Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1339
Phản loạn Hải Tây (2)

❊ ❊ ❊

Tiếp theo, bởi vì Ô Lạp bộ đã nhiều lần liên hôn với Kiến Châu bộ, Diệp Hách bộ lại muốn gả Đông Ca sang bên đó. Kết quả cũng không khác gì mấy, Ô Lạp bộ bị tiêu diệt, Diệp Hách bộ lại đổi ý.

Cho đến cuối cùng, Đông Ca đã sắp ba mươi hai tuổi, chọn trái chọn phải một hồi, rốt cuộc quyết định gả cho Khách Nhĩ Khách của Mông Cổ. Nỗ Nhĩ Cáp Xích có ý định xuất binh ngăn chặn nhưng triều đình Đại Minh đã phái binh bảo hộ, Nỗ Nhĩ Cáp Xích chỉ đành từ bỏ, cũng tuyên bố: “Bất kể nữ nhân này cưới ai, thọ mệnh cũng sẽ không kéo dài, một khi hủy quốc đã hết, gây thù kết oán giải quyết xong xuôi thì giờ chết cũng đã đến gần!”

Truyền thuyết “Diệp Hách lão nữ” ít nhiều gì cũng có chút kịch tính, việc cưới hỏi lặp lại nhiều lần và hủy bỏ định ước càng xuất phát từ lợi ích của các bộ lạc hơn.

Dù vậy, ân oán giữa Diệp Hách bộ và người Nữ Chân ở Kiến Châu cũng đã được thể hiện một phần nào đó trong câu chuyện này.

Triệu Hãn nói: “Lô Tượng Thăng làm như vậy là đúng rồi, chúng ta nên nhân cơ hội xuất binh. Nhưng làm vậy vẫn tính là vi phạm hoàng mệnh, tự tiện khởi binh, không thưởng không phạt.”

Lúc triều đình nhận được tin tức, Liêu Đông đã sắp sửa vào trận.

Ba tháng trước.

Bởi vì Mãn Thanh bóc lột vô độ, địa khu Hải Tây nổi dậy khởi nghĩa.

Bác Nhĩ Tể Cát Đặc Thị nói với trượng phu là Nam Trử: “Ngươi dẫn nhi tử về Diệp Hách đi, ta biết ngươi muốn làm cái gì. Chừng nào ngươi khởi binh, ta sẽ tự sát ngay.”

Nam Trử cũng không khách sáo, nói với thê tử: “Được.”

Trong lòng Bác Nhĩ Tề Cát Đặc Thị có oán khí, nàng được Hoàng Thai Cát phong làm phúc tấn trong Đông Cung, sau ba năm kết hôn sinh được hai người con gái. Vào ngày thứ mười một sau khi hạ sinh thứ nữ, nàng bỗng nhiên bị ban cho Nam Trử làm vợ, nguyên nhân là vì Nam Trử đã chiêu mộ được Sát Cáp Nhĩ bộ và lập công lớn.

Sau khi thỏa thuận với thê tử xong, Nam Trử đến gặp Đại Ngọc Nhi, chủ động xin đi giết giặc trước khi tới bình định Hải Tây.

Đại Ngọc Nhi hỏi Đại Thiện: “Nam Trử có thể bình định sao?”

Đại Thiện trả lời: “Hỏa lực của đám mọi rợ phía Nam tập trung ở Trường Thành, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất binh, đội quân Bát Kỳ thì không thể bị điều đi nhiều như vậy. Phái Nam Trử bình định là tốt nhất, hắn là trưởng tôn của Kim Thạch Thai, có uy vọng ở các địa đô Hải Tây. Nhưng mà, chúng ta cũng phải đề phòng người này làm phản. Hắn và trưởng tử có thể dẫn binh rời đi nhưng thê thiếp và những nữ nhân khác của hắn phải ở lại làm con tin.”

“Thế cứ làm vậy đi.” Đại Ngọc Nhi gật đầu tán thành.

Đại Thiện lại bổ sung thêm: “Không thể để hắn mang những bộ lạc cũ ở Hải Tây quay về, quân giao cho hắn phải là binh sĩ Kiến Châu.”

Đại Thiện cho Nam Trử năm ngàn binh mã, Nam Trử lại nói: “Chỉ bình định Hải Tây, hai ngàn người là đủ rồi.”

Vì thế, Nam Trử và trưởng tử dẫn theo ba ngàn binh mã rời đi, binh sĩ rời đi đều là người của Đại Thiện, chắc chắn sẽ không hùa theo Nam Trử làm phản.

Ba ngàn quân Bát Kỳ đi thẳng về phía Diệp Hách thành (thị trấn Tứ Bình, Diệp Hách).

Đến ngoài thành, Nam Trử nói với phó tướng: “Các ngươi chờ ở đây, một mình ta có thể chiêu hàng phản quân.”

Nam Trử để lại trưởng tử trong quân, một mình đi vào trong thành, rốt cuộc bị phản quân bắt vào trong rọ, treo ngược lên trên.

Nam Trử nói: “Ta là trưởng tôn Nam Trử của Kim Thai Thạch!”

Thủ lĩnh phản quân cười lạnh: “Thế thì sao? Ở chỗ Thát Tử, ngươi ăn được mặc được, còn chúng ta thì sao? Mấy năm qua, vô số kỳ đinh trong tộc đã chết, sĩ khí của Diệp Hách bộ cũng sắp sửa bị quét sạch rồi. Đúng rồi, không phải Diệp Hách bộ, Diệp Hách bộ đã bị Thát Tử Kiến Châu tiêu diệt lâu rồi.”

Nam Trử nói: “Ta ở Kiến Châu thì sung sướng ư? Hoàng Thai Cát vừa chết, ta đã bị Đa Nhĩ Cổn xa lánh. Đa Nhĩ Cổn vừa chết, ta lại bị Đại Thiện xa lánh. Tộc nhân Diệp Hách bộ, có thể làm tần phi, có thể làm quan văn, duy chỉ không thể trở thành Thống lĩnh đại quân, mà ta vừa lúc lại là người cầm binh. Lần này trở về, ta chỉ dẫn theo trưởng tử, ta không phải đến bình định, ta đến là để cùng tạo phản với các ngươi.”

“Thật sao?” Phản quân bán tín bán nghi.

Nam Trử chỉ vào một nơi xa xa, nói: “Năm đó, tổ phụ ta đã châm lửa đốt Minh lâu bát giác ở đó, sau đó nhảy vào biển lửa để tự sát chứ không muốn đầu hàng. Đứng trong biển lửa, câu cuối cùng ông ấy nói chính là: Cho dù Diệp Hách bộ chỉ còn lại một nữ nhân thì cũng sẽ muốn tiêu diệt người Nữ Chân ở Kiến Châu!”

Nam Trử lại chỉ vào một chỗ khác: “Năm đó, phụ thân ta thì bị Hoàng Thai Cát dùng dao cứa cổ, trơ mắt nhìn tổ phụ chết cháy. Hắn lại chỉ có thể đưa nữ nhi, tỷ tỷ của ta, cho kẻ thù đã giết cha mình để tái giá! Về phần thúc tổ của ta, dù Nỗ Nhĩ Cáp Xích đã đồng ý sẽ miễn cho hắn tội chết nhưng sau khi đầu hàng hắn vẫn bị giết. Từ đó về sau, Diệp Hách bộ chúng ta đã không còn nữa. Hiện tại, Thát Tử ở Kiến Châu đã bị người Hán đánh cho phải lui vào trong núi, nhóm Diệp Hách bộ của ta vẫn đang chờ thời cơ tốt để phục hưng!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »