Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1619
Lễ nghi Trung Quốc (1)

❊ ❊ ❊

Những thứ này đều là tư liệu quan trọng, mặc dù sau này không tới thực dân cũng sẽ để cho các trọng thần lật xem. Xem xong những tư liệu này, chắc chắn sẽ mở mang tầm mắt, có thể nhìn khắp thế giới.

Tại đảo Mozambique, nghỉ tầm khoảng hai tháng, cuối cùng con thuyền cũng được sửa lại, có thể đi tiếp.

Có lẽ là do mua thức ăn sửa thuyền đưa đủ bạc, nên thống đốc Mozambique cực kỳ vui mừng, trước khi đi còn ký cho một phong thơ. Dựa vào phong thơ này toàn bộ thuộc địa ở Châu Phi của Bồ Đào Nha, đều sẽ nhiệt tình đón tiếp đội tàu đặc phái viên của Trung Quốc.

Lộ trình kế tiếp có một đội tàu Bồ Đào Nha làm bạn.

Điều này đối với đội tàu Trung Quốc là chuyện tốt, bởi vì người Bồ Đào Nha cực kỳ quen thuộc Mũi Hảo Vọng. Hàng năm đều phải qua lại Mũi Hảo Vọng nên người BND đã sớm trở thành tài xế lão luyện.

Sấm sét ầm ầm, bão tố ập tới, tuyến đường phức tạp, đội tàu hai nước Trung Bồ đi qua Mũi Hảo Vọng mà không gặp bất kỳ rủi ro nào.

Đi đến bờ biển phía Tây Châu Phi, mấy con thuyền buôn của Bồ Đào Nha, chở nô lệ da đen đi về phía Châu Mỹ. Nhưng thuyền buôn Bồ Đào Nha còn lại, chở đầy vàng với ngà voi quay lại đất liền Bồ Đào Nha.

Xét thấy đã làm bạn suốt hành trình, hơn nữa với các yếu tố địa lý, sau khi Trượng Thụy Phượng với Lộc Thiên Hương thương lượng xong, quyết định trước hết đến Châu u thăm Bồ Đào Nha đã.

Lisboa.

Vua João IV của Bồ Đào Nha vô cùng ngạc nhiên hỏi Bộ trưởng Bộ Ngoại giao: "Thật sự có sứ giả Trung Quốc đến sao? Còn bằng lòng thiết lập quan hệ ngoại giao với nước ta?”

“Vâng thưa bệ hạ.”

“Mau, mau theo ta đi nghênh đón. Những quý tộc trong thành, cần phải cùng nhau đến bến tàu chào đón khách Trung Quốc!”

Việc João IV chú trọng đến như thế, chủ yếu vẫn là do tình hình ngoại giao kém của Bồ Đào Nha.

Chỉ hơn mười mấy năm trước, Bồ Đào Nha còn bị Tây Ban Nha thống trị, João IV đã lãnh đạo công cuộc phục quốc của Bồ Đào Nha. Nên tầng lớp bình dân dưới chót đã ủng hộ hắn, giới quý tầng bên trên phản đối hắn, toàn bộ hành trình giai cấp tư sản đều chọn trung lập. Chúa ủng hộ hắn còn tòa thẩm giáo lại phản đối hắn.

Sau khi phục quốc, João IV phái rất nhiều sứ giả ra nước ngoài.

Hắn bằng lòng gia nhập trận doanh nước Pháp đối đầu với trận doanh Tây Ban Nha. Quốc vương nước Pháp tỏ vẻ từ chối, rõ ràng ngươi thuộc trận doanh Tây Ban Nha, sao giờ lại muốn nhảy ra giúp ta? Không được, ngươi không được như vậy. Ngươi phải là kẻ thù của nước Pháp ta mới có thể lấy cớ đó chiếm lấy thuộc địa Bắc Phi của ngươi!

Hắn hy vọng nhận được sự tán thành của Giáo Hoàng, nhưng mãi cho đến hiện tại đã trôi qua mười mấy năm, Giáo Hoàng vẫn từ chối tiếp kiến sứ giả Bồ Đào Nha, thậm chí còn coi hắn là kẻ thù của chúa.

Hắn hy vọng nhận được sự công nhận của nước Anh, Cromwell đã đồng ý, nhưng tiền đề là phải đưa đủ lợi ích.

Ví dụ, Bồ Đào Nha mở cửa thuộc địa trên toàn thế giới, ưu đãi thuế quan cho thương nhân nước Anh, Bồ Đào Nha muốn thuê thuyền chỉ được thuê của nước Anh, người truyền giáo có thể truyền bá đạo Tin lành ở Bồ Đào Nha.

Những điều kiện hà khắc này hiện tại Bồ Đào Nha vẫn chưa đồng ý. Nhưng vài năm sau sẽ phải đồng ý, vì hạm đội của Cromwell đã trực tiếp chạy đến cảng Lixbon.

Giờ này khắc này, không còn quốc vương nào ở Châu u thừa nhận Bồ Đào Nha là quốc gia độc lập nữa.

Đoàn viên đặc phái của Trung Quốc tới, ý nghĩa là Trung Quốc đã thừa nhận Bồ Đào Nha độc lập!

Cảng Lixbon rất náo nhiệt, dày đặc thuyền buôn.

Tuy Hà Lan ở khu vực Ấn Độ, đã lần nữa khai chiến với Bồ Đào Nha. Nhưng ở cảng Lixbon, số lượng thuyền buôn nhiều nhất vẫn là thuyền buôn Hà Lan — đánh giặc thì đánh giặc, làm ăn thì làm ăn, cuộc sống vẫn phải sống.

Ở Bồ Đào Nha, ngành công nghiệp lớn nhất là muối biển.

Vào mỗi quý, có đến tám mươi nghìn tấn muối biển được vận chuyển từ Bồ Đào Nha đến các nước Châu u. Thuyền buôn của Bồ Đào Nha căn bản không đủ, chỉ có thể dựa vào Hà Lan tiêu thụ, trơ mắt nhìn Hà Lan làm lái buôn hai đầu, từ giữa kiếm đi hơn phân nửa lợi nhuận của ngành muối biển.

Ngành công nghiệp lớn thứ hai của Bồ Đào Nha là đánh bắt cá.

Nhưng ngoài phong trào thực dân ở nước ngoài, khiến cho ngư dân với thuyền đánh cá giảm mạnh. Phần lớn ngư dân với thuyền đánh cá bị bắt đi phục vụ các tuyến đường ra nước ngoài. Điều này khiến cho hai nước dẫn đầu sự phát triển của ngư trường lớn Labrador và Newfoundland, bây giờ đã không thể tự cung cá tuyết, còn phải mua cá tuyết Hà Lan được đánh bắt từ phía Bắc Đại Tây Dương.

Với sự suy giảm của nền kinh tế trong nước, suy thoái về bản thổ dân cư ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Chẳng những dân cư chạy tới thuộc địa lang bạt, mà nông dân đất liền với công nhân cũng đang lẩn trốn, vì vậy gỗ để đóng tàu Bồ Đào Nha chỉ có thể nhập từ Brazil và Thụy Điển, chứ không đốn từ rừng rậm của nước mình.

Còn có lương thực, rõ ràng bản thỏ thì sản xuất lúa mạch, nhưng phí tổn vận chuyển đường sông còn cao hơn nhiều so với vận chuyển đường biển. Vì thế lương thực ở Lixbon không ngừng giảm bớt cung ứng từ trong nước, sửa lại thành nhập khẩu từ vung duyên hải Tây Ban Nha.

Như thế khiến cho nông nghiệp Bồ Đào Nha ngày càng khó khăn, sau đó thậm chí phát triển đến mức phải mua lương thực từ thuộc địa ở Bắc Mỹ của nước Anh.

Quốc gia này xong đời rồi, không có bất kỳ tương lai gì đáng nói!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »