đạo hàm vẫn chưa có định nghĩa chính xác, ngay cả “biến” cũng chỉ được gọi là “thiên lượng”, đạo hàm của thiên lượng gọi là “thiên số”. Các thuật ngữ tương tự cũng xuất hiện rất nhiều và có đủ loại ký hiệu khác nhau. Triệu Hãn không có thời gian nghiên cứu chúng, đến “Báo toán học” đương thời hắn cũng không đọc hiểu được.

“Xin chào, chưởng viện Tiêu.” Pascal ôm quyền ân cần chào hỏi.

Tiêu Thời Tuyển là chưởng viện của viện Khâm Thiên nhưng rất ít khi tham gia vào công việc hành chính, việc quản lý thường ngày được giao hết cho phó viện trưởng. Thậm chí, hắn chưa gặp Pascal lần nào, thắc mắc hỏi: “Các hạ là?”

Pascal trả lời: “Tên tiếng Trung của ta là Bảo Tư Khoa, tiếng Trung của ta không được tốt, người khác nói quá nhanh ta sẽ không hiểu được.”

“Mời ngồi, có chuyện gì vậy?” Tiêu Thời Tuyển không thích lãng phí thời gian.

Pascal lấy bản thảo của tay thái giám ra: “Đây là thành quả nghiên cứu của một vị tiên sinh, xin chưởng viện Tiêu đọc xem.”

Tiêu Thời Tuyển gật đầu: “Ta sẽ xem.”

“Ta đi đây.” Pascal đứng dậy đi luôn.

Tiêu Thời Tuyển không hề cảm thấy người này vô lễ, trái lại còn rất đúng ý hắn, hắn không thích khách sáo và nói những lời thừa thải.

Tiêu Thời Tuyển tiếp tục làm nghiên cứu của mình tới tận giờ cơm trưa, hắn mới cầm những bản thảo này lên xem. Mới đầu, hắn không thấy có gì đặc biệt nhưng sau khi xem một lát, hắn để hắn đũa xuống, đọc liền một mạch hết nửa buổi chiều.

Hiện nay, có rất nhiều người trong giới toán học Trung Quốc đang tập trung hoàn thiện phép vi phân và tích phân, bản thảo này của Vương Trung cũng vậy.

Vương Trung có hai thành quả lớn: Nêu định nghĩa hợp lý về tính liên tục và đạo hàm, nêu khái niệm về thứ tự và cấp số.

“Reng reng reng!”

Tiêu Thời Tuyển rung chiếc chuông trên bàn, trợ lý đồng thời là học trò của hắn lập tức đi vào phòng: “Tiên sinh có gì muốn dặn dò vậy?”

“Có phải viện chúng ta có một người nước ngoài họ Bảo mới tới đúng không?” Tiêu Thời Tuyển hỏi.

Trợ lý nói: “Đúng vậy, tên là Bảo Tư Khoa.”

Tiêu Thời Tuyển lại hỏi: “Có ai tên là Vương Trung không?”

Trợ lý cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu: “Hình như không có.”

“Gọi Bảo Tư Khoa tới đây... Thôi, để ta tự đi.” Tiêu Thời Tuyển cầm bản thảo đi ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »