Tiếp theo rất khó giải quyết, đối mặt quân địch Quế Tây trốn vào núi, tuy thông qua chính sách nhập hộ khẩu cấp ruộng cho có thể từng bước áp súc không gian sinh tồn của kẻ địch, thậm chí buộc kẻ địch không có lương mà ăn phải chủ động đầu hàng. Nhưng cần tốn thời gian chậm rãi hao mòn, năm nay không thể nào thu phục toàn bộ Quảng Tây.
Quân địch Quế Tây còn sót lại lần lượt phái sứ giả đi Vân Nam cầu cứu chính quyền Ngụy Minh.
Côn Minh.
Chấn Vũ hoàng đế của Đại Minh Chu Xí Phong ( Kim Bàng ) đang uống rượu mua vui, thưởng thức biểu diễn ca múa tuyệt đẹp.
Các đại thần văn võ đến xin lệnh, Chu Xí Phong lại bảo: “Việc văn giao cho Vương khanh, việc võ giao cho Mộc khanh, tự các ngươi xử lý là được, không cần mọi chuyện đều báo với trẫm.”
Mấy vị trọng thần Vân Nam hai mặt nhìn nhau, đều không kiềm được âm thầm thở dài, quỳ lạy rồi khom người lui xuống.
Vân Nam hiện nay có ba nhân vật nắm thực quyền dưới Chấn Vũ hoàng đế:
Thứ nhất, Kiềm Vương Mộc Thiên Ba.
Thứ hai, thủ phụ Vương Thế Đức.
Thứ ba, thái giám Cao Lân.
Mộc Thiên Ba thì không phải nói chuyện, nhiều thế hệ trấn ở Vân Nam, sau khi nâng vua mới lên thì được phong làm Kiềm Thân Vương.
Vương Thế Đức không phải Cẩm Y Vệ soạn 《 Sùng Trinh di lục 》 , mà là tuần phủ Vân Nam trước kia. Tên này vốn là người Vĩnh Khang tỉnh Chiết Giang, đang làm tuần phủ vui vẻ ở Vân Nam đột nhiên nghe nói Sùng Trinh mất, vừa lúc lại có vương gia trốn đến, thế là thương lượng với Mộc Thiên Ba nâng vua mới lên ngôi.
Còn Cao Lân vốn là thái giám trấn thủ Vân Nam, nay thành thái giám cầm bút của Tư lễ giám.
Vương Thế Đức hỏi: “Vương gia, quân phòng thủ Quế Tây cầu viện, rốt cuộc có nên cứu không?”
Mộc Thiên Ba thở dài một tiếng, hỏi ngược lại: "Lấy cái gì cứu?"
Vương Thế Đức đáp: "Vương gia điều động các lộ đại quân, có lẽ sẽ tiêu diệt được nghịch tặc trong núi lớn ở Quế Tây.”
Mộc Thiên Ba lắc đầu giải thích: "Vương các lão không rõ, bổn vương có thể chỉ huy quân đội chỉ khoảng mười, hai mươi nghìn người. Lính của thổ ty khác có thể đánh ở Vân Nam, nhưng mang bọn họ đi đánh Quảng Tây, e rằng bọn họ đều không muốn ứng chinh."
Vương Thế Đức nói: “Có thể lấy đại nghĩa. Triệu tặc phản nghịch đi đến đâu là thổ ty đều bị bắt chia ruộng thả nô lệ, nếu đợi Triệu tặc giết đến Vân Nam thì thổ ty Vân Nam có thể may mắn thoát khỏi sao? Giúp đỡ thổ ty Quế Tây đánh nhau cũng là thổ ty Vân Nam đánh cho bản thân mình. Đạo lý dễ hiểu như vậy, chắc chắn thổ ty Vân Nam sẽ rõ thôi.”
Mộc Thiên Ba cười gượng: "Đạo lý rất dễ hiểu, chắc chắn thổ ty Vân Nam cũng hiểu, nhưng ngày nào Triệu tặc chưa kéo đến Vân Nam thì ngày đó thổ ty Vân Nam không thật sự nghe lời. Dù sao triều đình khuyết thiếu quân lương, xuất binh cần thổ ty tự mang lương thảo, ai mà muốn lấy lương thực của mình đánh thay cho triều đình?”
