Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 261
Đại đồng phân điền luận (2)

❊ ❊ ❊

Nguyên Tri huyện Lư Lăng Vương Điều Đỉnh vừa muốn theo tặc lại vừa không muốn theo tặc, xoắn xoắn xuýt xuýt, rất khó chịu.

Nhưng mà, Vương Điều Đỉnh và u Dương Chưng đều là người cùng chấp bút viết ra chương văn chương lý luận đầu tiên —— “Đại đồng phân điền luận”.

Các trình bày lập luận và góc độ phân tích vô cùng xảo quyệt, nguyên từ “Lão tử”: Đạo của trời, tổn hại có thừa mà không bù đắp lại được, tổn hại không đủ nhưng phụng dưỡng có thừa. Ai có thể có thừa để phụng dưỡng thiên hạ? Chỉ có người có đạo.

Ý gì?

Đó là địa chủ không ngừng chiếm đất đai, thuộc loại đạo của người, là bản tính bình thường của con người. Triệu Hãn chủ trì chia ruộng, thuộc loại đạo của trời, là thay trời hành đạo. Có thể lấy thừa để phụng dưỡng thiên hạ, có thể được gọi là “người có đạo”, Triệu Hãn và quan viên dưới trường chính là người có đạo.

Bài văn này viết rất mơ hồ, tiểu dân bình thường đọc không hiểu, nhưng đối với người đọc sách thì lại rất có sức thuyết phục.

Những sĩ tử ở tầng dưới chót chiếm được chỗ tốt, càng thêm tôn sùng với “Đại đồng phân điền luận”. Có thiên văn chương này, bọn họ hoàn toàn bỏ xuống gánh nặng tâm lý, vô cùng vui mừng chạy đi chia ruộng, bởi vì chia ruộng chính là thay trời làm việc.

Trần Mậu Sinh hô hào khẩu hiệu thô tục, chuyên nhằm vào bách tính bình thường.

Văn chương của Vương Điều Đỉnh, u Dương Chưng chuyên nhằm vào sĩ tử trong thiên hạ.

Đáng tiếc, văn chương hai người viết ra không dám đề tên thật của mình. Một người dùng bí danh Vương Phạm, một người dùng bí danh u Chấn, lén lén lút lút như tên trộm vậy.

Vương Điều Đỉnh, u Dương Chưng đều là xuất thân thần đồng, một người trước mười một tuổi đã là Lẫm sinh, một người mười ba tuổi làm Lẫm sinh. Quả nhiên là người trong bụng có học vấn, Triệu Hãn xem bài văn này xong thì vô cùng hài lòng, tự mình làm người tiến cử cho bọn họ, kết nạp cả hai người vào hội Đại Đồng.

Mà thiên “Đại đồng phân điền luận” kia thì toàn bộ thành viên của hội Đại Đồng đều phải đọc, tốt nhất là có thể đọc thuộc.

Làm ra hành động lớn như vậy, u Dương Chưng vô cùng vui vẻ đi làm Tri huyện, Vương Điều Đỉnh không thật sự muốn nhậm chức. Vậy thì đưa đi thư viện làm người dạy học, để cho hắn truyền thụ tư tưởng đại đồng cho học sinh, sau này có thể chuyên tham gia nghiên cứu lý luận.

Nói xong chuyện thư viện, Lý Bang Hoa nói: “Sĩ tử đợi có chức vụ làm việc quá nhiều, ta cho rằng, có thể chiếm lấy toàn bộ phủ Cát An! Ít nhất, cũng phải chiếm lấy huyện Thái Hòa và nửa huyện Vạn An, như thế thì có thể sắp xếp sĩ tử quy hàng làm quan, cũng có thể khiến cho địa bàn chúng ta có sông núi làm thành trì!”

Triệu Hãn không muốn khuếch trương nhanh chóng như thế, nhưng hắn đã nhận được mật báo của Từ Dĩnh, huyện Thái Hòa và huyện Vạn An nhất định phải nhập vào bản đồ.

Chỉ có chiếm được hai huyện phía nam này thì mới có thể hoàn toàn chiếm cứ vùng trũng Cống Trung, khiến cho địa bàn xung quanh mình đều là núi lớn.

Có thời gian, không thể chỉ nhìn vấn đề chính trị mà còn phải suy xét vấn đề quân sự, Lý Bang Hoa chính là cân nhắc từ góc nhìn toàn bộ cục diện chiến cuộc này.

“Liên hệ nghĩa quân huyện Long Tuyền thế nào rồi?” Triệu Hãn hỏi.

Tiêu Hoán không chỉ quản chuyện chống tham nhũng trong bộ máy mà tạm thời còn quan cả công tác tình báo trong địa bàn. Hắn lập tức đứng dậy nói: “Ta đang muốn bẩm báo việc này, đã liên hệ được với nghĩa quân huyện Long Tuyền rồi. Thủ lĩnh nghĩa quân Long Tuyền tên là Phương Thắng Xương, lúc trước tằng tổ là phó bách hộ Long Tuyền, đến thời của hắn thì gia đạo sa sút. Người này từng đọc sách vài năm, vì gia đình bần hàn nên bỏ học. Tuy hắn công chiếm được huyện Long Thành, nhưng sợ quan phủ bao vây tiêu diệt nên tình nguyện đầu nhập vào chúng ta.”

Triệu Hãn mỉm cười nói: “Tốt lắm, đợi chiếm được hai huyện Thái Hòa và Vạn An thì lập tức phái người đi tiếp quản huyện Long Tuyền, liên kết địa bàn phía nam lại thành một mảnh.”

Trần Mậu Sinh không nhịn được nói: “Tổng trấn, có phải chúng ta khuếch trương quá nhanh không? Có rất nhiều người đọc sách căn bản không nghe lời, phân bọn họ đi các huyện khác làm quan, nhất định sẽ là một đống tham quan ô lại.”

Triệu Hãn thở dài nói: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ta cũng muốn phát triển chậm rãi, nhưng triều đình không cho cơ hôi này. Lão Hoàng đế đã biết việc Giang Tây, quan binh hai tỉnh Quảng Đông Phúc Kiến rất có khả năng sang năm sẽ xuất binh đến đây!”

Nhất thời mọi người thất kinh, bao gồm của Phí Như Hạc mới trở về từ huyện An Phúc cũng nhịn được mà có chút chột dạ.

Ba tỉnh bao vây tiêu diệt, có thể có đến mấy vạn thậm chí mười vạn binh, chúng ta có thể chống đỡ được không?

Duy chỉ có hai người Lý Bang Hoa và Bàng Xuân Lai vẫn thoải mái như tước, ngồi ở đó cười không ngừng.

Lý Bang Hoa nói: “Bên trong Mân Tây, Cống Nam, Đại Sơn có nhiều nghĩa quân, quan binh hai tỉnh Phúc Kiến, Quảng Đông phải quét sạch nghĩa quân ở đó thì mới dám đi lên phía bắc đánh chúng ta.”

Bàng Xuân Lai nói: “Dựa vào tình hình quan quân Đại Minh, muốn liên hợp hai tỉnh xuất binh thì ít nhất cũng mất thời gian nửa năm. Nếu như gặp phải người cản trở thì điều binh phải mất hơn một năm, vậy thì chừng đó lương thảo cũng đủ khiến bọn họ đau đầu. Đây là tự tìm đường chết, sợ rằng nghĩa quân Cống Nam còn chưa tiêu diệt được thì Phúc Kiến, Quảng Đông đã nổi lên khói lửa khắp nơi rồi.”

“Lời này của Bàng tiên sinh có lý.” Lý Bang Hoa phụ họa nói.

Đầu tiên quân chính quy của hai tỉnh Phúc Kiến, Quảng Đông rất ít, cũng chỉ có thủy quân là còn có dáng vẻ một chút. Muốn chạy tới Giang Tây tiêu diệt, vậy thì phải đi chiêu mộ binh luyện tập, hơn nữa lương thảo đều phải là tự bản thân tỉnh mình kiếm.

Bây giờ, phương bắc còn đang đánh trận, triều đình lại gấp gáp thúc lương giục thuế.

Quan viên ba ti Quảng Đông, Phúc Kiến vừa phải ứng phó chuyện thuế má của triều đình lại còn phải cung cấp lương tiền để chiêu mộ binh lính xuất chinh, bọn họ lấy đâu ra nhiều bạc và lương thực như vậy? Đến lúc đó, nhất định sẽ gia tăng bóc lột bách tính, vậy thì sẽ kích động vô số nông dân tạo phản.

Nghe Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa giải thích, mọi người yên tâm hơn, không còn sợ hãi quan binh bao vây tiêu diệt như vậy nữa.

Đột nhiên, Phí Như Hạc nói: “Lúc ta ở huyện An Phúc, có nghĩa binh từ Bình Hương đến đầu quân, còn mang đến một vài quân tình quan trọng. Khi Tri phủ Viên Châu chinh phạt nghĩa quân Bình Hương, dưới trưởng có hơn một nghìn cung tiễn thủ.”

“Thật sao?” Triệu Hãn vô cùng kinh ngạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »