Triệu Hãn dùng toàn bộ lực lượng, thu thập các loại ý kiến, phát hiện vấn đề này… không có cách giải.
Chỉ có thể đổi ruộng hôn nhân, nếu như hộ nào đó trong nhà không có con gái, con trai rất khó lấy được vợ. Muốn lấy được vợ cũng được nhưng phải hưa hẹn không cần đất đai của vợ, nếu không gia đình nhà gái vì giữ ruộng sẽ tuyệt đối không gả con gái ra ngoài.
Triệu Hãn mở mấy cuộc họp, cuối cùng đưa ra một quyết định rất hoang đường: Không can thiệp bất cứ chuyện gì.
Trong nhà ngươi không có con gái, còn muốn con trai cưới vợ vậy thì phải đồng ý điền sản của nhà gái ở lại nhà mẹ đẻ mà không đi theo đến nhà chồng.
Không có chính sách nào là hoàn mỹ, chỉ cần không xảy ra vấn đề lớn vậy thì cứ thực hiện.
…
Thư viện Bạch Lộ Châu.
Hơn bốn trăm quan viên, lại viên và sĩ tử, cùng ngồi một chỗ nghe Triệu Hãn giảng bài, trước mặt mỗi một người đều đều có quyển sách Triệu Hãn viết.
“Gia quốc thiên hạ luận”!
Triệu Hãn đứng ở trên bục giảng, sợ học sinh ngồi ở phía sau nghe không rõ nên dùng loa giấy để giảng bài.
“Thời Tiên Tần, Chu Thiên tử thống trị đất đai là của thiên hạ. Chia đất đai cho các chư hầu, đó là quốc. Chia đất đai cho sĩ phu, đó là nhà.”
“Mà thế gian ngày nay, tổ tông truyền đất đai là thiên hạ, chúng ta lấy đất đai cũng là thiên hạ. Vậy thì cái gì là quốc? Hoàng đế thống trị đất đai, đó là quốc, ví dụ như nước Đại Minh ta! Về phần nhà ngươi, nhà ta, lớn lớn nho nhỏ vô số nhà!”
Tuy Đại Minh Hoàng đế vẫn có danh hiệu Thiên tử như trước, nhưng chính thức đã sớm sử dụng cách nói “nước Đại Minh” này.
Những khái niệm này rất dễ chấp nhận.
“Họ Dịch đổi hiệu, đồng nghĩa với việc vong quốc. Nhân nghĩa lấp đầy, dẫn tới thú ăn thịt người, con người giống thức ăn, đồng nghĩa với việc mất thiên hạ. Mất nước không đáng sợ, nếu như Đại Minh bị diệt, đó gọi là mất nước, ngươi và ta xây dựng lại một cái là được. Mất thiên hạ mới đáng sợ, không cần biết là tiểu dân hay là thân sĩ, không một người nào có thể chạy thoát!”
“Nước Đại Minh, được cấu thành từ ngàn ngàn vạn vạn gia đình.”
“Ngàn ngàn vạn vạn gia đình, nộp thuế cho triều đình, duy trì quốc gia này tiếp tục tồn tại.”
“Là một quốc gia, là một triều đình, Đại Minh phải làm cái gì? Nên dùng số thuế mà tiểu dân nộp để nuôi dưỡng hai bộ phận văn võ.”
“Văn thần và lại viên, duy trì hoạt động của quốc gia. Truyền bá giáo hóa, khuyên nông khuyên tang, khởi công xây dựng thủy lợi, tu sửa đường xá, trừ bạo an dân. Võ quan và binh lính, bảo vệ yên ôn của quốc gia. Bên trong phải quét sạch phỉ tặc, bên ngoài phải chống lại dị tộc.”
“Mà bây giờ là tình trạng như thế nào?”
“Văn thần và lại viên, đa số là tham quan ô lại. Thủy lợi cũng không sửa, năm có thiên tai lớn cũng không cứu tế dân chúng. Không những không thể trừ bạo an dân mà còn bóc lột dân chúng.”
“Võ quan và binh sĩ nhát gan, binh lính không có tâm chiến đấu. Bên trong không tiêu diệt cường đạo, bên ngoài lại liên tục thua trận khiến cho sinh linh thiên hạ đồ thán.”
“Sở dĩ ta khởi binh tạo phản chính là vì Đại Minh quốc này đã không còn có bộ dáng của một quốc gia triều đình nên có.”
“…”
Đám người Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Tống Ứng Tinh, Điền Hữu Niên, Vương Xuân Đỉnh nghe đến thông suốt, đặc biệt là mất nước và mất thiên hạ.
“Họ Dịch đổi hiệu, gọi là mất nước. Nhân nghĩa lấp đầy, dẫn tới thú ăn thịt người, con người bị coi thành thức ăn, được gọi là mất thiên hạ.” Những lời này xuất phát từ Cố Viêm Võ, bây giờ còn chưa được xuất thế, đủ để khiến cho người đọc sách hiểu được đạ lý.
Cũng có thể cung cấp căn cứ lý luận có sức lực cho chuyện Triệu Hãn tạo phản.
Triệu Hãn tiếp tục nói:
“Triều đình Đại Minh, vì sao lại rơi xuống bước đường này?”
“Lại trị, giáo hóa, đạo đức, đây không phải là vấn đề mấu chốt. Thời Thái Tổ, Lại trị cũng bại hoại, bởi vì quan đến từ Mông Nguyên. Nhưng khi đó vì sao lại hưng thịnh đây? Tất cả do tài chính của triều đình có đủ.”
“Thuế của một quốc gia, ta có thể chia làm hai loại, thuế trực thu và thuế gián thu.”
“Thuế trực thu chính là chia theo đầu người hoặc là thuế đất đai. Thuế gián thu, ví dụ như thuế cửa hàng, thuế sao quan và các loại khác, tiền thuế nặng thì hàng hóa bán sẽ đắt, dù sao thì thương nhân không lỗ, có thể đổi sang cho bách tính.”
“Một quốc gia, muốn tài chính đầy đủ thì thuế trực thu nhất định phải ổn định.”
“Thế gian ngày này, thuế trực thu đã bị phá hỏng. Đầu tiên là đất đai, một ít người, chiếm phần lớn đất đai. Bọn họ có thể tránh thuế, cũng có thể trốn thuế, mặc dù không thể trốn tránh, nhưng có thể chuyển sang cho điền hộ, trực tiếp biến thuế trực thu thành thuế gián thu.”
“Tiếp theo là thuế chia theo đầu ngươi, sau khi phương pháp một roi bị phá hỏng, thuế đầu người hoàn toàn là thu loạn. Lượng lớn bách tính, nhờ thân sĩ bao che, dân cư có thể ẩn nấp tránh thoát thuế đầu người. Như thế khiến cho một vài bách tính, gánh vác thuế đầu người của cả một quốc gia!”
“Tài chính triều đình bất ổn, dân chúng khổ không nói nổi, tài hóa đều bị đại tộc chiếm.”
“Thu nhập từ thuế của triều đình không đủ, vậy thì không thể nào nuôi quân, làm binh ăn không đủ no thì làm sao đánh được Thát Tử? Càng đánh không lại Tháy Tử, lại càng phải sưu cao thuế nặng để nuôi quân.”
“Triều đình đánh sưu cao thuế nặng, bách tính không sống nổi nên phải tạo phản. Đầu tiên là giặc cỏ tây bắc, đều bị buộc phải khởi nghĩa vũ trang. Điều này khiến cho triều đình còn phải xuất binh trấn áp tạo phản, dùng binh càng nhiều thì tài chính càng khô kiệt, thì lại càng có sưu cao thuế nặng vô hạn, như thế sẽ kích phát bách tính tạo phản nhiều hơn.”
“Uống rượu độc để giải khát!”
“Kết quả là chính là cục diện ngày hôm nay.”
“Người làm loạn quốc gia, không chỉ có Hoàng đế, không chỉ có tôn thất, không chỉ có tham quan ô lại. Thân sĩ đại tộc thiên hạ cũng khó tránh khỏi trách nhiệm này!”
“Vì sao chia ruộng? Bởi vì không chia ruộng, không chỉ sẽ mất nước mà còn mất thiên hạ, còn mất cả ngàn ngàn vạn vạn gia đình! Các ngươi nhìn đi, những nơi giặc cỏ tây bắc đi qua, có đại hộ nào giữ được tính mạng? Cho dù là các huyện Nghi Xuân, Vĩnh Tân cũng tạo phản giết địa chủ, không tin thì có thể tự mình đi huyện Vĩnh Tân nhìn xem!”
“Thân sĩ ở đây, các ngươi là tình nguyện để cho ta chia ruộng. Hay là nguyện để thiên hạ phản, để rồi lấy toàn bộ tính mạng người nhà của các ngươi?”
“Gia quốc thiên hạ, đúng là như thế. Người người đều kế hoạch cho môn hộ, chỉ lo cho nhà mình, mà không quan tâm đến sự tồn vong của thiên hạ. Nếu mất thiên hạ, nhà nhỏ bị tiêu diệt thì môn hộ cũng không tồn tại được!”
“…”