Vương Thế Đức giữ im lặng.
Mộc Thiên Ba bỗng nhiên nói: "Hiện giờ thế cục là địch ở bên trong chứ không phải bên ngoài, phải trừ khử thái giám chết tiệt kia!”
Vương Thế Đức nói: “Muốn trừ kẻ này phải mang binh bức cung.”
Mộc Thiên Ba cố nén lửa giận trong lòng: “Dù bức cung cũng phải làm, đây là việc bất đắc dĩ.”
Từ trước khi Sùng Trinh treo cổ thì thái giám Cao Lân đã khuấy động Côn Minh gà bay chó sủa. Sau khi nâng vua mới lên ngôi, Liên Bang làm thái giám cầm bút càng dùng người không khách quan, không ngừng nuôi dưỡng vây cánh, chèn ép bất kỳ đại thần nào dám phản đối chính mình.
Mộc Thiên Ba có thể nhịn những chuyện này.
Nhưng sau khi Cao Lân khống chế triều đình thì vươn tay về phía quân đội, xếp thái giám làm giám quân vào các nơi, dần dần điều khiển quân lương, quân giới.
Thậm chí có mấy chỗ mã tràng do Mộc gia quản lý cũng bị Cao Lân nhúng tay vào hơn một nửa.
Thái giám chết tiệt này vơ vét mỹ nữ từ khắp nơi hiến cho Chấn Vũ hoàng đế, cũng nộp một phần bạc đã cướp đoạt lên cho vua. Chấn Vũ hoàng đế Chu Xí Phong đương nhiên nghe theo mọi lời Cao Lân nói, mặc cho thái giám làm loạn trong Vân Nam.
Mùa thu năm ngoái, Cao Lân thậm chí bức phản tướng võ và thổ ty!
Thổ ty Di Lặc Châu và mười tám trại Thiên Hộ, bởi vì không chịu nổi bóc lột, hợp sức phát động phản loạn. Kế đó, thổ ty Duy Ma Châu cũng phản loạn theo, ba phương hợp sức công chiếm toàn bộ phủ Quảng Tây ( phủ Quảng Tây, phủ Quảng Nam đều là đơn vị hành chính cấp phủ của Vân Nam ).
Mộc Thiên Ba điều động đại quân mấy vạn chiến đấu kịch liệt năm tháng, diệt nguyên phủ mới bình ổn phản loạn.
Kể từ đó, Mộc Thiên Ba không chịu đựng nổi nữa, quyết định muốn “Thanh quân trắc”.
Thủ phụ Nội các Vương Thế Đức đương nhiên là đối tượng phải lôi kéo. Bởi vì đại thần Nội các, lục bộ đa số đang cấu kết với thái giám, điên cuồng hốt bạc vào túi tiền riêng. Phải giải quyết Vương Thế Đức xong rồi Mộc Thiên Ba mới dám bức cung, nếu không thì triều đình nhỏ Vân Nam sẽ loạn lớn.
Vương Thế Đức cũng không muốn nhịn Cao Lân, nhanh chóng nói: "Nếu vương gia đã hạ quyết tâm, lão phu sẽ liều mình bồi quân tử!"
Ngày kế, ban đêm.
Chấn Vũ hoàng đế Chu Xí Phong vẫn uống rượu mua vui, bản thân cũng biết không thể yên ổn lâu dài, có thể hưởng thụ ngày nào thì hay ngày nấy.
Trong giây lát, tiếng la giết nổi lên bốn phía.
Vũ kỹ ca nữ sợ hãi chạy trốn, Chu Xí Phong cũng bò lăn bò lốc, vừa chạy vừa hỏi thái giám: “Là Triệu tặc . . . Triệu hoàng đế mang binh đến? Mau mau theo trẫm . . . Theo ta hiến thành xin hàng!"