Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1529
Buổi lễ long trọng (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn nghĩ kỹ lại, trả lời: “Hai quận Ryukyu và Fangzhang mỗi quận được phép nhận năm trăm Ronin, cho những Ronin này đất để định cư. Định cư xong tên phải đổi sang chữ Hán, sau ba năm nếu không nói được tiếng Hán thì trục xuất. Những Ronin còn lại thì an bài ở các nơi Đài Loan, Luzon, Malacca, đều phải sửa thành tên chữ Hán, quá hạn không nói được tiếng Hán thì trục xuất!”

Những người này đều là võ sĩ, có thể đánh giặc, có văn hóa, sau khi đồng hóa thành người Hán, có thể chiêu mộ tác chiến bất cứ lúc nào.

Lô Tượng Thăng với Dương Trấn Thanh đều khẩn trương ngồi thuyền hồi kinh, thay mặt cho các tướng lĩnh ở tiền tuyết dẫn quân hiến tù binh.

Theo trở về còn có năm nghìn sĩ tốt.

Tàn quân Thát Tử đã bỏ chạy đến Ningguta nên khu vực Đông Bắc không cần nhiều quân như vậy nữa. Vì thế kế hoạch lập quân độc lập của Dương Trấn Thanh bị hủy bỏ, một số bị chia cắt xếp vào đội anh em, một số thì quay về Nam Kinh làm cấm quân. Những đội các ở Đông Bắc cũng điều động một ít riêng, đều là người tác chiến lập công ở năm trước.

Như thế, toàn bộ quân chính quy thành Nam Kinh (bao gồm Tử Cấm Thành), số lượng đã đạt đến mười nghìn người.

Lô Tượng Thăng cưỡi ngựa nghênh ngang đi, đằng trước là đội nghi thức hòa thuận vui vẻ. Theo sau đó là Dương Trấn Thành cũng đang cưỡi ngựa giống hắn, sau nữa là những binh lính từ Đông Bắc trở về, ngoài ra còn có một danh sách dài các tù binh. Có tù binh Thát Tử, có tù binh Hà Lan, có người Hà Lan đã đầu hàng ở Malacca, ngoài ra còn có một số công chức, tất cả những người khác đều bị áp giải về Nam Kinh.

Người chơi nhạc diễn tấu bài [Hành khúc cỗ máy thép], tướng sĩ Đại Đồng sải bước đi trước, Dương Trấn Thanh quay đầu lại xem nhưng tù binh ở phía sau, trên mặt nở nụ cười đắc ý, bị tước quân chức cũng không sao, bị chu hầu phong kiến cũng không sao, có thể diệt Mãn Thanh mới là quan trọng nhất.

Đáng tiếc vẫn còn chút tàn dư của Thát Tử, núp bên Ninggu không dám đi ra, điều này khiến cho Dương Trấn Thanh cảm thấy khá tiếc nuối.

“Bình Thác này.” Lô Tượng Thăng kéo dây cương nói: “Nghe nói lão Bàng Các làm mai cho ngươi mà bị ngươi trực tiếp từ chối hả, không cho người ta chút thể diện nào.

Dương Trấn Thanh cười nói: “Ta chỉ là thợ săn trong núi, cho dù đầu quân xong có đi học cũng chỉ đọc được nghìn nữ. Lão Bàng Các nói muốn làm mai cho ta lại là dòng dõi thư hương, sao ta trèo cao đến đó được? Ta ấy, chỉ cần tùy tiện cưới một cô nương nhà nông, kế thừa hương khói cho tổ tông là được.”

Lô Tượng Thăng cảm thán: “Hầy, thôi sao cũng được, miễn ngươi không nhiễm quá nhiều là được.”

Lô Tượng Thăng vừa đến Nam Kinh đã cảm giác triều đình có chút quỷ quyệt. Hơn nửa là hắn không về được tiền tuyến, có khả năng cao là phải tiếp nhận chức vụ Binh Bộ thượng thư, làm công cụ cân bằng phe phái quan văn của Hoàng Đế.

Mấy ngày nay mấy quan văn ở Giang Tây, đã lần lượt tới nhà thăm hỏi, trong tối ngoài sáng không ngừng đề cập đến Tống Ứng Tinh.

Lô Tượng Thăng biết đấy là ý gì, đơn giản là sau khi Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa rời khỏi, Tống Ứng Tinh sẽ được thăng chức làm thủ phụ Nội Các. Những quan viên ở Giang Tây muốn kéo Lô Tượng Thăng vào, ám chỉ hắn đến nhà Tống Ứng Tinh bái kiến một phen.

Đối với chuyện này, Lô Tượng Thăng làm bộ nghe không hiểu, hắn không muốn đụng vào rủi ro của Hoàng Đế.

Bây giờ đã không còn đơn giản là “triều đình nửa Giang Tây” nữa rồi, tuy Triệu Hàn cố tình áp chế nhưng quan ở Giang Tây ngày càng nhiều, bảy mươi phần trăm quan từ tứ phẩm trở lên là người Giang Tây. Căn bản là áp không được, tư lịch với chiến tích của quan viên Giang Tây đặt ở đó, ngay cả khi mặc kệ quan hệ con ông cháu cha, mà thăng chức theo kiểu bình thường cũng tạo thành cục diện như vậy.

“Vạn thắng, vạn thắng!”

Đội ngũ đến ven hồ Huyền Vũ, bá tánh ven đường dìu già dắt giả, hò hét hoan hô với họ.

Những tướng sĩ từ Đông Bắc ngay về này, ai nấy đều vui mừng rạng rỡ, càng thêm ngẩng đầu ưỡn ngực, tinh thần phấn chấn.

Mấy tù binh Thát Tử sợ tới mức mặt không còn chút máu, tất cả bọn họ đều là tù binh bị phán trọng tội, cả đám tay dính đầy máu, dù không bị chém đầu, cũng sẽ bị ném vào trong núi đào quặng.

Tù binh Hà Lan thì đỡ hơn chút, xâm lược Malacca không lâu vẫn chưa kịp trở mặt với người Hán. Khi giao chiến làm bị thương lính Đại Đồng, cũng là hành vi bình thường trong chiến tranh, Hoàng Đế Trung Quốc không định giết bọn họ. Thậm chí, còn có thể chia đất cho định cư ở phương bắc, chẳng qua một nửa ruộng đất được phân cho đều là của người Hán.

Triệu Hãn ra lệnh cho quan viên ở nước ngoài, một khi bắt được tù binh Hà Lan, tội ác tày trời thì lập tức chém đầu, còn lại thì dời hết về hướng dân cư đông đúc phía bắc Trung Quốc. Chút người này của Hà Lan, vùng thuộc địa ở nước ngoài ngày càng ít, đánh thêm vài lần có khi còn không chiêu binh được.

Mà binh lính dưới tầng chót của Hà Lan, đến phương bắc Trung Quốc làm dân, qua mấy năm sẽ bị đồng hóa. Chẳng qua, họ mắt xanh tóc đỏ, mà phương bắc lại nam nhiều nữ thiếu. Bọn họ có thể cưới vợ lập gia đình không cũng chẳng ai quan tâm, có khả năng lớn là cả đời ế vợ, chỉ có tác dụng làm ruộng nộp lương thực cho quan phủ.

Qua hồ Huyền Vũ, cuối cùng đội ngũ cũng vào thành, đi vòng quanh Tử Cấm Thành một vòng, rồi được dẫn đường đi từ cổng chính vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »