Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 715
Tần Lương Ngọc (1)

❊ ❊ ❊

“Bái kiến phu nhân!” Tiền Khiêm Ích chắp tay.

Liễu Như Thị thân là nữ tử, cũng học nam tử ôm quyền. Từ sớm mấy năm trước, nàng trao đổi thư với văn nhân danh sĩ, cũng dùng danh xưng “huynh” với đối phương, ở trong thư tự xưng là “đệ”.

Phí Như Lan vội vàng đứng dậy đáp lễ, tiếp đón hai người ngồi xuống.

Thấy hôm nay có hai vị khách, Bàn Thất Muội rất vui mừng, bưng đồ ăn vặt bản thân tự làm ra giới thiệu nói: “Cái này gọi là khoai bào đường. Gần đây thu hoạch khoai lang, ta mua một ít. Trộn khoai tây đã hấp trộn với bột gạo nếp, sau khi ép xuống cắt thành dải rồi hấp chín. Lại hấp lần nữa, chọn ra cắt thành khối, trộn với đường rồi chiên qua dầu.”

“Đa tạ Bàn phu nhân.”

Sau khi Tiền Khiêm Ích nói lời cảm tạ, nhìn thấy Triệu Hãn bắt đầu ăn, hắn mới dám đưa tay lấy đồ ăn.

Liễu Như Thị bỏ vào trong miệng nhai, nhất thời ánh mắt tỏa sáng, tán thưởng nói: “Chỉ là khoai lang, mà lại có thể làm ra mỹ vị như thế.”

Tiền Khiêm Ích cũng khen từ tận đáy lòng: “Bàn phu nhân khéo tay, có thể biến gỗ mục thành thứ thần kỳ.”

Thứ này chính là mỹ thực chân chính, tuyệt đối có thể thịnh hành.

Bàn Thất Muội cười nói: “Phu quân cung cấp biện pháp, ta chỉ là động tay làm ra mà thôi.”

Tiền Khiêm Ích vội vàng nịnh hót: “Quản lý quốc gia lớn cũng giống như nấu thức ăn nhỏ vậy, Đốc đốc có phương pháp trị quốc, nấu nướng cũng rất tuyệt.”

Liễu Như Thị cười nói: “Nghe nói khi Đô đốc ở Duyên Sơn, còn từng tự mình truyền thụ trù nghệ. Hồng du bạch trảm kê, Tống trấn kê đinh, các loại, đều là Đô đốc tự tay truyền thụ.”

“Miệng thèm, ăn ngon.” Triệu Hãn cười nói.

Không bao lâu nhóm hoàng tử công chúa tan học trở về, lưng đeo túi sách đi đến ân cần thăm hỏi: “Thúc phụ mạnh khỏe, thẩm mẫu mạnh khỏe.”

“Ngồi đi.” Triệu Hãn mỉm cười gật đầu.

Phí Như Lang bê khoai lang bào đường đến: “Các ngươi cũng ăn đi, đây là Bàn thẩm làm.”

Chu Mỹ Xước cắn một miếng, trong nháy mắt lộ ra tươi cười: “Thứ này ngon, trong cung cũng chưa từng ăn qua.”

Trong cung?

Nhất thời Tiền Khiêm Ích, Liễu Như Thị nhìn về phía mấy đứa trẻ.

Triệu Hãn hỏi: “Hôm nay học những cái gì?”

Chu Từ Lãng trả lời nói: “Tứ thư ta đều biết, Toán học ta cũng biết. Hôm nay ôn tập tứ thư, học xong rồi dùng chữ số của phiên bang làm phép nhân.”

Mấy huynh muội Chu Từ Lãng, rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, ở trong học đường có thể quen biết rất nhiều bạn bè, hơn nữa còn không có người quản cái này cái nọ, tự do thú vị hơn nhiều so với ở trong hoàng cung.

Chỉ là, bọn họ có chút nhớ phụ mẫu.

Về phần sư sinh(giáo viên và học sinh) trong học đường, tạm thời không có ai biết về thân phận của bọn họ. Không giấu diếm được bao lâu, nhị hoàng tử, tam hoàng tử mới tám tuổi, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày nói lộ hết.

Đợi thêm một lát, tiểu muội vẫn chưa về nhà, đoán chừng hội Toán học tụ tập rồi.

Triệu Hãn nói: “Ăn cơm đi.”

Tiền Khiêm Ích, Liễu Như Thị âm thầm quan sát, càng ngày càng chắc chắn suy đoán trong lòng, khi ăn cơm mấy vị hoàng tử hoàng nữ này ăn cơm rất có quy củ.

Từ Niệm Tổ đi thuyền đến Tứ Xuyên, nửa đường đón một người: Phí Như Huệ

Quân chức của Phí Như Huệ là doanh trưởng, thống lĩnh năm trăm quân, nữ quan chỉ huy duy nhất trong quân Đại Đồng.

Có cơ hội bái kiến Tần Lương Ngọc, Phí Như Huệ rất kích động, chính là loại cảm giác giống như fan sắp được gặp thần tượng.

Trên thuyền chở ba trăm thạch lương thực, năm mươi vò rượu ngon, vừa mới bắt đầu tốc độ rất nhanh. Sau khi tới Tây Lăng Hạp, gặp đường đi khúc khuỷu, đá kah mọc lên như rừng, ghềnh thác gập ghềnh, một đường đi cần người lái thuyền nhiều kinh nghiệm, chỗ mấu chốt còn phải có người kéo thuyền kéo.

Chỉ cần hơi không chú ý, thuyền bị phá hủy người cũng mất mạng.

Nghe hiệu lệnh của người kéo thuyền bên bờ, Từ Niệm Tổ đứng trên mũi tàu nói: “Phí doanh trưởng, gặp vị Tần tướng quân này, nhất định phải dè dặt hơn một chút.

"Ta hiểu được, " Phí Như Huệ cười nói, "Công là công, tư là tư, đạo lý này đơn giản."

“Vậy thì tốt”. Từ Niệm Tổ mỉm cười.

Tòng quân mấy năm, nhan sắc của Phí Như Huệ bị giảm đáng kể. Đen hơn, cường tráng hơn hơn, da dẻ trở nên thô ráp, hai tay đầy vết chai sạn.

Hiện nay trượng phu của nàng là đảm nhiệm Tri huyện Thạch Môn, phu thê bên nhau thì ít, xa nhau thì nhiều, hơn nữa chỉ có một con trai độc nhất.

Nếu không vì sinh đứa nhỏ trì hoãn hơn một năm, dựa vào tư lịch của Phí Như Huệ trong quân, đoán chừng đã làm đến đoàn trưởng (thống lĩnh 1500 quân)

Thuyền đi tới phủ Quỳ Châu, bên bờ vang lên tiếng hô giết vang trời, là Trương Hiến Trung đang vây thành Quỳ Châu.

Trương Hiến Trung đã chiếm được Nam Dương, chiêu mộ lưu dân tiến hành khai khẩn. Tuy có nạn hạn hán nhưng không nghiêm trọng, hắn không cần cứu tế nạn dân, cũng không cần chăm sóc bách tính, sau vụ thu hoạch binh lương sung túc hơn, ngựa không dừng vó chạy đi tiến binh Tứ Xuyên.

Vậy cũng có nghĩa là, Triệu Hãn cùng Trương Hiến Trung đều chiếm đóng Tứ Xuyên.

Triệu Hãn mở rộng ở bờ nam Trường Giang, Trương Hiến Trung mở rộng ở bờ bắc Trường Giang.

So sánh ra thì Triệu Hãn có vẻ chịu thiệt, Vu Sơn, Phụng Chương, Quỳ Châu, Vân Dương, Vạn Huyện, Trung Huyện, Phong Đô được coi là cổ họng nhập Xuyên, toàn bộ những thành trì này đều nằm ở bờ bắc Trường Giang

Triệu Hãn ngay cả cứ điểm trung chuyển cũng không có, phải ở bãi vắng vẻ tự xây dựng trại của mình, nếu không chỉ có thể đi đánh thành thị ở bờ Bắc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »