Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1847
Trạm dịch ở biên giới (2)

❊ ❊ ❊

Chỉ cần hạn ngạch triều cống không quá cao, chỉ cần không ép giá hàng hóa, các bộ lạc ở Đông Bắc sẽ không đến nỗi tạo phản, ai dám tấn công trạm dịch chắc chắn sẽ trở thành đối tượng bị mọi người chỉ trích, đó là con đường duy nhất để thổ dân các bộ lạc lấy vật tư từ người Hán!

Trương Đình Huấn lên đường cùng với đội vận lương, đội vận lương thực chất chính là thuỷ quân An Đông.

Thuyền của thuỷ quân An Đông có trọng tải từ năm mươi đến một trăm tấn, lớn hơn nhiều so với thuyền Ca Tát Khắc, nhưng không chạy nhanh, nhiệm vụ chủ yếu là vận chuyển vũ khí, lương thực và hàng hóa.

Dưới sự điều chỉnh lại từ đầu của triều đình, tàu thuyền không còn dùng liêu làm đơn vị nữa, mà dùng tấn để tính toán trọng tải. Các xưởng đóng tàu đều có công cụ tính toán trọng tải, phương pháp trực tiếp nhất là áp dụng vật nặng như Tào Xung Cân Voi.

Mà đơn vị tấn là do Hoàng đế đích thân đặt, một đơn vị trọng lượng xuất hiện một cách vô căn cứ

1 tấn =10 thạch =1000 cân =16000 lạng =160000 chỉ =1600000 phân

Rõ ràng có thể thấy, để thuận tiện cho việc thống kê, Triệu Hoàng đế đã sửa lại đơn vị thạch. Trước kia 1 thạch tương đương với 120 cân, hiện tại 1 thạch được sửa lại thành 100 cân, còn hủy bỏ đơn vị chuyển đổi trung gian là quân

Triệu Hoàng đế cũng định sửa đơn vị 16 cân lạng.

Nhưng động tĩnh về việc sửa đổi quá lớn, hệ thống tiền tệ cũng phải điều chỉnh theo, dân chúng buộc phải đổi cân mới. Đối mặt với sự phản đối của triều đình và dân chúng, Triệu Hoàng đế chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp xóa bỏ.

Ban đêm, đoàn thuyền dừng ở bến tàu trạm dịch.

Bến tàu được xây dựng cực kỳ đơn sơ, chỉ san bằng một chút đất ở nơi đó, và dựng một vài tấm ván bên bờ sông.

Trạm dịch còn đơn sơ hơn, toàn là những căn nhà thấp bé được xây dựng bằng đất nện, trong tường còn trộn lẫn rơm khô, nóc nhà cũng phủ kín rơm khô, làm vậy có thể chống rét vào mùa đông.

Những căn nhà bằng đất đơn sơ này là binh lính hỗ trợ xây dựng, nếu chỉ dựa vào mấy người ở trạm dịch thì hàn toàn không đủ.

Bắt đầu sự nghiệp to lớn từ những việc đơn giản.

Dịch thừa dẫn theo dịch tốt ra nghênh đón, bọn họ không có khả năng cung cấp thức ăn, chỉ là đi ra để chào hỏi mà thôi.

Vài bao lương thực được khiêng xuống, dịch thừa vô cùng mừng rỡ, nói với tướng lĩnh của đội thủy quân vận lương Hầu Như Tùng: “Hầu tướng quân, da và ngọc trai từ nửa đầu năm đã thu thập đủ để triều cống rồi.”

“Bùi huynh đệ vất vả rồi,” Hầu Như Tùng đưa cho hắn một điếu xì gà, hàng thượng đẳng ở Cán Nam, “Bình thường ta cũng không nỡ hút, ngươi hút thử một cây đi.”

“Tướng quân thật hào phóng!” Dịch thừa mặt mày rạng rỡ.

Bất kể là thuỷ quân hay là dịch thừa, trước kia đều bước ra từ một hệ thống, hiện giờ lại bị đẩy đến Đông Bắc, quan hệ giữa hai bên vô cùng hòa hợp.

Hầu Như Tùng quay đầu hỏi Trương Đình Huấn: “Tiểu Công gia có muốn hút một điếu xì gà không?”

Trương Đình Huấn rất bất mãn với cách xưng hô này, tiện tay nhận lấy xì gà, cười nói: “Tướng quân cứ gọi tên của ta đi.”

Hầu Như Tùng giới thiệu: “Bùi huynh đệ, vị này là Trương Đình Huấn, công tử nhà Đô đốc Trương.” Dịch thừa vội vàng chắp tay: “Bái kiến tiểu Công gia.” “Ta là đội trưởng Trương”. Trương Đình Huấn càng nghe càng bực.

Dịch thừa lặp lại lần nữa: “Bái kiến đội trưởng Trương,” Dịch thừa Bùi đã chào hỏi, lúc này Trương Đình Huấn mới chào lại.

Dịch thừa hỏi: “Có mang theo báo không?” Hầu Như Tùng đáp: “Có, đều là báo cũ từ năm ngoái.”

Có báo là được, cho dù là mới hay cũ dịch thừa cũng vui vẻ.

Mỗi trạm dịch ở lưu vực sông Hắc Long Giang và dông Tùng Hoa hiện chỉ được trang bị ba chiếc thuyền tốc hành cỡ nhỏ. Toàn bộ vật tư đều cần có thuỷ quân thuận đường vận chuyển, thuyền tốc hành tại trạm dịch chỉ dùng để truyền đạt tình hình quân sự.

Dịch thừa và các dịch tốt cũng sẽ tự trồng trọt, nhưng chủ yếu là trồng rau, còn ruộng lúa vẫn cần được khai hoang từ từ.

Ngay cả lương thực ở Cáp Nhĩ Tân cũng được vận chuyển đến từ Liêu Ninh, lại vận chuyển từ Cáp Nhĩ Tân đến các trạm dịch dọc đường, lượng tiêu thụ dọc đường chiếm tỉ lệ rất lớn. Bởi vậy đại quân hoàn toàn không thể đóng quân ở lưu vực Hắc Long Giang, gánh nặng hậu cần thật sự quá mức nặng nề.

Khi các bộ lạc khôi phục sản xuất nông nghiệp, sẽ bắt đầu thu thuế bằng hiện vật đối với đất canh tác tại những vùng ven sông, đến lúc đó việc cống nạp da lông và ngọc trai sẽ được xóa bỏ.

Các thuỷ binh lên bờ bắc nồi nấu cơm, dịch thừa mời Hầu Như Tùng và Trương Đình Huấn, cùng với các sĩ quan khác vào trong phòng dùng bữa.

Một bữa cơm rất đơn cùng với cơm và rau, còn có một ít thịt muối.

Thịt là do các dịch tốt đi săn trong lúc nhàn hạ, dịch tốt nơi này được trang bị toàn bộ vũ khí, một khi gặp chiến tranh sẽ lập tức mặc giáp bông, cầm súng và dao găm chiến đấu.

Dịch thừa bưng một bình rượu ra, đang định đập vỡ niêm phong thì Hầu Như Tùng ngăn cản: “Ngươi để dành qua mùa đông uống, đừng có uống hết bây giờ.

“Còn mà, còn mà, vẫn còn một ít.” Dịch thừa cười nói, Hầu Như Tùng nói với những sĩ quan còn lại: “Trả tiền!”

Mọi người bao gồm cả Trương Đình Huấn lần lượt trả tiền. Trương Đình Huấn trả bằng đồng tiền, những người còn lại đều trả bằng quân phiếu.

Dịch thừa vội từ chối: “Không được, không được, đều là huynh đệ một nhà.” “Ngươi ở nơi này vất vả, không thể để cho ngươi tiêu phí.” Hầu Như Tùng vẫn nhất quyết muốn trả tiền

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »