Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285
Không nói đạo lý (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn nói: “Thứ nhất, sau khi Dương Xuân Nga bị phạm quan, không phải là nhiều thế hệ tiện tịch. Thứ hai, tuy Thái Tổ Hoàng đế định ra chế định tiện tịch, nhưng cũng để cho tiện tịch có đường sống. Mà Đại Minh bây giờ, đừng nói tiện tịch không sống được, cho dù là lương dân cũng sống như thế nào? Còn có gia nô, dưới thời Thái Tổ có quan dân nào dám tích trữ gia nô, ngươi dám dám nhận lương dân làm gia nô? Theo ý của ta, các quan triều đình là muốn biến vạn dân thiên hạ thành nô bộc, muốn đè lương dân trong thiên hạ thành tiện hộ. Nói tiếp đến quân hộ, bây giờ có khác gì tiện tịch? Không phải ta muốn trái lời Thái Tổ Hoàng đế, mà là con cháu hắn bất hiếu quên nguồn quên gốc!”

“Nếu đã như thế, hủy bỏ tiện tịch thì thế nào? Hủy bỏ quân hộ thì thế nào?”

Đây chính là tráo đổi khái niệm, dù sao trong tay Triệu Hãn có binh, hắn nói cái gì cũng là đúng!

“Ngươi già mồm át lẽ ta không phục!” Vương Nguyên Lộc hét to, tự biết bản thân mình hôm nay khó thoát, Triệu hãn đây là quyết tâm giết chết hắn.

“Bộp!”

Triệu Hãn đạp mạnh án gỗ: “Nói ta già mồm át lẽ phải? Vậy thì các ngươi có người nào nói đạo lý!”

“Bây giờ, bảy tỉnh phương bắc đều có loạn tặc, giặc cỏ này là ở đâu ra? Bên trên có triều đình áp thuế hà khắc, bên dưới có thân sĩ bóc lột, lại thêm mấy năm liên tục thiên tai lớn, bách tính sống không nổi nữa thì sẽ tạo phản. Người đã từng đi đến phương bắc thì nên biết giặc cỏ nói đạo lý như thế nào. Bọn họ không chia ruộng của địa chủ, chỉ là giết cả nhà địa chủ rồi lấy lương tiền, dẫn dân chúng đi, những nơi đi qua đều trở thành đất trắng!”

“Không nói đâu ra,chỉ nói phía bắc huyện Nghi Xuân, phía tây Bình Hương, Tân Kiến, phía nam Thái Hòa. Vì sao nông dân các huyện tạo phản? Chẳng qua chỉ vì muốn sống mà thôi!”

“Đạo của con người, tổn hại không đủ cho tặng lại có thừa. Vì thế, có người nghèo đói, có người giàu có. Ta cũng không kỳ thị người giàu có, nếu như tài sản tuân thủ pháp luật mà có được, đó là thứ người ta nên có được! Nhưng trong thiện hạ, có mấy người giàu có mà không phạm pháp? Thân sĩ ở đây, ai dám nói đất đai nhà mình là mua được tuân theo quy củ, không có hành vi bóc lột, không cho vay nặng lãi. Các ngươi chưa từng thu qua đông sinh, không có đấu nhỏ vào, đấu lớn ra, ta sẽ lập tức trả lại điền sản cho các ngươi! Ai dám nói?”

Nhóm thân sĩ đầu cúi đầu, đúng thật là không dám cam đoan.

Cho dù là Lý Bang Hoa cũng không dám cam đoạn, bởi vì hắn và phụ thân có lẽ không bóc lột điền hộ nhưng gia nô nhất định là dựa vào chủ mà làm loạn.

Địa chủ khắp thiên hạ, không có một người nào là vô tội!

Cái gọi là người lương thiện trong địa chủ, chẳng qua là tổ tông làm nhiều điều ác tích lũy điền sản, đến lượt hắn thì xây cầu sửa đường.

“Đạo của trời, tổn hại có thừa mà bù đắp không đủ!”

“Ngươi đã vi phạm, vậy thì tự có thiên đạo đến xử lý. Cái gì gọi là thiên đạo, nông dân khó sống được, bị buộc phải tạo phản giết quan giết địa chủ, đó là thiên đạo! Ở các thời, có cuối vương triều nào là không phải như thế? Thiên đạo này cũng là tuần hoàn. Các ngươi chiếm hết chỗ tốt, không cho người nghèo một con đường sống, vậy thì người nghèo sẽ khởi nghĩa vũ trang!”

“Ta biết, thân sĩ các ngươi đều cảm thấy ta là cường đạo. Điền sản mấy thế hệ nhà các ngươi tích lũy, ta nói chia là chia, còn không bồi thường cái gì. Ta nói cho các ngươi biết, nếu ta không đến thu ruộng của các ngươi, nông dân tạo phản sẽ lấy mạng của các ngươi!”

Triệu Hãn một cước đã văng bàn chủ thẩm, dọa đến cả Hoàng Thuận Phủ và u Dương Chưng ở bên cạnh.

Triệu Hãn đi vào giữa sân, nhìn mọi người ở xung quanh nói: “Hôm nay ta nói ở đây, ta chính là người cầm đầu tạo phản. Người giàu, người ngèo, trừ bỏ quý tiện, mở ra thái bình vạn thế! Chỉ lấy ruộng đất của các ngươi, không cướp lương tiền của các ngươi, ta tự thấy đã là hết lòng. Đừng bức ta phải xét nhà diệt tộc, lấy lương tiền của các ngươi, rồi lấy cả tính mạng người nhà các ngươi!”

Triệu Hãn tiếp tục đi lên phía trước một bước nói: “Ở dưới địa bàn của ta, tất cả mọi người đều bình đẳng. Đây là cách nói của Duyên Sơn Triệu Trạc Trần, mọi người đều có nhân cách, sinh ra không có phân biệt bao thấp, ai cũng có nhân cách rất cao, tất cả đều xem hắn làm chuyện tốt hay là chuyện xấu! Tuy địa vị có cao có thấp nhưng không liên quan gì đến nhân cách của ngươi.” Triệu Hãn chỉ vào Vương Nguyên Lộc, “Cho dù Dương Xuân Nga không hoàn lương, chỉ là một kỹ nữ, ngươi cũng không thể đi làm việc cưỡng gian người ta!”

Triệu Hãn chỉ vào thân sĩ nói: “Vương Nguyên Lộc này, xuất thân cử nhân, lại tình nguyện làm việc, vốn dĩ ta có ý bồi dưỡng hắn. Lúc hắn chia ruộng, luận thành tích chỉ là cấp trung, nhưng ta vẫn đề bạt hắn làm trưởng trấn. Thậm chí ta đã quyết định một khi lấy được huyện Thái Hòa sẽ đề bạt người lên làm Tri huyện Thái Hòa. Không phải nói hắn có bao nhiêu xuất chúng, chỉ vì hắn là cử nhân, là đệ tử đại tộc, ta không muốn quyết liệt với những đại tộc các ngươi!”

Vương Nguyên Lộc nghe nói thế, nhất thời ruột gan hối hận đến muốn xanh, nếu hắn không cưỡng gian phụ nữ, sau này nhất định sẽ tiền đồ vô lượng.

Đột nhiên Triệu Hãn tăng cao giọng điệu nói: “Chỉ cần các ngươi quyết tâm làm việc, ta nhất định sẽ không bạc đãi. Nhưng mà nếu dám bằng mặt mà không bằng làm, nếu dám kết bè kết cánh, ta sẽ dùng “Luật Đại Minh” nói chuyện! Nếu “Luật Đại Minh”cũng vô dụng vậy thì sẽ dùng đến “Minh Đại Cáo”, tham số sáu mươi lượng bạc lột da phơi khô!”

Triệu Hãn ra lệnh: “Không cần lựa chọn pháp trường, lập tức treo cổ ở đây, để cho thánh hiền các thời đại ở trong tiên hiền từ nhìn thấy!”

“Tống trấn tha mạng!”

Vương Nguyên Lộc có giảo biện cũng không thoát tội, hai chân mềm nhũn quỳ xuống, điên cuồng dập đầu với Triệu Hãn.

Hai quan sai cầm dây thừng đi lên, vòng vào vổ Vương Nguyên Lộc, sau đó cả hai trái phải cùng ra sức kéo.

Đây chính là hình phạt treo cổ của Trung Quốc, so với chặt đầu thì thể diện hơn, ít nhất còn được toàn thây.

Chỉ thấy Vương Nguyên Lộc túm lấy dây thừng, hai chân bắt đầu đá loạn, hai con mắt càng mở càng lớn...

Thân sĩ ở đây không đành lòng nhìn, rất nhiều người đều nhìn về nơi khác.

Triệu Hãn phẫn nộ quát: “Ta biết, trong đây có rất nhiều quan lại, đều cảm thấy cưỡng gian một người phụ nữ xuất thân kỹ nữ không phải là chuyện gì to tát. Thậm chí, nếu sau này nạp làm thiếp còn coi như là cất nhắc đối phương. Hôm nay ta sẽ ở đây nói rõ ràng, cử nhân là người, kỹ nữ cùng là người, ở mặt nhân cách là giống nhau, ở trong pháp luật cũng là giống nhau!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »