Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2106
Bành trướng lạm phát và thuộc địa thực dân (1)

❊ ❊ ❊

"Bạc trắng Tây Ban Nha có thể được tìm thấy trên khắp Châu u." - Vua Charles đệ II của Anh.

Câu này là ám chỉ nạn buôn lậu diễn ra tràn lan tại Châu Mỹ.

Trong hai mươi năm đầu tiên của thế kỷ 17, trữ lượng bạc Châu Mỹ nhập khẩu vào Tây Ban Nha lên tới hơn 200.000 kg/năm.

Nhưng đến những năm 1930 lại giảm mạnh, bình quân chỉ có 140.000 kg/năm,

Và vào những năm 1950, chỉ còn 40.000 kg bạc Châu Mỹ chảy vào Tây Ban Nha hàng năm.

Việc sản xuất bạc ở Châu Mỹ “suy yếu” ban đầu là do lũ lụt ở Mexico và hiện tượng mưa liên tục gây tích nước và sạt lở đất ở các mỏ bạc. Hơn nữa, bạc được luyện bằng thủy ngân vậy nên tiêu tốn rất nhiều tài nguyên thiên nhiên là thủy ngân, dẫn tới hiện tượng không thể luyện bạc khi các mỏ bạc mới được đào ra.

Tình trạng này, trên thực tế, dần dần được phục hồi.

Tại sao sản lượng bạc của châu Mỹ vẫn cứ tiếp tục giảm? Đương nhiên đây chính là kết quả do bọn quan chức thuộc địa cố tình gây ra.

Một số lượng lớn bạc được khai thác ra căn bản không được báo cáo với vua thay vào đó là sẽ được giao dịch một cách lén lút hoặc sẽ được chuyển đến các nước châu âu. Cho nên mới có câu nói lập dị của Charles II: “Bạc của Tây Ban Nha ta có thể được nhìn thấy trên khắp châu u.”

Vua của nước Tây Ban Nha không lường trước được tình hình nên đã thắt chặt kiểm soát về thương mại thuyền buồm để tránh việc quá nhiều bạc chảy vào Trung Quốc. Ngoài ra, Mạc phủ Nhật Bản cũng cấm đại danh khai thác các mỏ bạc, điều này thực sự đã gây ra tình trạng thiếu bạc vào cuối thời nhà Minh.

Tử Cấm Thành, Ngự Hoa Viên.

Tống Ứng Tinh đã về hưu, lấy ra ấn bản đầu tiên của “Tiểu Thức Kinh Tế” ra, vừa thưởng thức trà vừa nói: "Năm nay giá hàng của các thành phố vùng duyên hải thành thị tăng mạnh thật. Nguyên nhân là do lượng bạc trắng chảy vào Mỹ và Nhật Bản đang tăng lên."

Triệu Hãn thuận tay lật xem bài viết, nghe Tống Ứng Tinh nói tiếp.

Tống Ứng Tinh nói: "Lý Thuyên mang theo đội tàu đến Mỹ Châu buôn bán, làm các quan viên Tây Ban Nha ở bờ biển phía Tây nước Mỹ hoàn toàn mở cửa buôn lậu. Không chỉ có Lý Thuyên buôn lậu, mà quan viên và hải quân Tây Ban Nha cũng phớt lờ lệnh cấm của quốc vương mình, chất đầy hàng hóa và bạc trắng trong khoang thuyền. Mà trong tay Mạc phủ của Nhật Bản đã không còn cầm quyền, các mỏ bạc bị cấm nhao nhao hoạt động lại. Những bạc trắng này đều chảy về phía các tỉnh vùng duyên hải của Thiên triều."

“Nhiều bạc cũng là chuyện phiền lòng ấy." Triệu Hãn mỉm cười nói.

Tống Ứng Tinh còn nói: "Thần đã cẩn thận kiểm tra 《 Giá hàng sơ 》 những năm trước, lấy Giang Tô, Lưỡng Hồ và Tứ Xuyên làm ví dụ. Việc tăng giá ở Giang Tô sẽ làm ảnh hưởng đến Lưỡng Hồ sau hai đến ba năm, và khoảng năm đến sáu năm sau sẽ ảnh hưởng đến Tứ Xuyên. Tây Bắc, Tây Nam sẽ ảnh hưởng chậm hơn."

Triệu Hãn nói: "Chỉ có thể cố gắng chịu đựng."

Thật sự không còn biện pháp, hàng hóa của Trung Quốc tại thời điểm này chiếm ưu thế tuyệt đối toàn cầu, bạc trắng chảy vào Trung Quốc như thác đổ. Tư tưởng thời đại mới và thương mại hàng hải ngày càng thịnh vượng, tình huống này trở nên rõ ràng hơn, giá cả liên tục tăng không có cách nào ngăn cản.

Người khổ chính là nông dân!

Các thương nhân đang có được lợi nhuận khổng lồ, nên nhân viên và công nhân trong các nhà máy, công ty có thể được tăng lương, nhưng những nông dân chỉ có nguồn thu duy nhất đến từ ngũ cốc sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều (do tỷ lệ tăng của giá ngũ cốc thấp hơn rất nhiều so với các hàng hóa khác).

Chắc chắn, một quốc gia rộng lớn như Trung Quốc cũng sẽ bị ảnh hưởng một phần.

Mặt khác, các nước châu u có quy mô nhỏ đang gặp khó khăn trong việc giải quyết vấn đề này, buộc họ phải có cách giải quyết kịp thời, một thuật ngữ mới cũng được hình thành- Cách mạng giá cả.

Do dòng tiền ồ ạt từ châu Mỹ đổ về, nên có rất nhiều hàng hóa được gia tăng sản xuất.Trong 50 năm đầu thế kỷ 16, giá cả ở Tây Ban Nha đã tăng gần gấp đôi, 50 năm tiếp theo giá tăng khoảng 60%, mãi cho đến khi hoạt động phát hành tiền được kiểm soát, đà tăng này mới dừng lại.

Nước Pháp bị ảnh hưởng đầu tiên, tiếp theo là đến Ý. Người dân ở đó đều ngốc rồi, thu nhập không tăng, đồ dùng thì ngày càng đắt đỏ.

Charles II rất may mắn, thời điểm hắn quay trở lại, trùng hợp giá cả nước Anh tăng cao. Hàng hoá gặp khó khăn, còn phải đối mặt với giá cả tăng vọt, ai đã khiến cho “ Cách mạng giá cả” ở Anh đến chậm như vậy? Người Tây Ban Nha và Pháp đã hoàn thành rồi.

Tống Ứng Tinh tiếp tục nói: “Ngày nay, chính phủ lại phát hành chính sách tiền vàng, hạ thấp giá vàng, thương nhân đến Ấn Độ để buôn bán, tôi nghe nói, các thương nhân Ấn Độ, thích dùng vàng bạc để thanh toán, mà là tiền vàng chiếm tỷ lệ rất lớn. Sau này không chỉ số lượng lớn vàng chảy vào , mà rất nhiều vàng chảy vào.”

“Tống ái khanh, ngươi có biện pháp đối phó gì không?” Triệu Hãn hỏi.

Tống Ứng Tinh nói: “Khi thu thuế đất đai, cần phải hết sức thận trọng, chú ý nhiều hơn đến giá cả lương thực địa phương và tránh gây gánh nặng quá lớn cho nông dân.”

Khi tự mở cải cách ruộng đất, việc thu thuế đất ở Trung Quốc đã thay đổi thành thu tiền. Lương thực đổi ra tiền, mỗi nơi khác nhau, các quan viên có nhiều kẽ hở để nhúng tay hơn, càng hỗn loạn hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »