Chứng minh sự tồn tại của môi trường chân không, cải tiến khí áp kế thủy ngân, phát minh ra bơm kim tiêm và máy ép thủy lực, trình bày tính chất áp suất không khí thay đổi theo độ cao, đưa ra định lý Pascal (áp suất tác dụng lên một chất lỏng kèm theo sẽ được truyền mà không thay đổi độ lớn tới mọi điểm của chất lỏng và thành của thùng chứa)…
Triệu Hãn nhìn lại tên tác giả, hắn đã biết người này chính là Pascal, làm gì có ai không biết đơn vị đo áp suất “Pa” chứ?
“Nội dung của quyển sách này chưa từng được công bố ở châu u sao?” Triệu Hãn hỏi.
Lý Tư Hiếu trả lời: “Do sợ bị tòa thánh hãm hại nên phần lớn các nội dung chưa từng được công khai, tuy nhiên chúng đã được lén lút lan truyền trong giới học giả rồi. Chỉ có định luật Bảo Tư Khoa ở cuối sách được Bảo Tư Khoa phát hiện ra khi ở trên thuyền là các nước châu u vẫn chưa có ai biết.”
Triệu Hãn mỉm cười nói: “Rất tốt, mang quyển sách này tới viện Khâm Thiên, để các học giả căn cứ vào nó tiến hành thí nghiệm. Sau khi được thí nghiệm nghiệm chứng, trước tiên hãy đăng nó lên “báo Vật Lý Học”, trong vòng hai năm tới, hãy sắp xếp đưa nó vào tài liệu giảng dạy ở đại học. Phong Bảo Tư Khoa làm thạc sĩ quán Vật Lý viện Khâm Thiên, hoàng thất ban thưởng cho hắn một trăm đồng bạc, bảo công bộ sắp xếp cho hắn một căn phòng ở.”
“Bệ hạ thánh minh.” Lý Tư Hiếu nịnh nọt nói.
Triệu Hãn lại hỏi: “Bảo Tư Khoa có đưa người nhà tới Trung Quốc không?”
Lý Tư Hiếu trả lời: “Người đàn ông này mất mẹ từ năm ba tuổi, mấy năm trước cha cũng đã mất, đã quá tuổi ba mươi nhưng vẫn chưa lập gia đình. Vì chỉ có một thân một mình, không có điều gì ràng buộc ở Pháp nên hắn mới đồng ý vượt vạn dặm xa xôi tới thiên triều.”
“Thuê cho hắn một người hầu phụ trách chăm sóc cuộc sống thường ngày.” Triệu Hãn nói: “Nếu hắn muốn cưới vợ thì cũng có thể chọn giúp cho hắn, tóm lại không được để người này chạy mất, phải ràng buộc hắn yên tâm ở lại đây.”
Lý Tư Hiếu nói: “Tính Bảo Tư Khoa không háo sắc, ngoại trừ vấn đề về học thuật, hắn hầu như không nói chuyện với ai bao giờ. Cả ngày hắn chỉ chuyên tâm làm thí nghiệm, viết luận văn và đọc sách, lại còn hay nói mấy chuyện điên khùng, suốt ngày nhắc tới Jehovah.”
Triệu Hãn không nhịn được bật cười: “Có vài tật quái gở âu cũng là chuyện bình thường, đừng làm phiền hắn.”
Triệu Hãn lại tiếp tục đọc quyển sách khác, tất cả đều là sách Lý Tư Hiếu dịch trong lúc lênh đênh trên biển, trong đó quan trọng nhất chính là quyển “Nguyên lý triết học” của Descartes.
Lý Tư Hiếu đề thêm vào trong sách rất nhiều ý kiến cá nhân, muốn dùng thuyết nhị nguyên phiên bản Nho học để trình bày về vạn vật. Triệu Hãn từ chối nhận xét về thứ lý luận này, chỉ cảm thấy hứng thú với phương pháp nghiên cứu khoa học trong sách, đọc xong, hắn nói: “Nguyên tắc nghiên cứu này rất hay, hãy trích nó ra, đưa cho tất cả học giả của viện Khâm Thiên xem.”
“Vâng!” Lý Tư Hiếu chắp tay.
Ngay sau đó, Triệu Hãn cầm tiếp một cuốn sách khác lên: “Ngươi không mời luôn nhà toán học tên là Fermat này tới đây sao?”
Lý Tư Hiếu nói: “Người này vốn là một tụng sư, bỏ tiền ra mua được chức nghị viên ở địa phương rồi lại chi tiền để trở thành người phát ngôn của nghị viện địa phương. Hắn say mê chuyện thăng tiến ở chốn quan trường, nghiên cứu toán học chỉ là sở thích nghiệp dư. Hơn nữa, rất nhiều nội dung trong tác phẩm của Fermat đều đã có ở Trung Quốc rồi nên thần chỉ chọn ra những điều chưa thấy có ở Trung Quốc để dịch. Đặc biệt là về toán học, đúng là khiến người ta được mở mang tầm mắt.”
“Hóa ra là một người mê làm quan, không đến thì thôi vậy.” Triệu Hãn buồn cười nói.
Fermat sẽ không đời nào rời khỏi Pháp, hắn trở thành kẻ có tiền nhờ kết hôn, sau đó lại liên tục chi tiền để mua chức, thăng chức, sao hắn nỡ bỏ tất cả lại được.
Ngoài những quyển này ra, còn có rất nhiều sách khoa học cần được phiên dịch từ từ. Chẳng hạn như Vieta, Desargues , Steven, Kepler, Lý Tư đã mua toàn bộ các sách có thể mua được, sau đó chất lên thuyền, mang về Trung Quốc.
Mấy ngày sau.
Pascal đang đọc “Triết học và luân lý Trung Quốc” thì bỗng nhiên có mấy vị quan sai tới.
“Bảo tiên sinh, ngươi đã được bệ hạ phong làm thạc sĩ chính ngũ phẩm, đây là quan phục, lễ phục và thường phục do triều đình phát. Ngoài ra, viện Khâm Thiên còn thuê giúp cho ngươi một người hầu, ba tháng đầu do viện Khâm Thiên trả lương, sau ba tháng, ngươi phải tự lo liệu. Ngoài ra ở đây còn có một trăm đồng bạc là phần thưởng do bệ hạ ban tặng…”
Lúc ở trên thuyền, Pascal đã học được một ít tiếng Hán nhưng hắn khá quái gở, không thường xuyên giao lưu, trình độ tiếng Hán còn lâu mới lưu loát được như hoàng tử Charles.
Đối phương nói một thôi một hồi, còn nói rất nhanh, Pascal không hiểu được câu nào hết, đành phải nhờ quan phiên dịch của Hồng Lư Tự.
Hắn làm quan ở Trung Quốc?
Pascal hơi ngơ ngác.
Sứ giả của các nước đều ở trong viện này, nghe được tin, bọn họ tới tấp qua đây hóng chuyện, có không ít người tỏ ra hâm mộ hắn.
Đợi quan sai đi rồi, một người gầy gò khoảng ngoài ba mươi tuổi cúi đầu khom lưng nói: “Bảo lão gia, nhỏ tên là Vương Trung, sau này nhỏ sẽ hầu hạ lão gia trong sinh hoạt thường ngày. Triều đình còn cấp cho lão gia ngôi nhà ở ngoại thành, lão gia định bao giờ sẽ chuyển qua đó ở?”
“Cám ơn.” Pascal chỉ nghe hiểu lõm bõm.