Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 730
Vẫn là cây cổ thụ nghiêng kia (1)

❊ ❊ ❊

Cũng may mùa xuân năm nay, Quảng Đông, Phúc Kiến mưa thuận gió hòa, lương thực từ Việt Nam vận chuyển đường biển đến, có thể điều vận đến vùng duyên hải Giang Tô để giảm bớt áp lực.

Nhưng mà, lương thực vận chuyển đường biển thật sự không nhiều, bởi vì lợi nhuận không đủ nhiều.

Cho dù Triệu Hãn miễn trưng thu thuế quan lương thực nhập khẩu, hải thương cũng chỉ là coi lương thực là vật dưới đáy khoang, thuận tiện kiếm một chút mà thôi.

Lương thực của Việt Nam đúng là nhiều, nhưng giao thông đường bộ của Việt Nam rất nát, phí tổn vận chuyển rất cao, chỉ có thể mua lương thực ở khu vực duyên hải của Việt nam.

Về phần Philippines, Campuchia, Myanma, nghĩ cũng không cần nghĩ. Nguy hiểm hải vận rất lớn, lúc nào cũng có khả năng bị lật thuyền người chết, thương phẩm có lợi nhuận cao đáng giá để mạo hiểm, hải thương tuyệt đối không thể nào vận chuyển lương thực ở khoảng cách xa.

Chiến tranh với Trương Hiến Trung, không có liên quan quá lớn đến việc Triệu Hãn nhúng tay vào Tứ Xuyên.

Bởi vì cho dù Trương Hiến Trung đánh Tứ Xuyên, cũng không dám điều động quá nhiều binh lực, lúc nào cũng phải phòng bị Triệu Hãn. Một khi xuất hiện thiên tai lớn, nên đánh vẫn là đánh, ai bảo địa bàn của Triệu Hãn giàu có đông đúc hơn?

Ngay vào lúc hai bên điều binh khiển tướng, Tả Lương Ngọc đứng ngoài nhìn hướng gió, đột nhiên nhận được một tin tức động trời.

“Hầu gia, Sấm tặc giết đến bắc Trực Đãi rồi!”

“Cái gì?”

Tình hình hạn hán ở bắc Trực Đãi cũng rất nghiêm trọng, bởi vì vẫn luôn không phát lương hưởng, thủ quân ở phủ Khai Châu, Quảng Vinh, Đại Doanh nháo đòi lương hưởng biến thành làm phản.

Hai Tổng binh bị giết, một Tổng binh chạy trốn, một Tổng binh đầu hàng địch, Tổng đốc Trần Tân Giáp dẫn theo Tuần phủ chật vật trốn về Bắc Kinh.

Thuộc cấp của Lý Tự Thành ở phương hướng Hà Nam, dẫn binh đánh vào bắc Trực Đãi, sau đó đi về phía tây bắc, cùng với Lý Tự Thành giáp công Tôn Truyền Đình.

Tôn Truyền Đình bại trận trốn về kinh, Lý Tự Thành từ Thái Hành Sơn phá quan đi vào!

Lý Tự Thành xưng có mười bốn vạn binh, thành trì dọc đường đều nhìn thấy mà hàng. Đến ngay cả quân đội đóng ở Hoàng Lăng, cũng đều chủ động đầu nhập vào Lý Tự Thành, thậm chí thái giám thủ lăng còn trở thành người dẫn đầu.

Toàn bộ bắc Trực Đãi, chỉ có binh Kế Trấn của Hồng Thừa Trù, hơn nữa vẫn còn đang vất vả tiêu diệt thổ phỉ.

Hồng Thừa Trù biết được tin tức, đang chuẩn bị cần vương, Lý Tự Thành đã dẫn binh giết đến dưới thành Bắc Kinh.

Trong lịch sử, nếu như Sùng Trinh muốn dời đô đến Nam Kinh, ít nhất phải chuẩn bị trước một tháng.

Lý Tự Thành công chiếm Bắc Kinh, là một trận chiến dịch rất đặc sắc. Đầu tiên là chia binh làm hai đường, tiếp đó lại chia binh tiếp, chặt đứt các lộ quan binh nam bắc, dùng thế tấn công hình gọng kìm để tiến lên, hình thành chiến lược bao vây quy mô lớn với Bắc Kinh.

Đồng thời, còn có quân yểm trợ chặt đứt kênh đào, cho dù Sùng Trinh trốn xuống phía nam thì cũng chỉ có thể rời bến từ Thiên Tân.

Mà hiện nay không còn chuyện tất yếu đó nữa, triều đình không phát được quân lương, các quan binh lần lượt đầu hàng, Lý Tự Thành một đường đẩy ngang qua là được.

Dọc đường những nơi đi qua, quân đội của Lý Tự Thành, đối với bách tính nghèo khổ cũng không mảy may tơ hào.

Cũng không có cái gì để phạm cả, tất cả bách tính đều là con quỷ nghèo, mạng của bản thân còn khó giữ, ở đâu ra lương tiền có thể cướp bóc?

Nhưng mà, thân sĩ thì có chút xui xẻo.

Đặc biệt là thân sĩ trong thành, thường hay bị cướp bóc một hồi.

Khi Lý Tự Thành công phá Thái Nguyên, cướp bóc rất hăng say, cướp bóc Bắc Kinh chẳng qua chỉ là phiên bản của cướp bóc Thái Nguyên.

Mùng tám tháng tư, sinh nhật của Triệu Hãn.

Quân đội đi đầu của Lý Tự Thành, chiếm lĩnh bức tường đất thời kỳ nhà Nguyên ở phía bắc kinh đô, bách quan thất sắc, Hoàng đế và hậu phi yến ẩm mua vui.

Hôm sau, quân tiên phong Đại Thuận đến dưới thành Bắc Kinh.

Lý Tự Thành đang trên đường tiến binh, cũng đã xưng đế, quốc hiệu “Đại Thuận”, “Kiến Nguyên”, chỉ thiếu một bước vào kinh làm nghi thức đăng cơ.

Tương Thành Bá Lý Quốc Trinh chỉ huy ba đại doanh kinh binh (binh của kinh đô), đóng quân ngoài thành, hình thành thế lôi kéo với Bắc Kinh.

Binh Đại Thuận đến, Lý Quốc Trinh không chiến mà chạy, chẳng những tổn thất vũ khí lương thảo, còn ném cho Lý Tự Thành hơn mười khẩu hỏa pháo.

Trọng trách thủ thành, rơi vào trong tay thái giám.

Rất nhiều kinh binh chưa từng được thao luyện, bị đuổi đến trên tường thành phòng thủ. Quân giới của bọn họ rất sung túc, đáng tiếc không có quân lương, chỉ có thể đói bụng gác ở tường thành.

Trong nhà còn có lương thực, người nhà cầm theo cháo, dọc tường thành gọi tên, chỉ cầu con trai, huynh đệ, phụ thân của mình, trước khi chết trận có thể ăn được bữa cơm no.

Nhưng tình huống thật sự rất hỗn loạn, bọn họ không tìm được người nhà của mình.

Nếu như gặp được thân thân, binh lính xuống tường thành, cả nhà ôm đầu khóc rống, lôi kéo cả tường thành bắt đầu kêu khóc.

Bỗng nhiên một con ngựa chạy đến, thái giám thủ lăng Cao Thuần đã đầu hàng, lớn tiếng kêu gọi nói: “Sấm Vương có lệnh, chỉ cần Sùng Trinh thoái vị, có thể bảo toàn tính mạng hoàng thất, bách tính Bắc Kinh cũng có thể không gặp phải nạn binh đao!”

“Kéo hắn lên đây!” Thái giám phụ trách thủ thành Vương Nhân Trị nói.

Cao Thuần được người dùng sọt kéo lên trên thành, hai thái giám mật nghị riêng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »