Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1212
Mạch nước ngầm đang rục rịch (2)

❊ ❊ ❊

Lý Chính chiếm đóng An Sơn, cuối cùng không đuổi theo nữa. Bởi vì chiếm lấy hai thành với hành trang gọn nhẹ, nên bây giờ lương thực của quân Đại Đồng không đủ ăn, phải ở lại An Sơn chờ quân lương chuyển tới.

Đại Thiện và Đa Nhĩ Cổn đang ở Liêu Dương nhìn nhau.

“Lính Bát kỳ chỉ còn lại nhiêu đây thôi sao?” Đại thiện không dám tin.

Đa Nhĩ Cổn kể lại chi tiết tình huống, khóc không ra nước mắt nói: “Súng thần công của đám người Nam Man rất lợi hại, có thể bắn trong mưa. Mưa to khiến cho các dũng sĩ Bát kỳ rất khó bắn tên, đám người Nam Man lại có thể bắn súng như thường, trận này đánh thắng thế nào được?”

Đại Thiện nói: “Chúng ta đã từng đoạt vài khẩu súng thần công của người Nam Man, thậm chí còn mô phỏng ra mấy trăm khẩu. Loại súng này không thể bắn trong mưa."

“Nhưng tiêng súng thần công đã vang lên trong mưa!”

Đa Nhĩ Cổn nói: “Ta đã hỏi tướng sĩ từ tiền quân trốn trở về, lúc súng vang, người gần nhất chỉ cách có bốn năm bước (tám chín mét), xa nhất cũng khoảng mười bước. Bùn đất trong mưa khiến chúng ta khó tấn công nhanh, dũng sĩ Bát kỳ chỉ có thể bày trận rồi từ từ tiếp cận, người Nam Man chắc chắn là dựa vào cái này, sau khi đến gần vài bước mới nổ súng!"

Đại Thiện cuối cùng cũng hiểu, thậm chí hắn còn có thể tưởng tượng ra tình cảnh đó.

Mưa to, bùn lầy, quân Bát kỳ đi chậm như rùa, từ từ bày trận tới gần. Có người cách tám chín mét, có người cách một hai chục mét, sau đó… Đoàng, đoàng, đoàng!

Bất cứ ai chỉ huy trận này đều sẽ có kết cục như vậy.

Quân Thát Tử ở tiền quân bị bắn tới phát thứ ba mới sụp đổ, không phải vì bọn chúng quá dũng mãnh, mà là bị đánh gục ngay tại trận, trong phút chốc cũng không phản ứng kịp.

Trên khuôn mặt Đa Nhĩ Cổn toát lên vẻ tiều tụy, còn có chút nản lòng.

Hai đội quân Bạch kỳ của hắn tổn thất vô cùng nghiêm trọng, lực lượng quân Hoàng kỳ của Thuận Trị cũng tổn thất rất nhiều. Mà nửa số quân Hồng kỳ của hai cha con Đại Thiện bị hắn điều đi trước, nửa còn lại đang đánh trận tại Thiên Tân, có thể nói cơ bản là không có tổn thất gì.

Hiện tại, thực lực của Đại Thiện siêu mạnh, hoàn toàn lấn áp Đa Nhĩ Cổn.

Đa Nhĩ Cổn nói: “Chúng ta phải làm gì tiếp theo, nhị ca huynh quyết định đi.”

Đại Thiện cũng không muốn tiếp quản cái cục diện rối rắm này, nếu hắn có thể chọn Đại Lương thì lúc trước người kế vị sẽ không phải là Hoàng Thái Cực.

Sau khi suy đi tính lại, Đại Thiện nói: “Dạo gần đây đang là mùa mưa, thành trì của Thịnh Kinh và Liêu Dương vừa cao vừa sâu, đám người Nam Man chắc chắc không dám tới tấn công. Điều nguy hiểm nhất là mất Hải Châu rồi, đại quân của Hào Cách, Mãn Đạt Hải không thể đi đường chính nữa, chỉ có thể trở về từ phía Bắc. Nhanh chóng truyền tin cho Hào Cách, bảo hắn bỏ lại Liêu Tây, dẫn toàn quân về Thịnh Kinh!”

Quân Đại Đồng chiếm giữ Hải Châu, chẳng khác nào chia cắt Liêu Đông và Liêu Tây, Mãn Thanh đành phải nhả hành lang Liêu Tây ra.

Cái gì Cẩm Châu, cái gì Ninh Viễn, cái gì Sơn Hải Quan, tất cả đều vô dụng. Mất đi nguồn cung cấp lương thực, cho dù có nhiều binh lính đóng giữ cũng chết đói ở trong thành.

...

Thẩm Dương.

“Thái Hậu, không ổn rồi, Diệu Châu thất bại thảm hại rồi!” Một thái giám người Hán, vội vàng chạy đến báo tin.

Bố Mộc Bố Thái thất kinh hỏi: “Quân địch đánh đến đâu rồi?”

Thái giám trả lời: “Quân địch đã chiếm được An Sơn, Nhiếp Chính Vương đang ở canh giữ ở Liêu Dương."

Liêu Dương, ngay dưới mí mắt Thẩm Dương, Bố Mộc Bố Thái bị dọa sợ đến mức luống cuống.

Mà lúc này, người Hán trong thành Thẩm Dương đã bàn bạc riêng với nhau để chạy trốn. Có người phấn khởi, có người thấp thỏm lo âu, cũng có người nóng lòng muốn thử.

Thẩm Dương, Liêu dương, những khu vực cốt lõi do Mãn Thanh cai trị, có phần lớn người Hán sống tự do. Lúc trước bị Đa Nhĩ Cổn đưa ra Quan Ngoại, sau đó lại đưa toàn bộ trở về, hiện giờ trong thành có một lượng lớn thương nhân, thợ mộc người Hán, ngoài thành cũng có một lượng lớn nông dân và tá điền người Hán.

Nỗ Nhĩ Cáp Xích cực kỳ tàn bạo, khiến người Hán hết lần này tới lần khác nổi dậy phản kháng.

Sau khi lên ngôi, Hoàng Thái Cực lập tức tiến hành cải cách, đầu tiên là đối đãi khoan dung với người Hán. Hắn quy định quý tộc Mãn Thanh và bộ binh Mãn Châu chỉ có thể có nhiều nhất bấy nhiêu nông nô, trả tự do cho tất cả những người Hán còn lại, đồng thời phân chia đất đai cho người Hán trồng trọt.

Thật sự mà nói thì Liêu Đông dưới sự cai trị của Hoàng Thái Cực, chỉ cần không bị bắt đi làm nô bộc và nông nô, cuộc sống của nông dân người Hán còn tốt hơn so với lúc ở Đại Minh.

Các biện pháp cải cách này, cũng là mấu chốt giúp Hoàng Thái Cực có thể nhanh chóng ổn định tình thế nguy cấp này!

Hoàng Thái Cực cũng đã phân chia ruộng đất cho nhân dân!

Trong những năm Đa Nhĩ Cổn rút về Liêu Đông, chính sách dần dần quay ngược trở lại. Những cuộc sáp nhập đất đai bộc phát nghiêm trọng, khoảng cách giữa Liêu Dương và Thẩm Dương càng ngày càng xa, con cháu Bát kỳ lại càng làm càn, biến tất cả nông dân người Hán thành nông nô. Các đại địa chủ người Hán cũng thông qua cho vay nặng lãi, đoạt lấy đất của nông dân, biến nông dân thành tá điền của mình.

Năm nay còn nhiều sóng gió hơn, Đa Nhĩ Cổn vì đánh trận mà nông dân người Hán đã bị bóc lột nặng nề, đến nỗi ngay cả làng mạc xung quanh Liêu Dương đều đã và đang nổi dậy các cuộc khởi nghĩa nông dân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »