Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1203
Thuận dân (2)

❊ ❊ ❊

Thành Bách Hộ rất nhỏ, chỉ có hai cửa, được xây dựng vào đời nhà Minh đặc biệt dùng để bảo vệ mỏ sắt. Đại Minh chỉ có một trăm đồn trú ở đây, Mãn Thanh cũng vậy, giờ phút này trong thành phần lớn là Kỳ Đinh đang canh giữ.

Từng chiếc thang mây chậm rãi được bắc lên tường thành.

Long kỵ binh của Lâm Chi Đống tuần tra qua lại giữa thành trại Uy Ninh và thành Bách Hộ, đề phòng quân phòng ngự trại Uy Ninh đánh giết qua đây gây rối.

Thành trại Uy Ninh.

Hàn Cơ đứng ở lầu cổng thành hỏi: “Cha, không ra khỏi thành cầu cứu sao?”

Hàn Vân nói: “Cứu không được. Chúng ta chỉ có thể giữ được trại Uy Ninh, không giữ được thành Bách Hộ. Nơi này có quặng sắt, cách hướng Đông 150 dặm còn có mỏ vàng, Lễ Thân vương chắc chắn sẽ mang binh đến viện trợ. Chỉ cần giữ được trại Uy Ninh trong vòng một tháng, viện binh của Lễ Thân vương sẽ đến. Về phần thành Bách Hộ, mất rồi thì thôi, sau này chiếm lại.”

Hàn Vân đã sớm muốn từ bỏ thành Bách Hộ, ngay cả đại bác của thành Bách Hộ cũng bị hắn tháo ra chuyển đến trại Uy Ninh.

Những mũi tên của quân phòng thủ bắn ra đều bị tấm ngăn của thang mây chặn lại.

Quân Bát Kỳ chính quy ở nơi này quá ít, cung thủ chỉ có năm mươi người, tính thêm Kỳ Đinh có thể bắn cung chỉ có mấy trăm người mà thôi. quân Đại Đồng xuất phát từ hàng trăm chiếc thang mây, có bắn cũng bắn không tới!

Hơn nữa, tường thành của thành Bách Hộ quá ngắn, góc bắc thang chính không dốc, dùng dầu sôi và nước phân thủ thành cũng không có tác dụng.

Như cũ người leo lên trước là Trương Danh Chấn, trên người hắn cắm ba mũi tên, dồn sức xoay người nhảy lên tường thành.

Trên cổ hắn bị cắt qua một vết thương, là do cây thương của địch đâm vào. Ngực cũng bị trúng đạn, mặc dù có áo giáp bảo vệ nhưng thiếu chút nữa bị văng ra ngoài.

Người này liên tiếp chém giết ba tên Thát Tử, binh lính theo sau cuối cùng cũng trèo được vào thành. Dưới sự lãnh đạo của Trương Danh Chấn, tường thành nơi đây nhanh chóng bị chiếm đóng, bọn họ một đường bất khả chiến bại, truy sát quân Bát Kỳ và Kỳ Đinh.

Nhìn thấy quân Đại Đồng chiếm được tường thành, người Thát Tử chật vật tháo chạy ra đường cái, dân chúng trong thành như cũ không dám phản kháng, tất cả run rẩy sợ hãi trốn trong nhà mình.

Mãi cho đến khi một tên Thát Tử trốn vào sân sau của một tiệm thuốc, khi trèo tường làm mất binh khí, lúc này mới có thường dân có can đảm báo thù.

Ông chủ tiệm thuốc dẫn theo học đồ, tay cầm thanh gỗ bước ra.

Tên Thát Tử thấp giọng quát: “Cút vào trong nhà, ai cũng không được phát ra tiếng!”

Học đồ sợ tới mức lập tức lùi lại, thực sự quăng đi cây gỗ quay người chạy vào nhà trốn.

Ông chủ tiệm thuốc không thèm quan tâm, hét lớn: “Lão phu liều mạng với các ngươi, dù sao cũng bị ép cho không còn đường sống! Ra đây liều mạng đi!”

Học đồ và người nhà của ông chủ cuối cùng cũng cầm lên đủ loại vũ khí, thậm chí còn có người lôi cả ngăn kéo tủ thuốc ra.

Tên Thát Tử đá ngã ông chủ tiệm thuốc, sau đó bị người học đồ ôm lại từ phía sau. Khi hắn vùng ra được lại bị con trai ông chủ dùng gậy gỗ đánh vào đầu.

Sau một hồi đánh đấm cuối cùng cũng đánh ngất được tên Thát Tử này, đánh xong liền kéo ra đường báo công với quân Đại Đồng.

Cho đến hai tiếng sau, mới có càng ngày càng nhiều người Hán, thậm chí có một vài thường dân Triều Tiên, Nữ Chân liên tục xuống đường xem xét.

Vì bọn họ phát hiện, khi quân Đại Đồng tiến vào thành, họ không cướp bóc giết chóc mà chỉ nỗ lực duy trì trật tự.

Đây là quân Đại Đồng nào, dường như không giống chút nào cả.

Họ khác với quân binh Đại Minh, cũng không giống quân đội Mãn Thanh. Bất kể là Đại Mình hay là Mãn Thanh, một khi phá thành thì phải cướp bóc ba ngày ba đêm.

Người dân ai đã lớn tuổi đều khắc ghi sâu sắc ký ức này.

Chính vì điều này, trăm họ dù bị bức bách thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ không giúp ai đánh giặc, vì bất luận ai thắng bọn họ cũng sẽ gặp hoạ.

Chỗ này cũng có mật thám của Đại Đồng, lan truyền chỗ tốt của triều đình Đại Đồng.

Nhưng mà không có ai tin!

Thậm chí còn có gian dân tố giác, chỉ vì đổi mấy lượng bạc mà khiến mật thám Đại Đồng phải hy sinh.

Đến ngày hôm sau, người dân trong thành nơm nớp lo sợ cả một đêm, phát hiện quân Đại Đồng vẫn không cướp của giết người, cuối cùng họ mới hoàn toàn tin tưởng quân kỷ của quân Đại Đồng.

“Sư trưởng, có trai tráng vùng này tòng quân!”

“Ồ? Chọn mười người tượng trưng giúp đỡ đóng giữ thành Bách Hộ, nếu không lấy ai bọn họ sẽ suy nghĩ lung tung.”

Lộ Tượng Thăng cực kì hài lòng với điều này, người dân trong thành tự nguyện đầu quân cho thấy người dân đã công nhận quân Đại Đồng. Họ nguyện ý nằm dưới sự thống trị của quân Đại Đồng, không muốn trở lại tình trạng ăn bữa nay lo bữa mai như trước đây.

Mà thành trại Uy Ninh ở kế bên, trong nhà của sao Thương Hồng Trữ Tú, Hồng Nhất Cung mỉm cười nói: “Bá phụ, thành Bách Hộ đã bị đánh gục, trại Uy Ninh còn cách chúng ta xa sao? Đến lúc ra tay rồi.”

“Lỡ như...phải làm thế nào?” Hồng Trữ Tú do dự.

Hồng Trữ Tú là một tên Hán gian, dựa vào việc cung cấp thông tin cho người Thát Tử mà có được quyền thu vào Đan Sâm ở ngọn núi gần đó.

Mà Hồng Nhất Cung là mật thám của quân Đại Đồng, đặc biệt chạy tới đây nương nhờ chú của mình, đã ẩn núp ở trại Uy Ninh hai năm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »